Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 630

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chương 516 Cô đối tượng sớm?”

 

Năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học, gã kính cận thi đỗ một trường cao đẳng trong tỉnh, năm nay mới nghiệp, đến xưởng việc đầy một tháng, sắp xếp ở văn phòng phụ trách công việc giấy tờ hàng ngày.

 

Tiểu Mai T.ử hiện tại đang việc cùng văn phòng với gã, công việc chủ yếu là hỗ trợ dì Chung công tác văn thư.

 

Dì Chung thể nghỉ ngơi ở nhà cũng là vì Tiểu Mai T.ử “trấn giữ”, dì mới yên tâm ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, mục đích chính là chăm sóc Mộc Mộc, đáng tiếc thằng nhóc thối điều.

 

Gã kính cận là “sinh viên đại học” duy nhất hiện tại của xưởng, tự cảm thấy , tự cho rằng sức cạnh tranh của cũng khá.

 

trong văn phòng mấy trai đều ý đồ với Tiểu Mai Tử, Tiểu Mai T.ử học giỏi, năm nay mới tham gia kỳ thi đại học, chắc chắn là một sinh viên đại học tương lai, phần lớn đều “ gan nghĩ mà gan ”.

 

Gã thì giống , gã chính là sinh viên đại học mới lò.

 

Gã kính cận đẩy đẩy gọng kính, tràn đầy tự tin cô gái nhỏ đơn thuần và ngượng ngùng mặt:

 

“Này Tiểu Mai Tử, , thấy em khá , em thấy thế nào?”

 

Tiểu Mai T.ử ngoại trừ việc gần gũi với mấy con trai như Mộc Mộc , còn với những bạn nam khác thì đều giữ cách nhất định.

 

Trừ phi là nhu cầu công việc hoặc thảo luận học tập, bình thường ngay cả chuyện cô cũng thèm với họ.

 

Về điểm , cô còn cứng rắn hơn cả Mộc Mộc, thời gian chuyện thà rằng thêm mấy đạo đề, học thêm mấy từ vựng còn hơn.

 

Cho nên, khi gã kính cận chặn mặt , cô theo bản năng lùi một bước, lắc đầu :

 

“Xin , quen , thế nào.”

 

Bốn con ngươi của gã kính cận chấn động, quen gã?

 

Làm thể!

 

Với tư cách là sinh viên đại học duy nhất của cả văn phòng, thậm chí là cả xưởng, cô thể quen gã?

 

Lạt mềm buộc c.h.ặ.t, nhất định là lạt mềm buộc c.h.ặ.t!

 

Gã kính cận nghĩ thông suốt điểm , l.ồ.ng ng-ực càng ưỡn thẳng hơn một chút, hắng giọng một cái:

 

“Cái đó, là năm nay...”

 

“Xin ,” Tiểu Mai T.ử lịch sự ngắt lời gã, giọng điệu chân thành, “ đang vội đến nhà ăn lấy cơm, phiền nhường đường.”

 

Gã kính cận dường như thấy tiếng lòng tan vỡ, cô một chút cũng quen với sinh viên đại học hạ đến cái xưởng nhỏ nghèo nàn hẻo lánh để cống hiến như gã ?

 

Gã kính cận còn gì đó.

 

Mộc Mộc hai tay đút túi quần tới:

 

“Tiểu Mai Tử, lấy thêm một phần cơm nữa nhé.”

 

Dạo đều bận rộn thi đại học, Tiểu Mai T.ử một thời gian gặp Mộc Mộc.

 

Mộc Mộc đột nhiên xuất hiện, nụ mặt Tiểu Mai T.ử tài nào kìm , tự nhiên dịu dàng hỏi:

 

“Mộc Mộc tới ?

 

Cậu ăn gì?”

 

Mộc Mộc đến bên cạnh cô, đưa tay xoa xoa gáy cô:

 

“Tùy ý, ăn gì tớ ăn nấy.”

 

Tiểu Mai T.ử ngước cổ , đôi mắt tràn ngập ý :

 

“Được, tớ hôm nay món cá kho mà thích ăn nhất đấy.”

 

Để thuận tiện cho việc học tập, Mộc Mộc cắt kiểu tóc đầu đinh trông đặc biệt tinh , nhất là khi thịt mặt biến mất, đôi mắt trông càng thần hơn, thiếu niên vốn hăng hái hừng hực, ánh mặt trời trông thật ch.ói mắt.

 

Mộc Mộc toét miệng , chuyển sang nhéo nhéo b.í.m tóc của cô:

 

“Được, .”

