Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 633
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phó Viễn Hàng mười tám tuổi sớm thể một đảm đương một phía, sự hăng hái của thiếu niên, sự trầm đĩnh đạc chỉ ở những đàn ông trưởng thành, hai thứ đó kết hợp tạo thành một khí chất đặc biệt.”
Nói thế nào nhỉ?
Giống như một loại r-ượu trái cây mới lên men tới tầm , bên trong thể bỏ nho, cũng thể bỏ mơ, là quýt...
Tóm là phong vị, khiến nếm thử mãi thôi.
Từ đến nay, việc lớn việc nhỏ trong nhà Tô Đào Đào đều do quản lý.
Lúc “Tứ Hải Nhất Gia” mở tiệm mới, việc chọn địa điểm, thiết kế, trang trí... bộ quá trình đều là liên hệ và theo sát với Tô Văn Hãn.
Sau khi Tô Đào Đào định tông giọng chính và cung cấp thực đơn, việc kinh doanh đó đều là và Tô Văn Hãn lo liệu.
Tô Đào Đào yên tâm một bà chủ rảnh rỗi, rảnh rỗi thì xem dư trong sổ tiết kiệm.
Tiệm cũ ở trong ngõ nhỏ nhiệm vụ chủ yếu là đóng vai trò nhà ăn cho họ, dù trong nhà cũng mấy miệng ăn, Phó Viễn Hàng và Trần Trần đang ở tuổi ăn tuổi lớn, bất cứ lúc nào về tiệm nhà ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, chẳng bao giờ lo đói.
Sau nơi đó cũng chủ yếu trở thành nhà ăn cho bạn học của Trần Trần và Phó Viễn Hàng, đều là những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, chủ đạo là tiêu chí dinh dưỡng ngon miệng còn ăn no, dù tiệm mới phụ trách kiếm tiền , bên chỉ cần duy trì chi tiêu hàng ngày là .
Những khách hàng cũ cũng lượt chuyển sang bên tiệm mới, nơi để cho lũ trẻ nhà ăn và là nơi giải trí tuyệt vời.
Dù Trần Trần và Trần T.ử Quy cũng học từ Tô Đào Đào ít trò chơi mà cô “phát minh” , Trần Trần và Trần T.ử Quy hứng chí lên là lập một hội cùng chơi.
Một nơi như đúng là thiên đường của lũ trẻ, dù thì ai mà chẳng thích chơi cùng Trần Trần chứ?
Chu Linh Lan “thu ngân” đến nghiện, ngày ngày đếm tiền ghi chép sổ sách, dường như tìm thấy mùa xuân thứ hai của sự nghiệp, trông ngày càng rạng rỡ và trẻ trung hơn.
Lạc đề xa .
Phó Viễn Hàng lo Tô Đào Đào chạy chạy quá mệt mỏi nên :
“Chị dâu, em dọn dẹp một chút là nhanh thôi mà, ở tạm trong làng một đêm cũng .”
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Thôi, trong làng cũng chẳng gì đáng để lưu luyến, tiện đường ghé xem một cái là , là ở thêm mấy ngày?”
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Không ạ, theo sự sắp xếp của chị dâu.”
Ký ức làng quê để cho phần lớn là những ký ức vui, so thì còn nhớ căn cứ ở phương Nam nhiều hơn.
Nơi đó chứa đựng tất cả những ký ức của .
Trần Trần tự nhiên cũng chẳng mặn mà gì với làng Thanh Liên, dù Chu Linh Lan còn mang theo cả bài vị của Phó Lỗi thủ đô, bà là ý định nữa.
Lần mặc cho họ khuyên nhủ thế nào bà cũng chịu về xem lấy một cái.
Chu Linh Lan tính tình mềm mỏng nhưng tính cách cứng cỏi, một khi quyết định chuyện gì thì tám con ngựa cũng kéo .
Chẳng qua là họ ngang qua, về xem một cái thì vẻ như phép lắm.
Trần T.ử Quy từng nông thôn nên vẻ hứng thú.
“ , Mộc Mộc mấy giờ thì tàu hỏa đến?”
Tô Đào Đào hỏi.
Phó Viễn Hàng nhấc tay đồng hồ:
“Tầm trưa là đến nơi thôi, hẹn là ai đến thì hội quân ở nhà khách .”
Tô Đào Đào:
“Vừa nãy quên mất việc , chúng nên đợi họ ở ga tàu hỏa một chút mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-633.html.]
