Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 615
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chia ở cũng , giường sưởi trong phòng Trần Trần cũng lớn nhường , chỉ là mùa đông đốt nhiều giường sưởi tốn than quá, mùa hè tốn quạt điện, nên tớ và Trần Trần mới ở chung một phòng."
Mộc Mộc:
“Đủ chỗ thì đương nhiên là tụi ở chung một phòng , các thấy ?"
Mọi đương nhiên ý kiến gì, hai đứa nhỏ chỉ cần ở cùng với Trần Trần thì ngủ đất cũng .
Thấy họ hứng thú với tứ hợp viện, khi cất hành lý, Phó Viễn Hàng dứt khoát dẫn họ tham quan một vòng.
Mộc Mộc bá cổ Phó Viễn Hàng:
“Không ngờ nha A Hàng, tớ cứ tưởng là con em bần nông của thôn Thanh Liên, ngờ là công t.ử quý tộc của gia đình quyền quý!
Mộc Mộc tớ cả đời thể bạn với một công t.ử quý tộc như , thực sự là trèo cao quá , trèo cao quá !"
Phó Viễn Hàng gạt tay :
“Muốn ăn đòn ?
Đây là ngôi nhà ngoại để cho tớ, trai tớ thường sống đời chẳng qua cũng chỉ là ba bữa cơm một giấc ngủ, đêm ngủ bảy thước, ở mà chẳng là ở?
Tớ chỉ là may mắn ở cùng trong ngôi nhà lớn ngoại để thôi, về bản chất thì chẳng liên quan gì tới tớ cả."
Mộc Mộc gật đầu:
“Nói đùa thôi mà, yên tâm , tớ cũng sẽ dặn dò tụi nó thật kỹ, về nhà cũng sẽ lung tung ."...
Chương 504 Nhà cũng chẳng buồn về nữa ?
Mộc Mộc và những khác cũng mang theo khá nhiều đồ sang, đều do lớn trong nhà chuẩn sẵn, ngay cả kẹo dừa cũng mang theo mấy túi, là do Trương Cảnh An gửi.
Lúc Tô Đào Đào trả xe, cô thuận tiện mang một ít đặc sản sang cho gia đình ông cụ Hồ và Đường lão.
Hai vị lão già tin những bạn cũ ở căn cứ phương nam tới chơi đều thấy mừng cho họ, còn bảo lũ trẻ sang chơi nữa.
Tô Đào Đào lũ trẻ ồn ào quá, xin mời hai vị lão gia chọn một buổi tối nào đó tiện lợi thì qua tiệm tụ tập một chuyến.
Hai vị lão gia đương nhiên là đồng ý.
Tô Đào Đào cũng về tay , hai vị lão gia nhét cho cô ít đồ mang về, bảo để cho lũ trẻ nếm thử, trong đó một quả dưa lưới vô cùng quý hiếm.
Các thiếu niên đầu thấy quả dưa lưới đều cảm thấy vô cùng mới lạ, vây quanh quả dưa lưới nghiên cứu nửa ngày trời.
Tô Đào Đào bổ luôn quả dưa lưới tại chỗ chia cho mỗi một miếng, ăn xong liền bảo họ tắm rửa nghỉ ngơi.
Mấy thiếu niên khi ăn dưa lưới xong thì lượt tắm rửa, giặt quần áo, cứ loay hoay mãi tới tận mười giờ đêm mới xong.
Mọi đều quá lâu gặp nên vô chủ đề để , nếu do tàu hỏa suốt hai ngày mệt quá thì chắc chắn sáu thiếu niên thể buôn chuyện thâu đêm suốt sáng mất.
Sáng sớm ngày hôm khi trời còn sáng, Chu Linh Lan dậy chuẩn bữa sáng.
Ba đứa lớn cũng dậy, nhất quyết đòi giúp Chu Linh Lan bữa sáng.
Sức ăn của sáu đứa trẻ đang tuổi lớn hề nhỏ, Chu Linh Lan từ chối, liền chỉ đạo họ nhào bột, băm nhân, nhóm lửa...
Tiếng bát đĩa lanh canh suốt một buổi sáng, họ một đĩa đầy ắp bánh hẹ chiên và bánh bao dưa cải khô cao như ngọn núi nhỏ, còn luộc thêm một nồi trứng gà, nấu cháo kê khoai lang cùng mấy đĩa dưa muối các loại tự tay .
Bữa sáng như thế thể là vô cùng phong phú.
Nếu đặt mấy năm khi còn thiếu lương thực thì cả nhà ăn cả tuần cũng chẳng nhiều như thế .