 

Sự tương tác của họ gã kính cận mà tức nổ đom đốm mắt, gã thẹn quá hóa giận:

 

“Tiểu Mai Tử, cô đối tượng sớm?”

 

Làm gã suýt chút nữa mất mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-630.html.]

Tiểu Mai T.ử nhíu mày, gã kính cận đang gì, định đầu hỏi cho rõ ràng.

 

Mộc Mộc :

 

“Tiểu Mai T.ử lấy cơm , để tớ chuyện hẳn hoi với cái gã kính cận .”

 

Mặc dù gã kính cận là kính cận thật, nhưng gã cho phép ai gọi là kính cận ngay mặt.

 

“Cái tên đầu đinh , loại lêu lổng học vấn nghề nghiệp , xứng với Tiểu Mai T.ử ?

 

Người chính là sinh viên đại học tương lai đấy!

 

Chỉ loại sinh viên đại học như mới xứng...”

 

Chữ “với” cuối cùng của gã kính cận còn kịp khỏi miệng Mộc Mộc thương tiếc túm sang một bên.

 

“Cái gã kính cận nhà còn dám ăn hàm hồ hỏng danh dự của bạn nữ nữa là đ-ánh bẹp đấy, tin ?”

 

Trong nhà ăn đến , cái tên khốn kiếp đúng là tìm ch-ết.

 

Gã kính cận:

 

“Anh ...

 

Đây là công xưởng đấy, là cán bộ đấy, dám đ-ánh ?”

 

Mộc Mộc giơ nắm đ-ấm to như cái bát sứ lên:

 

“Anh chẳng là đứa lêu lổng ?

 

Anh xem dám !”

 

Mộc Mộc là từng theo Đổng Thăng Bình luyện qua vài chiêu, một đ-ấm thể hạ gục ba gã kính cận yếu ớt như thế cần tốn sức.

 

Gã kính cận theo bản năng đưa tay đỡ, gào lên:

 

“Bảo vệ ?

 

Bảo vệ ở ?

 

động thủ trong khu vực xưởng ...”

 

Phía nhà ăn phía Bắc cách cổng Bắc xa, cũng là để thuận tiện cho ăn xong về ký túc xá nghỉ ngơi.

 

Ông cụ trông cổng tin chạy tới, thấy là Mộc Mộc thì :

 

“Mộc Mộc lâu thấy đến nhỉ, nhé, nào thi thử cũng nhất huyện, Thanh Bắc chắc chắn là chuyện trong tầm tay , kỳ thi đại học thi thế nào?

 

Phát huy ?”

 

Mộc Mộc chào ông cụ, hiếm khi khiêm tốn :

 

“Phát huy bình thường thôi ạ, khi điểm thì điều gì, những giỏi ở tỉnh ở huyện còn nhiều lắm ạ, cháu là cái gì .”

 

Người quen Mộc Mộc thì ai là thích cả, Mộc Mộc cũng bằng tuổi cháu trai , ông cụ cũng là Mộc Mộc lớn lên, coi Mộc Mộc chẳng khác gì cháu ruột trong nhà.

 

“Cậu cứ khiêm tốn quá, ai mà chẳng khi A Hàng theo xưởng trưởng Tô thủ đô, vẫn luôn vững vàng ở vị trí thứ nhất, nếu ngay cả cũng Thanh Bắc thì còn ai nữa chứ.

 

Nói cũng , Tiểu Mai T.ử cũng khá đấy, thi thử hình như chỉ kém vài điểm thôi?”

 

Cháu trai nhà ông cụ cùng lớp với Tiểu Mai Tử, chuyện gì cũng .

 

Mộc Mộc sờ sờ mũi:

 

“May mắn thôi ạ...”

 

Ông cụ hớn hở :

 

“Bật mí cho nhé, Trụ T.ử nhà thi cũng khá , nó còn nhờ vở ghi chép của và Tiểu Mai T.ử đấy, bảo hễ thấy lời cảm ơn.”

 

Mộc Mộc:

 

“Tiện tay thôi ạ, cảm ơn gì chứ, dì Chung nhà cháu còn nhờ Trụ T.ử chiếu cố Tiểu Mai T.ử nên mới giúp bạn yên tâm học tập .”

 

Ông cụ lúc khoác vai Mộc Mộc:

 

“Nói thế thì khách sáo quá , nếu nhờ dì Chung thì cái già của giờ vẫn còn đang trực ca đêm đấy, cho ...”

 

 

Loading...