Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 607
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gặp bạn nhỏ nào đặc biệt yêu thích là bé liền tặng kẹo dừa hoặc hạc giấy.”
Vừa ghi sổ đếm những đồng tiền lẻ trong ngăn kéo nhỏ, tính toán thu chi mỗi ngày, đợi về ăn cơm thì kể cho hôm nay kiếm bao nhiêu tiền.
Phó Viễn Hàng phần lớn thời gian rảnh rỗi cũng đều ở quán giúp đỡ.
Tô Đào Đào đều bảo bọn trẻ chơi, hoặc những việc thích.
hai chú cháu giờ đây cứ thích ở quán.
Trần Trần giúp thu ngân, Phó Viễn Hàng giúp bưng bê, Tô Đào Đào đều tính cho bọn trẻ là học , tự kiếm tiền tiêu vặt.
Bạch Hoa Tô Đào Đào mở quán cơm, cuối tuần cũng sẽ dẫn các bạn học đến ủng hộ.
Bản cô vốn là thạo việc, ăn no xong là ở quán giúp bưng bê.
Tô Đào Đào tính tiền công cho cô, cô còn lấy, bảo nuôi cô hai bữa cơm là , tính kỹ , tiền học còn đủ để ăn hai bữa thịnh soạn ở quán , cô hời to .
Tô Đào Đào cũng ép cô.
Nhan sắc của Bạch Hoa là kiểu sinh để đóng phim ngôi màn ảnh lớn, rạng rỡ phóng khoáng, một cái là nghiêng nước nghiêng thành, đặc biệt là khi học đại học, kiến thức mở mang, vốn tự tin nay càng thêm quyến rũ tỏa sáng.
Phó Viễn Hàng thì cần bàn, ngoại hình và vóc dáng đó vốn là vạn một, từ nhỏ nội liễm, cảm xúc định, khi lên cấp ba cả càng thêm trầm , chút phong thái của một vị tướng.
So với sự nhiệt tình nồng cháy của Bạch Hoa tạo thành một sự tương phản rõ rệt, nhưng khiến hề cảm thấy lạc lõng chút nào.
Họ ghi đơn lên món, dáng hình bận rộn nhẹ nhàng xuyên qua giữa những cảnh trí thanh nhã, khách khứa thấy đều cảm thấy vô cùng vui mắt, đều trong quán của Tô Đào Đào và nhà hàng bổ trợ cho , đều cực kỳ tính thẩm mỹ.
Trần Trần ngoài thời gian học cố định mỗi tuần ở tiểu học, phần lớn thời gian đều theo bên cạnh chú út, cùng chú lên lớp.
Các bạn học trong lớp của Phó Viễn Hàng còn coi Trần Trần là cháu trai nhỏ của Phó Viễn Hàng nữa, mà coi bé như bạn cùng lớp của .
Nói chính xác hơn là một bạn thiên tài thành tích cực kỳ lợi hại, giải đề đáp án chuẩn.
Đôi khi gặp vấn đề hiểu, mà Phó Viễn Hàng tình cờ mặt, là họ đều chạy đến hỏi Trần Trần.
Điều dẫn đến một hiện tượng cực kỳ kỳ lạ ở lớp 10 (1).
Người của các lớp khác ngang qua lớp 10 (1), lúc nào cũng thể thấy một đám thanh thiếu niên vây quanh một bé lớn nhỏ líu lo hỏi bài, quan trọng là hề cảm thấy đỏ mặt chút nào.
Trần Trần cũng giác ngộ rằng vẫn còn là một học sinh tiểu học, gặp đúng lúc bạn học hỏi đến phần vượt cấp mà bé học tới, là liền lật sách xem một chút, xem ví dụ minh họa, một lát là thể thao thao bất tuyệt giảng bài cho , hề chút ngập ngừng nào.
Đến cả giáo viên bộ môn ngang qua thấy cũng thốt lên kỳ diệu.
Khi Trần Trần mới tám tuổi, vẫn còn là một học sinh tiểu học, giáo viên liền ôm trán im lặng bước , đúng là uổng công ăn bao nhiêu năm cơm gạo mà, thật là hổ thẹn quá thôi.
Giáo viên của một môn học thường quên mất Trần Trần là một học sinh dự thính đến để góp vui, đề khó mà ai giơ tay trả lời, hoặc gọi lên mà trả lời , là giáo viên bắt đầu gọi tên Trần Trần.
