Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 594
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngày hôm đó, kỹ sư Phó tìm ông cụ Hồ lấy xe.”
Ông cụ Hồ và bà Tống vốn cũng góp vui tiễn Tô Đào Đào đến trường, đáng tiếc sáng sớm bà Tống thức dậy đau bụng, nên thôi.
Ngôi trường đại học danh giá bề dày lịch sử lâu đời luôn tuân thủ phương châm “Hậu đức tải vật, tự cường bất tức", môi trường ưu mỹ và di sản văn hóa phong phú cũng khiến hàng vạn học sinh khao khát tìm đến.
Lần đầu tiên đặt chân học phủ , thiếu niên nhỏ tuổi ngay cả thở cũng trở nên nhẹ nhàng, sợ hỏng cái khí chất lịch sử lắng đọng .
Trần Trần khẽ :
“Mẹ ơi, trường của quá, con cũng đến đây học."
Phó Viễn Hàng cũng gật đầu:
“Em cũng đến, như lâm viên ."
Nơi vượt xa trí tưởng tượng của Phó Viễn Hàng về một trường đại học, đó là sự kết hợp giữa vẻ thị giác và thở văn hóa, hình thành nên một nét quyến rũ độc đáo.
Phó Chinh Đồ :
“Nơi từng là hoàng gia lâm viên, mấy đời hoàng đế nhà Thanh từng ở đây."
Hoa Thanh là một trong những trường đại học nhất tổ quốc, từng là lâm viên của hoàng gia, vài đời hoàng đế nhà Thanh bao gồm cả Khang Hy đều lượt cư trú tại đây.
Phó Chinh Đồ khá quen thuộc với khuôn viên trường Hoa Thanh, từng nhiều đến giao lưu học tập, hướng dẫn viên, quy trình báo danh của Tô Đào Đào diễn thuận lợi.
Chỉ là khuôn viên trường thực sự quá lớn, thời buổi cũng hiếm khi thấy cả một gia đình đông đúc như tiễn học, học sinh ở xa mua một tấm vé tàu hỏa dễ dàng, mua nổi nhiều vé như thế.
Cộng thêm gia đình Tô Đào Đào thực sự ưa , đến cũng giống như một phong cảnh , thu hút ít sự chú ý.
Đến tòa ký túc xá, mấy vị quý ông tất tả ngược xuôi, phân công hợp tác giúp Tô Đào Đào sắp xếp thỏa việc.
Chu Linh Lan cũng bận rộn giúp cô lau chùi và cất đồ đạc.
Đội hình rầm rộ như khiến các bạn cùng phòng khác đều ngẩn ngơ.
Đây mà là học ?
Chắc là thiên kim tiểu thư thị sát thì ?
……
Chương 487 Cho hỏi bạn sẵn lòng đổi chỗ ngủ với ?
Đợi đến khi Chu Linh Lan trải giường chiếu cho Tô Đào Đào đấy.
Trần Trần mới bắt đầu dặn dò một cách đầy tâm huyết:
“Mẹ ơi, ngoan nhé, học tập thật , mỗi ngày ăn ngon ngủ ngon, kết thật nhiều thật nhiều bạn , quan trọng nhất là cuối tuần nhớ về nhà đúng giờ nhé!"
Phó Chinh Đồ xoa đầu Trần Trần, nhưng ánh mắt Tô Đào Đào:
“Nhớ gọi điện cho bất cứ lúc nào, một tuần hai ."
Tô Đào Đào cạn lời:
“Cuối tuần về nhà là gặp ?"
Phó Chinh Đồ:
“ ở nhà thể gọi điện mỗi ngày."
Tô Đào Đào:
“Người gọi điện cho mỗi ngày là Trần Trần, em."
Phó Chinh Đồ:
“Đều như cả."
Chu Linh Lan cũng :
“Quần áo chăn màn nọ đừng giặt ở trường, chỗ phơi đồ ở đây nắng, cuối tuần mang về nhà giặt cho."
Tô Đào Đào bất lực:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-594.html.]
“Mẹ..."
Chu Linh Lan nhẹ nhàng bóp cánh tay Tô Đào Đào:
“Sớm nộp đơn xin về nhà ở nhé, đều nhớ con đấy."
Trần Trần bĩu môi, ôm c.h.ặ.t Tô Đào Đào:
“Mẹ ơi, con bắt đầu nhớ ."
