Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 619
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị lời thỉnh cầu quá đáng của chị đường đột, nhưng tình hình của T.ử Quy em cũng đấy, nó nhiều bạn, chỉ thích chơi với Trần Trần.
Từ lúc bạn của Trần Trần qua ở nhà em, còn mời nó chơi cùng, hôm qua nó vui đến mức ngủ .
Sáng sớm nay nó còn lén nhét một bộ quần áo ba lô, nếu Trần Trần mời nó ở , tối nay nó sẽ về nhà.
Hai nhà chúng ở gần như thế, thể về nhà chứ, nhưng chị, T.ử Quy nó..."
Tô Đào Đào :
“Cháu cứ tưởng chuyện gì, hóa là chuyện nhỏ , chị Nhược Vân nếu chị nỡ, T.ử Quy ở nhà cháu bao lâu cũng ạ."
Tưởng Nhược Vân bóp bóp tay Tô Đào Đào:
“Đào Đào chị... chị cũng nên cảm ơn gia đình em thế nào cho ."
Tô Đào Đào:
“Chị Nhược Vân, chị thế là khách sáo quá , cháu thực sự đây, đến muộn lũ trẻ sốt ruột."
Tưởng Nhược Vân:
“Đi , T.ử Quy nhà chị đành phiền em ."
Tưởng Nhược Vân theo chiếc xe biến mất ở góc cua hồi lâu rời mắt.
“Nhà Đào Đào đúng là, ai nấy đều giỏi giang."
Tưởng Nhược Vân phòng bao, chị em đầu đến đây hỏi bà:
“Người phụ nữ lúc nãy là ai thế?
Trông xinh quá chừng."
Tưởng Nhược Vân:
“Mẹ bạn học của con trai chị, cũng là chủ ở đây, còn là sinh viên đại học Hoa Thanh, bạn cùng phòng của Lôi Lôi đấy."
Tưởng Nhược Vân .
Người bạn há hốc mồm, nửa ngày nên lời:
“Chị đợi tí, bạn học của con trai chị, đồng thời là bạn học của Lôi Lôi?
Sao thể chứ?
Cô trông cùng lắm mới hơn hai mươi tuổi."
Tưởng Nhược Vân:
“Cô đúng là hơn hai mươi tuổi, năm đầu tiên hủy bỏ kỳ thi đại học thì xuống nông thôn thanh niên xung phong, năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học thì đỗ Hoa Thanh."
Tưởng Nhược Vân nhấp ngụm :
“Con trai cô mới tám tuổi, kỳ thi cuối kỳ con trai cô hạng nhất, con trai chị hạng nhì."
Người bạn sững sờ một lúc lâu mới định thần , giơ ngón tay cái lên:
“Lợi hại, T.ử Quy nhà chị xưa nay bao giờ thứ hai đấy."
Tưởng Nhược Vân:
“Cả nhà họ đều xuất sắc."
Tưởng Nhược Vân chuyển chủ đề:
“Em mới về nên , đồ ăn ở đây ngon lắm, gian cũng thanh nhã, mấy buổi tiệc nhỏ của em thể yên tâm giao cho cô ."
Người bạn mỉm hiểu ý:
“Được thôi, bà Trần mở lời, kiểu gì cũng ."...
Tô Đào Đào đến đúng giờ.
Các thiếu niên đều ý niệm về thời gian, lúc cô đến, một hai ba bốn năm sáu bảy đứa cộng thêm một con ch.ó, giống như một xâu em hồ lô đợi ở đó.
Trần Trần mắt nhạy, thấy xe của Tô Đào Đào đầu tiên.
“Mẹ đến , Bạch Bạch mau thôi!"
Trần Trần dắt Bạch Bạch chạy huỳnh huỵch tới:
“Mẹ mang theo nước ạ?"
Tô Đào Đào đưa bình nước cho bé.
Trần Trần đổ nước nắp bình, vỗ vỗ cái đầu ch.ó đen của Bạch Bạch, vẻ mặt lo lắng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-619.html.]
“Bạch Bạch bạn uống nhiều nước nhé, là say nắng đấy!"
Tô Đào Đào nhảy xuống xe:
“Bạch Bạch thế?"
Trần Trần :
“Trên đó nóng quá ạ, Bạch Bạch chảy nước miếng ghê lắm, uống bao nhiêu là nước, bọn con qua buổi trưa là sắp uống hết nước .