Sau đó chỉ các bạn học mà “Các em xem các em kìa, ngay cả một đứa trẻ tiểu học tám tuổi cũng bằng, còn mặt mũi nào mà là học sinh cấp ba chứ".
Trần Trần vô tội cũng chỉ những lúc , mới cực kỳ kéo sự thù hằn.
Biết đây?
Vậy thì đương nhiên là cái mặt đ-ánh mất lớp, tìm từ sân bóng rổ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-607.html.]
Trần Trần thông minh đến , vóc dáng cao hơn bạn cùng lứa bao nhiêu nữa, thì đối mặt với học sinh cấp ba, về thể lực và chiều cao vẫn là chịu thiệt thòi.
Lần nào “đ-ánh" cho kêu oai oái, bé liền gọi chú út cứu mạng.
Phó Viễn Hàng với tư cách là sự tồn tại ở đỉnh cao của chuỗi thức ăn sân bóng rổ, bất kể là ném ba điểm bắt bóng bật bảng, đều bách phát bách trúng, bóng tay , vận mệnh chỉ một, đó là xuyên qua rổ từ chính giữa mới rơi xuống đất.
Hai chú cháu bất kể là về nhan sắc thành tích, là sân bóng rổ, nhân khí luôn cao ngất ngưởng.
Giờ chơi đến trộm, tình cờ gặp gỡ, mải họ mà đường đ-âm sầm cây... chuyện trôi qua gần một học kỳ , mà đủ loại tình huống vẫn còn tầng tầng lớp lớp.
Đặc biệt là khi lưng Phó Viễn Hàng thêm cái đuôi nhỏ Trần Trần , tỷ lệ đầu đó là tuyệt đối một trăm phần trăm.
Đến kỳ thi cuối kỳ, Trần Trần thể là bận rộn vô cùng, hôm nay thi xong đề tiểu học, qua hai ngày chạy thi đề lớp 10.
Đến cả lão hiệu trưởng cũng thấy đặc biệt thú vị.
Hỏi bé nhảy qua cấp hai, trực tiếp thi cấp ba .
Trần Trần , khi nghiệp tiểu học bé còn đến lớp chín học một năm, vì bé lấy bằng nghiệp cấp hai mà.
Thời gian trôi qua nhanh, dường như trong chớp mắt, Trần Trần nghiệp tiểu học .
Vào đúng ngày Trần Trần thi xong kỳ thi cuối kỳ ở lớp 10, chú út nhận điện thoại của chú Mộc Mộc, chú và chú Khang T.ử kỳ nghỉ hè sẽ đến thủ đô thăm họ đó!
Không chỉ tự đến, mà còn dẫn theo cả Đông Đông và B-éo B-éo cùng đến nữa!
Trần Trần tin , vui mừng khôn xiết, bao lâu xa cách, rốt cuộc bé cũng sắp gặp những bạn nhỏ mà hằng mong nhớ !
……
……
Số chữ thiếu của chương , chương bù nhé, các bảo bối ngủ ngon nha~~
Chương 498 Sắc mặt trắng bệch
“Chú út, cháu thực sự thi thứ nhất khối ?
T.ử Quy thực sự kém cháu một điểm ?"
Câu hỏi , cái đuôi nhỏ Trần Trần bám theo Phó Viễn Hàng hỏi bao nhiêu .
“ , cháu thi thứ nhất khối, các môn khoa học tự nhiên đều đạt điểm tối đa, môn Ngữ văn bài văn còn nhiều hơn chú một điểm."
Phó Viễn Hàng bất lực .
Biết cháu trai giỏi, các môn khoa học tự nhiên là loại đề khách quan thi điểm tối đa là chuyện bình thường, nhưng môn khoa học xã hội nhiều phần hiểu, bài văn càng cần trình bày quan điểm, văn cấp ba khác với các loại văn khác, một bài văn cần sự tích lũy của thời gian, còn cần một vốn sống nhất định, mới thể dung hội quán thông, gây sự đồng cảm.
Trần Trần mà cao hơn một điểm, thì còn là một câu thiên tài thể hình dung nữa .
Dẫn chứng kinh điển, dung hội quán thông, bé chơi còn điệu nghệ hơn bất cứ ai.
Đương nhiên, điều cũng nhờ trí nhớ siêu phàm của bé, bộ não của bé giống như một kho dữ liệu vô tận.
Những năm qua Phó Chinh Đồ và Tô Đào Đào đều cố ý vô ý liên tục lấp đầy dữ liệu cái “kho dữ liệu" , những đứa trẻ khác dạy câu quên câu .