Tô Đào Đào cũng nỡ xa họ, từ khi cô xuyên đến đây, vẫn từng rời xa Trần Trần.
Cô ôm c.h.ặ.t Trần Trần, với Phó Viễn Hàng:
“Lát nữa chúng xem thử nhà ăn nào thuận tiện, mấy ngày nay buổi trưa A Hàng đón Trần Trần đến nhà ăn cơm, đỡ xe về nhà ăn."
Trước khi tiệm cơm khai trương, Tô Đào Đào dự định để họ qua đây cùng ăn cơm ở nhà ăn đại học.
Trước đó cô ý định , nhưng cô phát hiện cũng gặp Trần Trần mỗi ngày.
Trần Trần gật đầu:
“Vâng ạ, đến đây gần hơn về nhà, nhưng buổi trưa bà nội ăn cơm một ."
Chu Linh Lan :
“Mẹ , thế nào thuận tiện thì ."
Tô Đào Đào:
“Vậy cứ quyết định như , trưa nếu nấu cơm thì cũng thể qua đây cùng ăn."
Chu Linh Lan lắc đầu:
“Mẹ góp vui , bên tiệm cơm nhanh thôi..."
Chu Linh Lan lúc mới nhớ hai bạn cùng phòng của Tô Đào Đào vẫn còn ở đây, tiện chuyện .
Người thể thi đỗ Hoa Thanh thì chỉ thông minh đương nhiên vấn đề gì, học bá ít nhiều đều chút thanh cao và cô độc, thể giỏi, hoặc thích giao tiếp.
Sau khi nhóm Tô Đào Đào chào hỏi, bắt đầu việc của , hề trao đổi thông tin ý dò hỏi đời tư.
họ thực sự tò mò về Tô Đào Đào, chỉ là mở miệng hỏi.
Họ bắt đầu suy đoán mối quan hệ giữa Tô Đào Đào và những đưa cô đến là gì, Tô Đào Đào trông trẻ trung, đến việc kết hôn , nhưng tuyệt đối là một đứa con lớn như !
Họ tưởng Trần Trần và Phó Viễn Hàng là em trai của Tô Đào Đào.
Cho đến khi Trần Trần mở miệng gọi “", hai vị bạn cùng phòng vốn màng chuyện thế sự mới cảm thấy kinh ngạc.
Họ vạn ngờ tới Tô Đào Đào đứa con lớn như thế!
Tô Đào Đào đồng hồ:
“Thời gian còn sớm nữa, chúng nhà ăn ăn trưa , đó buổi tối vẫn về nhà ở, sáng mai mới ."
Tô Đào Đào vốn tự nhiên quen, hai vị bạn cùng phòng rõ ràng cũng kiểu hướng ngoại, sự chung sống giữa với cần duyên phận, nếu hợp với bạn cùng phòng, cô cũng định gượng ép, cứ nước sông phạm nước giếng là .
Kế hoạch mời họ đến tiệm ăn cơm của Tô Đào Đào đại khái là cũng sẽ hỏng.
Tô Đào Đào thở dài, tiệm cơm của cô lẽ thực sự cần những bạn già của ông cụ Đỗ đến ủng hộ .
Ký túc xá bốn , vẫn còn thiếu vị bạn cùng phòng cuối cùng.
Nhóm Tô Đào Đào định ngoài thì vị bạn cùng phòng thứ tư xuất hiện ở cửa:
“Daddy, mommy, là ở đây nè."
Vị bạn cùng phòng thứ tư rõ ràng là một đại tiểu thư thứ thiệt, áo khoác lông cừu, mũ nồi, giày cao gót da và găng tay ren, khuôn mặt trang điểm nhẹ chút non nớt, đôi mắt còn mang vẻ ngây thơ hiểu sự đời, cả toát lên vẻ tinh tế và ngoại quốc, dáng vẻ chắc quá hai mươi tuổi.
“Chào nha, tên là Khương Lôi Lôi, chúng sẽ sống cùng , xin giúp đỡ nhiều hơn."
Khương Lôi Lôi xong, cúi chào một cái, là một cô gái cực kỳ lễ phép và giáo d.ụ.c.
Tô Đào Đào còn cách nào khác, đành giới thiệu bản một nữa.