Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 617
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mập Mập là vui nhất, sô cô la thực chảy một chút , l-iếm sạch cả vỏ kẹo mới nỡ vứt , đó suốt cả quãng đường đều bám theo Trần T.ử Quy như cái đuôi nhỏ .”
Chia xong đồ đạc tay Trần T.ử Quy, bảy một ch.ó mới đeo ba lô hì hục bắt đầu “hảo hán".
【Tục ngữ :
“Bất đáo Trường Thành phi hảo hán. (Chưa tới Trường Thành là hảo hán)】...”
Tô Đào Đào đem trả xe xong mới lo việc ở tiệm.
Cô luôn nung nấu ý định mở rộng tiệm thêm một chút.
Tiệm cơm mở suôn sẻ hơn cô tưởng tượng nhiều, dù là ở khu vực lân cận, đặc biệt là trong trường Đại học Thanh Hoa, là trong giới thượng lưu thì cũng chút tiếng tăm nhất định, tích lũy ít khách hàng trung thành, luôn trong tình trạng cung đủ cầu.
Mở tiệm ngoài tiền mua nhà ban đầu thì cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, sớm thu hồi vốn và lãi.
Cô cũng chia hoa hồng đầy đủ cho Hà Phong theo đúng thỏa thuận, những nhân viên khác trong tiệm ngoài mức lương thỏa thuận thì cô cũng thưởng thêm hoa hồng như một khoản chi phí vất vả.
Cô luôn thâu tóm luôn căn nhà bên cạnh đ-ập thông để mở rộng mặt bằng tiệm.
Kỳ nghỉ hè đúng lúc thời gian, xem thể thực hiện việc .
Ông cụ Đỗ dạo gần đây ở tiệm còn nhiều hơn ở nhà , ăn sáng xong là ở tiệm lim dim ngủ.
Chưa tới giờ mở tiệm, Tô Đào Đào chia đào mà Trần T.ử Quy đưa cho một ít, múc một bát đưa cho ông cụ Đỗ.
Lão già sành ăn, ăn một quả là thấy giòn sần sật, tỏ vô cùng hài lòng.
Tô Đào Đào nhổ một cái hạt đào , hỏi ông lão đang lười biếng dựa lưng ghế mây như một con mèo già lâu năm:
“Đỗ lão, ông quen chủ nhân của cái sân bên cạnh ạ?"
Anh đào mới mùa, vẫn còn chua một chút nhưng là trái cây hữu cơ tự nhiên nên vị đào đậm đà, ăn thực sự thấy dễ chịu.
Đôi mắt vốn híp thành một đường của ông cụ Đỗ chợt mở to, chằm chằm Tô Đào Đào:
“Cháu hỏi chuyện gì?"
“Cháu mở rộng mặt bằng tiệm thêm một chút, bên cạnh hình như còn to hơn bên nữa, vẻ như cũng chẳng ai ở, chỉ là quyền sở hữu rõ ràng và họ chịu bán thôi ạ."
Ông cụ Đỗ xong liền khép mắt tiếp tục giả vờ mèo già, một câu đầu đuôi:
“Đợi thêm chút nữa ."
“Dạ?"
Tô Đào Đào hiểu.
“Nếu ông thì để lúc nào cháu qua văn phòng khu phố hỏi thăm xem tình hình thế nào ạ."
Ông cụ Đỗ mở mắt , đôi mắt già nua đục ngầu lóe lên tia sáng tinh :
“Đã bảo cháu đợi thêm chút nữa mà cháu thấy ?"
Tô Đào Đào chớp chớp mắt:
“Đợi cái gì ạ?
Đợi chủ hộ bên cạnh về ?
Hay là đợi chính sách rõ ràng hơn tìm một nơi khác phù hợp hơn để mở nhà hàng một bước lên luôn?"
Nơi dù cũng là khu dân cư.
Đợi khi chính sách ban hành thì chắc chắn tới khu thương mại tìm một nơi rộng hơn, phù hợp hơn để mở t.ửu lầu mới là hướng đúng đắn.
Nơi chung quy cũng chỉ là bước đệm thôi.
“Cũng còn đến nỗi ngốc lắm," Nói chuyện với thông minh đúng là đỡ tốn sức, ông cụ Đỗ khép mắt , thong thả , “Tốn tiền tốn sức mua nhà bên cạnh, còn đầu tư thêm một khoản tiền trang trí nữa chỉ để kiếm thêm mấy đồng bạc lẻ đó thôi , cháu ăn no rỗi việc quá mà thế?"
Tô Đào Đào:
“..."
Lão già độc miệng bắt đầu đấy.
