Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 610
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quay tiệm đúng lúc cao điểm buổi trưa bận rộn nhất, Tô Đào Đào bảo họ cứ tạm thời nghỉ chân ở căn phòng mà Phó Viễn Hàng và Trần Trần dùng để nghỉ trưa.”
Phó Viễn Hàng rót nước, bưng một ít bánh ngọt cho họ:
“Mọi cứ nghỉ ngơi một lát, uống miếng nước ăn chút điểm tâm lót , đợi bận xong đợt , chúng sẽ cùng ăn cơm."
Bành Yến nỡ yên?
Thỉnh thoảng cô cũng đến tiệm giúp đỡ, thế nên hai lời liền theo Phó Viễn Hàng ngoài phụ một tay.
Chung mẫu chạm cánh tay con trai:
“Con cũng giúp , trông An T.ử cho."
Lúc nông nhàn, Chung Định Bang cũng lên trấn thuê, nơi đến nhiều nhất là nhà hàng quốc doanh của huyện, rửa bát, thớt, bưng bê, ghi đơn... chỗ nào thiếu là mặt, những việc quả thực khó .
Đợi hết, Chung mẫu đĩa điểm tâm tinh xảo, bế cháu nội thở dài:
“Thế giới bên ngoài rốt cuộc vẫn khác hẳn trong thôn, về thành phố thì khác, mà bánh trái cũng khác.
An T.ử , cha con là nông dân, tính ngược lên ba đời đều là bần nông, vốn dĩ cũng xứng với phượng hoàng vàng sa cơ.
Phượng hoàng vàng chịu vì nhà họ Chung chúng mà sinh quả trứng vàng nhỏ là con, là tổ tiên hiển linh .
An Tử, con nhớ lấy nhé, dù ở , con cũng vẫn mang họ Chung, là con cháu hậu duệ của nhà họ Chung chúng ."
An T.ử những món điểm tâm nhỏ mở cánh cửa thế giới mới của , đưa tay cẩn thận cầm lấy một miếng đặt trong lòng bàn tay, đưa cho Chung mẫu:
“Nội xem kìa, trai xinh cho bánh lắm, nội ăn ..."
Chung mẫu lắc đầu:
“Nội đói, An T.ử ăn ."
Lúc An T.ử mới đưa chiếc há cảo tôm hình chú thỏ trắng nhỏ lên miệng, c.ắ.n một miếng mất cái tai:
“Ngon quá, nhưng mà nội ơi, nội nhớ nhầm , con trứng vàng nhỏ, con là An T.ử mà.
Ai là phượng hoàng vàng ạ?
Con họ Chung thì họ gì chứ?"
“ đúng đúng, nội nhớ nhầm, con là An Tử, là An T.ử của nhà họ Chung già ."
An T.ử nhét phần nửa con thỏ còn miệng Chung mẫu:
“Nội dối , nào nhường đồ ngon cho An T.ử ăn cũng bảo là đói, ngon ạ?"
Bất thình lình nhét một miếng bánh miệng, Chung mẫu đỏ hoe mắt:
“Ngon, thật sự ngon."
Cả đời bà từng thấy loại điểm tâm nào như thế .
Nếu Bành Yến cuối cùng quyết định ly hôn với con trai bà, bà cũng nỡ giao An T.ử cho Bành Yến.
An T.ử của bà xứng đáng một cuộc sống hơn, chỉ khi ở thủ đô, An T.ử của bà mới ăn những món điểm tâm ngon thế ....
Chương 500 Ra cửa gặp quý nhân
Tiệm cơm tích lũy một lượng khách hàng nhất định nên bắt đầu áp dụng chế độ đặt , thông thường đặt hai ba ngày mới chỗ.
Những khách đặt bữa trưa mà mười hai giờ rưỡi đến thì sẽ hủy đơn, nhường chỗ cho khách đang xếp hàng trực tiếp.
Nếu lỡ hẹn quá hai , sẽ v-ĩnh vi-ễn đặt nữa.
Phong cách, hương vị và sức chứa của tiệm cơm đều ở đó, nên khách đặt chỗ thường sẽ đến đúng giờ.
Ngay cả khi bản đến , họ cũng sẽ bảo bạn bè đến .
Vì , tiệm cơm nhỏ tuy bận rộn nhưng trật tự, còn chỗ trống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-610.html.]