“Hôm nay tụi con chẳng định leo Trường Thành ?
Mỗi cầm lấy mấy cái mang , lúc nào đói thì lấy ăn."
Tô Đào Đào cầm lấy một cái bánh bao trắng trẻo mập mạp, mỉm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-615.html.]
“Cái đấy, điều thời tiết bắt đầu nóng , để lâu , các con ăn hết buổi trưa , đừng để tới chiều, nhớ mang theo thật nhiều nước nữa nhé, bữa tối thì cứ về thẳng tiệm mà ăn.
Nhất định chú ý an , theo sự chỉ đạo của Hàng, bám sát một chút, tuyệt đối để ai lạc đoàn đấy nhé."
Tô Đào Đào tháo đồng hồ đeo cổ tay Trần Trần:
“Trần Trần chú ý xem giờ nhé, giờ cơm tối nhất định mặt ở tiệm, ?"
Mộc Mộc hi hi :
“Chị dâu Đào Đào, chị cứ như tụi em vẫn còn là trẻ con bằng, tụi em đều là lớn cả , chừng mực mà, chị cần lo lắng ."
Tô Đào Đào :
“Cho dù các em bao nhiêu tuổi chăng nữa thì trong mắt chị các em vẫn chỉ là trẻ con thôi.
Trần Trần, gọi cả T.ử Quy cùng nhé, hình như vẫn Trường Thành bao giờ ."
Trần T.ử Quy ngoài việc thích chơi với Trần Trần thì những lúc khác ít khi khỏi cửa, đúng là Trường Thành bao giờ thật.
Cậu bé “ngàm" một miếng bánh bao lớn, hạnh phúc đến nỗi mắt híp tịt :
“Hôm qua con gọi điện thoại cho Trần T.ử Quy ạ."
Trần Trần bắt chước dáng vẻ lớn đồng hồ:
“Tụi con hẹn tám giờ đúng tập trung ở bến xe, một tiếng nữa là gặp ."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Vậy là , đúng , hình như hôm nay Bạch Hoa nghỉ đấy, mùa hè em cũng sẽ ở tiệm giúp một tay, lát nữa A Hàng gọi điện cho em báo một tiếng, bảo em buổi tối thời gian thì qua tiệm ăn cơm."
Phó Viễn Hàng cũng ăn gần xong, gật đầu :
“Dạ, lát nữa con gọi."
Tô Đào Đào thích nhất là món bánh bao dưa cải khô do Chu Linh Lan , dưa cải khô nhà tự phơi kết hợp với thịt ba chỉ lạp xưởng tươm mỡ thực sự là một sự kết hợp hảo.
Cái bánh bao to hơn cả nắm tay lớn, Tô Đào Đào thể ăn một hết sạch một cái, đó là khi ăn bánh hẹ chiên và trứng gà đấy, đây thực sự là một sự đ-ánh giá vô cùng cao đối với sức ăn của cô.
Các thiếu niên mỗi hai cái bánh hẹ chiên, hai cái bánh bao lớn, một quả trứng gà, ăn kèm với dưa muối và húp cháo, ai nấy đều ăn đến căng tròn cả bụng mới chịu khỏi cửa.
Trước khi cửa, Chu Linh Lan nhét cho họ mấy quả táo để chia ăn....
Trần T.ử Quy khi hôm nay sẽ chơi cùng bạn của Trần Trần, chuẩn từ tối qua, quần áo thử qua mấy bộ, còn đặc biệt lấy đôi giày thể thao mang từ nước ngoài về .
Cậu còn hận thể mang theo tất cả đồ ăn vặt trong nhà , cho đến khi ba lô căng phồng, thực sự nhét thêm nữa mới thôi.
Mẹ Trần lấy hộp quà bánh Kinh Bát Kiện trong nhà :
“A Quy mang theo cái , để chia cho cùng ăn, đào trong nhà cũng mang một ít, Trần Trần thích ăn trái cây lắm đấy."
Trần T.ử Quy nhíu mày:
“ mà ơi, ba lô của con còn chỗ để nhét nữa ."
Mẹ Trần:
“Con lấy sô cô la , thời tiết nóng thế giữ , tới Trường Thành là chảy hết cả .
Để hôm nào mời các bạn qua nhà chơi lúc đó chia cho ăn cũng ."
Trần T.ử Quy:
“ mà Trần Trần thích ăn sô cô la lắm, con tới bến xe là chia cho luôn, ăn khi nó kịp chảy."