“Dạo cháu đang nghỉ hè, đúng là ăn no rỗi việc thật ạ."
Ông cụ Đỗ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-617.html.]
“Vậy thì dạo quanh mấy khu vực sầm uất nhất, đông nhất của thành phố Tứ Cửu , tìm một nơi thích hợp để mở t.ửu lầu.
Khai trương ở đó một ngày còn kiếm nhiều hơn cả tháng cháu ở đây đấy.
Bên cạnh bán , đừng bày trò nữa."
“Ông cụ ơi, ngày rốt cuộc ông nghề gì ạ?"
Tô Đào Đào thực sự vô cùng tò mò đấy.
Một ông lão bản địa như thế mà am hiểu tường tận về các xu hướng chính sách như , tới việc khác, chỉ riêng cái tính tình thể cho Phật Tổ cũng tức đến mức nghẹt thở mà vẫn sống cho đến tận bây giờ thì chắc chắn là bình thường .
Chắc chắn là lai lịch lớn.
Ông cụ Đỗ hừ lạnh một tiếng:
“Ở vùng biển lâu nên quản rộng quá nhỉ!"
Tô Đào Đào:
“..."
Tức thật đấy, cái lão già ch-ết tiệt mà mắng thế , cô quả thực là cách nào phản bác luôn.
“Vậy ông cụ cho cháu tại bên cạnh bán ạ?"
Ông cụ Đỗ:
“Bởi vì bên cạnh cũng là của , bán thì sẽ bán, hừ, còn dùng mấy nghìn bạc lẻ để đổi lấy cái sân của , chắc là tưởng đường ngày nào cũng nhặt ếch chắc?"
Tô Đào Đào:
“???!!!"
Cái ông già lụ khụ ở mà lắm sân vườn thế ?!...
Chương 506 Có thể mời T.ử Quy qua nhà các cháu ở một đêm
Sau khi ông cụ Đỗ điểm hóa như , Tô Đào Đào cũng tạm thời từ bỏ ý định mở rộng mặt bằng tiệm.
Ông cụ Đỗ đúng, chi bằng cứ đợi đến khi chính sách nới lỏng tính chuyện mở một tiệm lớn luôn một thể.
cũng , nếu thể nhân lúc giá cả như hiện tại mà thâu tóm vài cái sân vườn thì cứ việc mà hưởng thụ thôi.
Sau chỉ cần bán một cái là thể sống sung túc cả đời .
vì cái sân bên cạnh là của ông cụ Đỗ nên Tô Đào Đào cũng chẳng còn tơ tưởng gì nữa.
Lông cừu thể cứ đè lên một con mà vặt mãi , dù thì giá nhà hiện tại vẫn tới giai đoạn tăng vọt, cứ tập trung kinh doanh , đợi cơ hội thì tính chuyện sân vườn .
“Chị Đào Đào, em tới đây!"
Bạch Hoa đeo một cái ba lô lớn xuất hiện ở tiệm cơm.
Cái tốc độ , Phó Viễn Hàng mới gọi điện cho cô sáng nay mà giờ tới nơi .
“Chào ông cụ ạ!"
Bạch Hoa hì hì chào hỏi ông cụ Đỗ.
Ông cụ Đỗ nể mặt mà “ừ" một tiếng, còn đẩy bát đào tới mặt Bạch Hoa, hiệu cho cô ăn.
Bạch Hoa sủng ái mà đ-âm lo, thành kính nhận lấy bát đào, ăn một quả là thấy giòn sần sật, suýt chút nữa là nỡ nhả hạt luôn.
Tô Đào Đào ôm trán thầm, chuyện thực sự cũng thể trách Bạch Hoa , ông cụ Đỗ lúc tâm trạng thì chẳng thèm để ý tới ai cả.
Hiếm khi mới quan tâm tới ai đó một chút, nếu hừ lạnh thì cũng là buông lời châm chọc, đột nhiên đối xử với Bạch Hoa như thì mà cô thấy bất ngờ cho ?
Bạch Hoa ăn xong đào liền quen cửa quen nẻo đem đồ đạc cất phòng nghỉ, xuống bếp phụ một tay.
“Con mắt để kết bạn của cháu đúng là khá đấy."
Ông cụ Đỗ đang giả vờ mèo già lười biếng đột nhiên lên tiếng.
Tô Đào Đào:
“Đó là đương nhiên ạ, nếu cháu quen một nhân vật như ông cụ Đỗ đây chứ ạ?"
Ông cụ Đỗ nhàn nhạt liếc cô một cái:
“Khéo mồm khéo miệng, chim cây cũng cháu dỗ cho bay xuống mất thôi, lũ trẻ bao giờ thì về?"