Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 616
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Trần mỉm bất lực:
“Cũng , con xách theo cái nữa , tới bến xe chia cho luôn."
Trần T.ử Quy liền mỉm hài lòng:
“Dạ ạ."
Mẹ Trần vô cùng mãn nguyện giúp con trai chỉnh cổ áo, kể từ khi con trai kết bạn với Trần Trần, khí sắc của cả khác hẳn.
Cộng thêm việc thức ăn trong tiệm của Tô Đào Đào ngon, thỉnh thoảng Tô Đào Đào còn nấu thêm vài món canh tẩm bổ cho mấy đứa nhỏ, nên chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, Trần T.ử Quy chỉ cao thêm nhiều mà còn cường tráng hơn hẳn, tính cách cũng trở nên cởi mở và hoạt bát hơn.
Mẹ Trần thực sự cảm ơn gia đình Tô Đào Đào thế nào cho xuể, chỉ còn cách sức quảng cáo tiệm cơm nhỏ của cô, dẫn tất cả bạn bè quen tới đó ủng hộ.
Bà còn cách dăm ba bữa bảo Trần T.ử Quy mang ít đồ ăn vặt ngon sang cho Trần Trần.
Biết Trần Trần thích ăn trái cây, bà nhờ vả các mối quan hệ để tìm mua một loại trái cây hiếm gặp để Trần T.ử Quy mang về chi-a s-ẻ cùng Trần Trần.
Trần T.ử Quy cũng thường xuyên mang về một món ăn mới lạ, nếu trong tiệm món mới thì là đầu tiên .
Nếu Trần Trần học, thậm chí còn mang cả bữa sáng cho Trần T.ử Quy nữa.
Cậu còn thường xuyên dẫn Trần T.ử Quy chơi bóng rổ, leo núi, đ-ánh cờ, gấp giấy...
Chỉ trong vòng một học kỳ ngắn ngủi chăm sóc Trần T.ử Quy đến như .
Khiến cuộc sống ngoại khóa của Trần T.ử Quy cũng trở nên đa dạng và rực rỡ sắc màu như .
Giờ Trần Trần sắp dẫn Trần T.ử Quy quen với những bạn mới.
Trần T.ử Quy đây đừng là quen với bạn mới, ngay cả các bạn trong lớp cũng chẳng gọi tên ai và cũng chẳng giao thiệp với ai cả.
Mẹ Trần thể vui?
Làm thể ơn gia đình Trần Trần cho ?
“Mẹ ơi, chắc là con ăn cơm tối xong mới về ạ."
Trần T.ử Quy đeo ba lô lớn, hai tay cũng xách đầy đồ.
Con trai bây giờ cao lớn, sức lực cũng theo đó mà tăng lên, Trần chẳng lo lắng chút nào về việc đống đồ sẽ đuối sức cả.
“Ăn ở tiệm hả con?"
Trần T.ử Quy gật đầu:
“Dạ ạ."
Mẹ Trần:
“Vậy mười giờ bảo ba con qua đón con nhé?"
Trần T.ử Quy suy nghĩ một lát :
“Dạ ạ, nhưng con mang theo một bộ quần áo , nếu Trần Trần mời con qua nhà ngủ thì con sẽ về nữa ạ."
Mẹ Trần:
“...???
“ Có ý gì đây?
Nhà cũng chẳng buồn về nữa ?...
Chương 505 Ở vùng biển lâu nên quản rộng quá nhỉ
Đám Mộc Mộc tới thủ đô, vui mừng chỉ con mà đến cả Bạch Bạch cũng phấn khích thôi, từ tối qua lúc về tới nhà, nó vây quanh từng một mà vẫy đuôi mừng rỡ, ngừng xoay vòng vòng.
Dù nó hiểu thì cũng đều kể cho nó tình hình gần đây của các chị em của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-616.html.]
Đến mức Bạch Bạch từ tối qua ngủ chịu về cái ổ nhỏ của , mặc cho Trần Trần thế nào, Phó Viễn Hàng cũng bế nó qua nhưng nó tìm cách tự chạy về, nhất quyết đòi sát cạnh sáu họ.
Cuối cùng còn cách nào khác, đành để nó ngủ trong phòng của họ.
Hôm nay ngoài cũng , một con ch.ó vốn dĩ ngoan ngoãn và hiểu chuyện như nó giở trò lăn lộn nhất quyết đòi theo bằng .