Mãi đến hai giờ chiều, tiễn bước vị khách cuối cùng, nhà mới bắt đầu ăn cơm.
Gia đình Chung Định Bang bao giờ ăn món nào ngon như thế ?
Nó đảo lộn nhận thức của họ về thức ăn.
Chung mẫu cảm thấy mấy chục năm nấu nướng của bấy lâu nay đều là vô nghĩa.
Rõ ràng là cùng một loại nguyên liệu, nhưng đến thủ đô, đến nơi , chỗ nào cũng thấy khác biệt.
Vì thế Chung mẫu càng thêm kiên định với ý nghĩ để cháu nội ở bên cạnh Bành Yến để hưởng phúc.
Đỗ lão đầu bình thường ăn xong là ngay, hôm nay vì An T.ử hợp mắt ông mà cứ ở trêu chọc thằng bé mãi.
Tô Đào Đào thẳng vấn đề hỏi Đỗ lão:
“Ông cụ ơi, quanh đây ông còn căn nhà nhỏ nào ?
Chỉ cần một căn nhà nhỏ đủ cho cả nhà An T.ử ở là ."
Bàn tay đang nhéo má An T.ử của Đỗ lão đầu khựng , đôi mắt già nua nheo :
“Họ định ở đây ?"
Chung mẫu giật kinh ngạc, đứa con trai ngây ngô cũng đang ngơ ngác, là họ ?
Họ ở ?
Bành Yến tiếp lời:
“ thưa Đỗ lão, nghỉ hè cháu ở tiệm của Đào Đào giúp việc, gia đình khó lắm mới lên thăm một chuyến, ở nhà khách đắt bất tiện, nên thuê một căn nhà nhỏ để ở."
Chung mẫu định thần , lắc đầu:
“Mẹ thì ở , việc nhà nhiều lắm, sắp tới đợt thu hoạch bận rộn , Định Bang thể ở thêm mấy ngày, còn An Tử, nếu con thấy tiện mang theo thì cứ để thằng bé ."
Chung mẫu đoán ý của Bành Yến, kể từ khi cô lên thủ đô học đại học, chỉ báo tin bình an về nhà đúng một , đó cả như thể biến mất .
Người trong thôn ai cũng nhạo nhà bà, bảo nhà bà cưới phượng hoàng vàng, giờ phượng hoàng bay về thành phố, công dã tràng .
Lời tiếng khó .
Dù Chung mẫu cũng là một “cán bộ nhỏ", tính tình đanh đ-á, nên những lời đó mới lọt tai An Tử.
Nếu thằng bé sẽ buồn bao.
Chính sách hiện tại là thanh niên tri thức độc thể về thành phố, còn những lập gia đình con cái thì giải quyết.
Một thanh niên tri thức trong thôn vì thi đậu đại học mà về thành phố sống ch-ết đòi ly hôn với bạn đời ở địa phương.
Có những ngay cả khi đậu đại học, cũng vội vàng rạch ròi quan hệ với cũ ở nông thôn.
Thanh niên tri thức vốn là con em thành phố, bất đắc dĩ mới xuống nông thôn, vốn dĩ họ coi trọng những nông dân chân lấm tay bùn, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác mà buộc kết hôn.
Trở về thành phố là điều họ mong mỏi suốt bao nhiêu năm qua.
Giờ cơ hội, đương nhiên là liều mạng về.
Có liều mạng thật sự, mấy năm thanh niên tri thức vì về thành phố mà cố tình uống thu-ốc hỏng c-ơ th-ể .
Bây giờ ly hôn thật, cũng ly hôn giả.
Chung mẫu với tư cách là hội trưởng hội phụ nữ, ngày nào cũng xử lý những chuyện rắc rối , thật thật giả giả chẳng ai điều gì.
Năm đó họ xuống nông thôn là hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, giờ về thành phố cũng là theo chính sách, chẳng ai thể ai sai.
Chỉ khổ cho những đứa trẻ của thanh niên tri thức.
Những nữ tri thức khác thi đậu sư phạm cao đẳng còn thể bỏ chồng bỏ con, huống chi Bành Yến thi đậu học phủ danh giá nhất cả nước.
Chung mẫu rõ con trai nặng nhẹ thế nào, lúc đầu nhà bà đồng ý cưới Bành Yến, nhưng Chung Định Bang như bùa mê thu-ốc lú, ch-ết mê ch-ết mệt nhất quyết cưới ai ngoài Bành Yến.