Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 626
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Mộc:
“Cùng học đại học thì mấy...
Khụ khụ, đợi chút, cái gì?
Cậu hạng nhất?
Con rồng mạnh như mà cũng đè nổi địa xà ?”
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc lâu, họ vẫn kịp trao đổi thông tin với .
Đám Mộc Mộc vẫn vị trí hạng nhất của Phó Viễn Hàng Trần Trần cướp mất.
“Chú Mộc Mộc, đó là vì cháu cũng tham gia kỳ thi lớp mười, và cháu thi đỗ hạng nhất ạ!”
Trần Trần .
“Ha ha ha ha ha...”
Mộc Mộc bỗng nhiên lớn, lật , một tay chống đầu bạn , “Phó Viễn Hàng ơi Phó Viễn Hàng, cũng ngày hôm nay , nào nào nào, với xem, cảm giác cháu trai nhỏ của nghiền ép là như thế nào?”
Khang T.ử cũng nổi nữa:
“Nói cứ như thể thi thắng Trần Trần bằng, ngay cả A Hàng còn thi .”
“Ồ,” Mộc Mộc đầu , Khang Tử, “Khang T.ử của chúng từ hạng ba vạn năm thăng lên hạng nhì vạn năm, vinh quang lắm đúng ?”
Khang T.ử chọc , đẩy đầu sang một bên:
“Cút!”
Mộc Mộc lăn qua mấy , lăn đến bên cạnh Trần Trần, ôm lấy Trần Trần hôn một cái rõ kêu trán bé:
“Nào nào nào Trần Trần, những hạng nhất như chúng nên ngủ cạnh !
Những khác xứng!”
Cái giọng điệu đó thật là đáng đòn.
Trần Trần kêu oai oái:
“Nóng ch-ết mất, chú Mộc Mộc chú đừng hôn cháu, mau thả cháu !”
Trần T.ử Quy và Đông Đông, Bàn Bàn tới kéo Mộc Mộc :
“Trần Trần là của tụi em, mau thả Trần Trần !”
Phó Viễn Hàng và Khang T.ử một cái, một bò qua giường, một xuống đất, đến bên chân Mộc Mộc, túm vai, túm chân, ăn ý đếm:
“1-2-3...”
Mộc Mộc chút chuẩn nào liền ném xuống đất kêu oai oái!
“Oa oa oa oa, ch-ết tiệt, các đây là ghen tị, là sự ghen tị đỏ mắt đối với hạng nhất chúng ...”
Bàn Bàn:
“Không , tụi em chẳng ghen tị với Trần Trần chút nào, Trần Trần mãi mãi là hạng nhất!”
Đông Đông:
“Ừm ừm, chú Mộc Mộc xứng!”
Mộc Mộc bò dậy định đ-ánh , Bàn Bàn và Đông Đông vội vàng trốn lưng Trần Trần và Trần T.ử Quy.
Đêm nay, cả căn phòng ngủ loạn thành một đoàn, tràn ngập tiếng vô tư lự của những thiếu niên.........
Trời chiều lòng , hôm nay cuối cùng cũng tạnh ráo, đưa cháu gái nhỏ chơi cả ngày, hôm nay chỉ một chương thôi nhé, chúc ngủ ngon.
Chương 513 Mùa hè năm , chúng tới
Tô Đào Đào mang cho dì Chung và Hạ Tri Thu nhiều đồ vật khó mua ở căn cứ nhưng thể dễ dàng tìm thấy ở thủ đô, bao gồm một vải vóc, giày tất, vân vân.
Trong thời gian mở cửa hàng, một khách hàng dư tem phiếu cũng thể dùng để thanh toán, đôi khi cần loại tem phiếu nào, Tô Đào Đào còn lên quầy thu ngân.
Mọi nếu dư đều sẵn lòng nhường cho cô một ít.
Mấy chiếc quạt máy trong nhà chính là dùng phiếu công nghiệp đổi như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-626.html.]
Tô Đào Đào cũng sẽ phát thêm một ít cho nhân viên.
Cứ như , cô vẫn tích cóp ít phiếu vải, phiếu , phiếu thu-ốc l-á r-ượu, dứt khoát mua một ít cho bọn Mộc Mộc mang về.