Bọn con sợ bạn chịu nổi, nên đến hai giờ xuống, hóng mát lâu lắm , mà tinh thần Bạch Bạch hình như vẫn lắm."
“Nó , chỉ là sợ nóng thôi, em vẫn thỉnh thoảng lấy nước giúp nó rửa đệm chân, nóng lắm."
Phó Viễn Hàng .
Tô Đào Đào ấn ấn đầu ch.ó của Bạch Bạch:
“Trời nóng thế mà cứ đòi , xem mày còn dám leo núi với nữa ."
Bạch Bạch uể oải “gâu gâu" hai tiếng, Tô Đào Đào một chút vị ấm ức.
“Đông Đông và Mập Mạp mệt ?"
Tô Đào Đào hỏi.
Hai đứa trẻ cùng lắc đầu, đồng thanh :
“Không mệt ạ, chỉ là nắng quá thôi!"
Mộc Mộc :
“Bất đáo Trường Thành phi hảo hán mà (Chưa đến Trường Thành là hảo hán), tóm là qua là , ngày mai bọn con dạo trung tâm thương mại, ngoài trời nữa."
Đợi lên xe định, Tô Đào Đào lấy bánh nướng mè đưa cho Mộc Mộc:
“Dương Dương cho các em đấy, bảo các em rảnh thì qua tiệm mì ăn mì, em định xin nghỉ để chơi với các em hai ngày."
Mộc Mộc đưa tay nhận lấy:
“Dương Dương thật là tâm, sáng mai bọn ngủ nướng một giấc, buổi trưa đến tiệm mì một ăn mì, buổi chiều cùng dạo trung tâm thương mại, đồng ý ?"
Mọi đương nhiên là đồng ý.
Tô Đào Đào Trần T.ử Quy qua gương chiếu hậu, :
“Cơ hội hiếm thế , T.ử Quy mấy ngày tới cũng ở nhà cô , đỡ chạy chạy , lát nữa cô về sẽ gọi điện cho cháu một tiếng, ngày mai các cháu cùng chơi cũng thuận tiện."
Trần Trần ôm lưng ghế của , híp mắt hỏi:
“Mẹ ơi, con định mời Trần T.ử Quy qua nhà ở cùng ạ?"
Tô Đào Đào:
“Bởi vì các con là bạn nhất mà, bạn khó lắm mới tụ tập vài ngày để chơi với , ?"
Trần Trần đầu :
“Nghe thấy Trần T.ử Quy, tớ bảo là tớ với tâm đầu ý hợp mà, cần hỏi tớ chắc chắn sẽ đồng ý!"
Hôm nay Trần T.ử Quy chơi vui, bé bao giờ thử chơi cùng nhiều bạn như , bé mỉm bẽn lẽn:
“Làm phiền dì ạ, dì Đào Đào."
Trần T.ử Quy ngoài những thứ xách tay, trong ba lô ngoài bộ quần áo đó , cũng nhét đầy ắp đồ ăn vặt, Mập Mạp hôm nay ăn nhiều nhất, bé quá thích một Trần T.ử Quy hào phóng :
“Anh T.ử Quy, dì Đào Đào là nhất đấy, em ăn nhiều thế , là một đứa trẻ ngốc thế , dì Đào Đào bao giờ ghét bỏ em, còn đối xử với em cực kỳ , còn cho em bạn với Trần Trần, dì là dì Đào Đào nhất thế giới!"
Đông Đông ngừng gật đầu:
“Dì Đào Đào cũng ghét bỏ em, dì Đào Đào là dì Đào Đào nhất thế giới!"
Tô Đào Đào bật :
“Các con ngoan như , dì Đào Đào thương còn kịp, ghét bỏ chứ?"
Khang T.ử cũng gật đầu:
“Chị Đào Đào cũng bao giờ ghét bỏ bọn em tuổi nhỏ, tay chân chậm chạp, cho bọn em từ nhỏ thêm kiếm tiền vặt ở nhà máy, bọn em mới tiền mua vé tàu đến thủ đô tham quan, còn đón tiếp bọn em nhiệt tình thế !"
Mộc Mộc:
“Tóm là cái của chị Đào Đào nhà , ba ngày ba đêm cũng hết, tất cả ở căn cứ đều thích chị Đào Đào!"
Tô Đào Đào quả thực dở dở :
“Được , chủ đề dừng ở đây thôi, tiếp nữa là cô tìm cái lỗ để chui xuống mất, các cháu nghỉ ngơi , chúng về ."