Tô Đào Đào cũng chẳng còn cách nào, Bạch Bạch với cái kích thước mà xe buýt thì tới việc tài xế cho lên , mà lỡ dọa già và trẻ em sợ hãi thì cũng rắc rối to.
Thế là cô đành mượn xe của ông cụ Hồ một nữa, tiên tới bến xe đón Trần T.ử Quy, đó mới đưa họ tới chân Trường Thành.
“Năm giờ dì sẽ tới đón các con, Trần Trần chú ý xem giờ nhé, năm giờ đúng mặt ở đây đợi dì đấy."
Trần Trần dắt chú ch.ó Bạch Bạch đeo xích và rọ mõm cẩn thận, gật đầu .
Thời buổi vẫn khái niệm “nuôi ch.ó văn minh", thể là nuôi ch.ó ở thành phố vốn dĩ nhiều.
Cái thời đại mà con còn đang vật lộn với cái ăn cái mặc thì lấy lương thực dư thừa mà nuôi thú cưng chứ?
Vì , con ch.ó Bạch Bạch uy phong lẫm liệt với tạo hình kỳ lạ xuất hiện ở khu danh lam thắng cảnh thu hút tỉ lệ đầu gần như là một trăm phần trăm.
Trần T.ử Quy cũng thích Bạch Bạch, hai nhà ở xa , khi Trần Trần thể ngoài một và lớn trong nhà cũng bận thì sẽ gọi điện rủ Trần T.ử Quy cùng.
Trần T.ử Quy chỉ mang đồ ăn cho Trần Trần mà còn mang cả đồ ăn cho Bạch Bạch nữa.
Nên Bạch Bạch cũng đặc biệt thích Trần T.ử Quy, thấy là nó ngừng vẫy đuôi mừng rỡ.
Trần T.ử Quy còn lấy cả đào để đút cho nó ăn nữa, cái đãi ngộ quả thực là chẳng ai .
Trải qua một đoạn đường cùng , Trần T.ử Quy và những khác trở nên quen thuộc, đều cảm thấy chút tâm đầu ý hợp như thể quen từ lâu.
Cái gọi là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", những bạn chơi với Trần Trần và Phó Viễn Hàng thì khí chất về cơ bản là tương đồng, hợp nhãn với Trần T.ử Quy.
Trần T.ử Quy cũng thích họ, hai lời liền đem sô cô la, bánh Kinh Bát Kiện và đào cầm tay chia cho .
Mọi đều ngây , ngơ ngác sang Trần Trần.
Trần Trần và Trần T.ử Quy quen với việc đồ gì ngon cũng chi-a s-ẻ cùng , chỉ điều đông nên mang nhiều hơn một chút, nên thấy quá quen .
“Trần T.ử Quy sức lực yếu, chia cho mỗi cầm một ít thì sẽ dễ mang theo hơn, nếu thì cứ để xách như mà leo Trường Thành ?"
Anh đào lấy hơn một nửa để Tô Đào Đào mang về, ước chừng còn một hai cân nữa.
Không chứ, ai đời mang nhiều đồ ngon như chia cho những bạn mới gặp đầu chứ!
Họ còn chẳng gì để tặng nữa kìa!
Mặc dù Trần Trần như nhưng ngay cả cái đứa phàm ăn nhất như Mập Mập cũng thấy ngại khi dưng nhận đồ như .
Mọi đều chịu nhận, Trần Trần liền tự tay chia:
“Ôi dào, lề mề gì , Trần T.ử Quy cũng ngoài, đồ của cũng là đồ của tớ mà, dì Trần thích tớ nhất đấy, trong nhà đồ gì ngon dì đều mang cho tớ ăn cả, cầm lấy là sô cô la chảy hết bây giờ!"
Bạch Bạch:
“Gâu gâu gâu..."
Trần Trần:
“Ô kìa Bạch Bạch, mày , mày ăn sô cô la!"...
Mọi khách sáo nữa, họ thường xuyên thêm nên tiền tiêu vặt trong tay cũng ít, khi về sẽ gửi đặc sản cho cũng .
Nghĩ nên Mộc Mộc liền dẫn đầu chia hết đồ đạc .
Trần T.ử Quy vui, vốn câu “Trần T.ử Quy cũng ngoài, đồ của cũng là đồ của tớ" của Trần Trần cho mát lòng mát , giờ thấy ai coi là ngoài nên càng vui hơn, tâm trạng suốt cả ngày hôm nay đều vô cùng .
“Sô cô la ăn , nếu là chảy thật đấy, còn thể bổ sung năng lượng nữa."
Trần T.ử Quy .