Mộc Mộc tự nhiên chịu nhận, nhưng Tô Đào Đào đây là cho dì Chung và , họ chỉ là giúp mang về hộ thôi, quyền từ chối.
Mộc Mộc cô ?
Cộng thêm việc Trần T.ử Quy hận thể dọn sạch giá đồ ăn vặt trong nhà, còn lấy danh nghĩa mỹ miều là họ giúp ăn thì đồ sẽ hết hạn mất.
Còn đồ chơi thì ?
Trần T.ử Quy chơi chán , họ lấy thì cũng sẽ đem tặng cho những đứa trẻ khác trong đại viện.
Những thứ chọn vốn dĩ là thứ Đông Đông và Bàn Bàn đều thích, thấy tặng khác, Bàn Bàn và Đông Đông vội vàng cầm lấy.
Bốn mang theo túi lớn túi nhỏ, đồ đạc tay còn nhiều hơn cả lúc mới đến.
Mọi đều mua vé sân ga để tiễn họ lên tàu.
Lúc tàu chuyển bánh, mắt ai cũng đỏ hoe.
Mộc Mộc thò đầu khỏi cửa sổ xe:
“A Hàng, tớ nhất định sẽ nỗ lực, để thi cùng một trường đại học với , cứ ở thủ đô đợi tụi tớ!”
Phó Viễn Hàng vẫy tay với họ:
“Tớ đợi ở Hoa Thanh!”
Trường chị dâu chọn chắc chắn là nhất, cũng thi trường cũ của chị dâu.
Hoàn phớt lờ kỹ sư Phó vốn nghiệp đại học thủ đô.
Mộc Mộc dùng sức vẫy tay:
“Được!”
Đông Đông và Bàn Bàn ôm đồ chơi yêu quý, bóng dáng Trần Trần và Trần T.ử Quy càng lúc càng nhỏ, vẫy tay nước mắt lã chã rơi.
Bàn Bàn thê t.h.ả.m hỏi:
“Đông Đông, tớ ngốc như thế chắc chắn thi đậu đại học ở thủ đô , ngoài học đại học , tớ còn cơ hội đến thủ đô thăm Trần Trần và T.ử Quy ?”
Đông Đông gật đầu:
“Chắc chắn là chứ, bây giờ tụi mới học tiểu học chẳng cũng đến ?”
Bàn Bàn lắc đầu, nghẹn ngào :
“Thế giống, đợi hai năm nữa, chú Mộc Mộc và chú Khang T.ử đều lên đại học , thì ai cùng tụi nữa!”
Đông Đông :
“ mà, đợi đến khi chú Mộc Mộc và chú Khang T.ử đều lên đại học, tụi lớn , thể tự mà.”
Mộc Mộc vốn đang thương cảm liền cuộc đối thoại của hai nhóc con cho phì :
“Tuổi còn nhỏ mà nghĩ cũng nhiều thật, thường xuyên tới chắc chắn là , như cũng sẽ phiền gia đình chị Đào Đào, mặc dù họ để ý, nhưng nào tụi tới cũng chắc chắn sẽ phiền họ.
Họ còn bỏ tiền túi lo cho việc ăn mặc ở của tụi , chút tiền và phiếu tụi đưa chắc chắn là đủ.
Lần thể đến thủ đô, thứ nhất là đưa các em đến thủ đô xem thử, thứ hai là xem họ sống ở thủ đô .”
Mộc Mộc nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của hai học sinh tiểu học còn đang ngơ ngác, tiếp tục :
“Tụi thể coi lòng của gia đình chị Đào Đào đối với tụi là điều đương nhiên, cho nên tới đến sẽ là khi lên thủ đô học đại học, lúc đó sẽ dắt các em theo, ?”
Bàn Bàn bẻ ngón tay đếm, nước mắt bắt đầu rơi lã chã:
“, nhưng chú Mộc Mộc khai giảng mới lên lớp mười, đợi đến khi chú thi đại học chẳng còn ba năm nữa ?
Tụi, tụi em ba năm mới gặp Trần Trần và dì Đào Đào ?
lỡ như chú thi đậu đại học thì ?”
Mộc Mộc tức đến bật , thể thi đậu đại học !