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Tàu hỏa trễ giờ , ga tàu hỏa quá đông quá nóng, là nơi để đợi .”
Tô Đào Đào nghĩ cũng đúng, dù cũng ngoài , thị trấn vốn cũng lớn, qua hai con đường là đến nhà khách lớn nhất thị trấn.
Nhà khách huyện năm ngoái mới tu sửa một , còn đổi tên thành khách sạn, trông vẻ bề thế hơn .
Phó Viễn Hàng xong thủ tục nhận phòng, bảo Tô Đào Đào lên nghỉ ngơi , dẫn Trần T.ử Quy và Trần Trần mua cơm, tiện thể mua luôn phần cơm cho Mộc Mộc và , nếu hai giờ họ vẫn đến thì họ sẽ trực tiếp xuất phát làng Thanh Liên luôn.
Kết quả là ba mới bước khỏi khách sạn.
Một thiếu niên tóc đinh rượt đuổi theo phong cách còn nhiệt tình hơn cả bé Bạch Bạch ở nhà, lấy tốc độ chạy nước rút trăm mét lao tới, đồ đạc tay vứt vung vít khắp đất, phấn khích ôm chầm lấy họ:
“A Hàng, Trần Trần, T.ử Quy!
Tớ nhớ ch-ết !”...
Chương 519 Đoàn tham quan thủ khoa
Phó Viễn Hàng bất thình lình ôm chầm lấy, lùi một bước mới vững .
“Mộc Mộc thể trưởng thành một chút ?”
Đã là trưởng thành mười tám tuổi mà còn trẻ con hơn cả Trần Trần!
Trần Trần và Trần T.ử Quy gặp Mộc Mộc vẫn vui vẻ, mặc dù cả năm ít những cuộc điện thoại và thư từ của Mộc Mộc tấn công dồn dập, nhưng dù cũng gần hai năm gặp, gặp thực sự vẫn thấy đặc biệt vui mừng.
“Chú nhỏ, chú phát hiện là chú Mộc Mộc cao lên ?
Làm mà trưởng thành ?”
“Trời đất ơi!!”
Mộc Mộc lùi hai bước, trợn mắt há hốc mồm Trần Trần và Trần T.ử Quy, “Không , thổ nhưỡng ở thủ đô thực sự nuôi quá , mới một hai năm gặp mà hai đứa bay cao thế !!”
Mộc Mộc xoa xoa đầu Trần T.ử Quy:
“T.ử Quy cũng cao lên ít nhỉ!!”
“Vâng, chủ yếu là cơm bác Hà nấu ngon quá ạ, ngày nào em cũng ăn hai bát cơm.”
Trần T.ử Quy mười lăm tuổi vẫn là một thiếu niên ngượng ngùng, nhưng tính cách cởi mở hơn nhiều.
Trần Trần thư cho Đông Đông, Bàn Bàn, phần lớn thời gian đều kèm theo cả Trần T.ử Quy, tự nhiên cũng sẽ nhắc đến đám Mộc Mộc.
Cộng thêm việc Trần T.ử Quy thỉnh thoảng gửi đồ ăn vặt, đồ chơi cho họ, thậm chí là quần áo Trần T.ử Quy mặc cũng sẽ gửi cho Bàn Bàn họ.
Cho nên Trần T.ử Quy với họ cũng quen thuộc.
“Haiz, tớ cũng ăn cơm bác Hà nấu quá,” Mộc Mộc thở dài thườn thượt, đầu vẫy tay với Tiểu Mai Tử, “Tiểu Mai T.ử mau qua đây, đây chính là Trần T.ử Quy , cái bánh quy mà em bảo ngon lắm chính là gửi cho đấy!”
Cái giọng loa phường của Mộc Mộc cất lên lũ chim nhỏ đang đậu cây trong vòng một cây giật kinh hãi, vỗ cánh bay toán loạn.
Người đường đều nhịn mà về phía .
Tiểu Mai T.ử đỏ mặt:
“Mộc Mộc nhỏ tiếng thôi.”
“Chào chị Mai T.ử ạ.”
Trần Trần ngoan ngoãn chào hỏi.
Bạch Hoa theo phong cách chị đại, khí chất và chiều cao cạnh Tô Đào Đào cũng hề lép vế, Trần Trần gọi một tiếng “dì” mà hề thấy áp lực tâm lý nào.
đối mặt với Tiểu Mai T.ử thấp bé hơn trắng trẻo mềm mại, gọi một tiếng “chị” là cực hạn .