Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:39
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Đào Đào từng nhắc đến mối thâm giao giữa cô và Tào Quốc Hoa, Phó Chinh Đồ , còn tưởng cô thụ mệnh Chu Linh Lan dặn dò để chăm sóc Tào Quốc Hoa.”

 

“Cháu đấy, cưới vợ , cái việc mấy năm về nhà nữa ."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Sẽ ạ."

 

Phó Chinh Đồ phát hiện, những quen Tô Đào Đào cơ bản đều khen ngợi cô ngớt lời, trong nhà cũng , ở tiệm cơm quốc doanh cũng , giờ ngay cả Tào Quốc Hoa cũng thế.

 

Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng xa cách của cô, Phó Chinh Đồ còn chẳng chọc giận cô thế nào.

 

Tào Quốc Hoa bày xong bàn cờ:

 

“Đã nhiều năm chơi, cũng còn đ-ánh , tới ."

 

Nói xong châm một điếu thu-ốc, rít một thật sâu:

 

“Thu-ốc l-á cũng nhiều năm hút ."

 

Nói đoạn, đẩy bao thu-ốc về phía Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ lắc đầu, nghiện thu-ốc, trừ khi đặc biệt phiền muộn mới hút hai , mấy bao khác nhét cho, hiện tại hút.

 

Biết Phó Chinh Đồ thích hàn huyên, đó hai lẳng lặng đ-ánh xong một ván cờ mà thêm câu nào.

 

Cuối cùng vẫn là Tào Quốc Hoa thua, cảm thán :

 

“Bao nhiêu năm qua chú từng thắng cháu lấy một , cũng nhường chú một chút."

 

“Chú định ở đây bao lâu nữa?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi.

 

Tào Quốc Hoa rít một thu-ốc, lắc đầu:

 

“Không , ở đây cũng ."

 

Phó Chinh Đồ chằm chằm ông:

 

“Chuyện đó của chú, cho dù là chuộc tội, bao nhiêu năm qua cũng đủ ."

 

Tào Quốc Hoa rũ mắt, ánh mắt tối tăm rõ, cuối cùng vẫn lắc đầu:

 

“Chinh Đồ, những chuyện bàn đúng sai, chỉ luận kết quả , kết quả là do chú gây , chú cách nào yên lòng , cháu cũng cần khuyên chú, khi nào chú nghĩ thông suốt sẽ rời khỏi đây."

 

Phó Chinh Đồ gì thêm nữa.

 

Tào Quốc Hoa hỏi:

 

“Khi nào ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Ngày ."

 

Tào Quốc Hoa ngẩn :

 

“Nhanh ?

 

Còn Tiểu Tô và Trần Trần bọn họ thì ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Họ cùng cháu, Tiểu Hàng cũng nên tiếp nhận giáo d.ụ.c hệ thống hơn, chịu ."

 

Tào Quốc Hoa an ủi :

 

“Cũng , ở đây còn chú, dù cũng xảy chuyện gì ."

 

Hai đ-ánh một ván cờ, trò chuyện dăm ba câu, cờ đ-ánh xong, Phó Chinh Đồ cũng đến lúc , bộ cờ để .

 

Chuyến của Phó Chinh Đồ dường như chuyện gì đó, dường như chẳng chuyện gì cả.

 

Về đến nhà, Tô Đào Đào tắt đèn ngủ.

 

Ánh trăng đêm nay vẫn , Phó Chinh Đồ thể xuyên qua ánh trăng rõ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo và đôi mày nhíu của Tô Đào Đào, cô ngủ sâu, dường như cũng đang vui.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-59.html.]

Bất chợt, Phó Chinh Đồ nhớ câu cuối cùng của Tào Quốc Hoa:

 

“Đối xử với Tiểu Tô một chút, cô xứng đáng."

 

xứng đáng.

 

mà, đối xử thế nào mới gọi là đây?

 

Chương 41 Đi cùng chúng

 

Lúc nụ hôn của Phó Chinh Đồ rơi vành tai Tô Đào Đào, Tô Đào Đào còn tưởng đang mơ.

 

C-ơ th-ể thực sự quá nhạy cảm, kéo theo ham cũng mãnh liệt hơn kiếp nhiều.

 

Rõ ràng đêm qua và sáng sớm đều , giờ ngay cả trong mơ cũng yên .

 

Tô Đào Đào chấp nhận phận, thuận theo suy nghĩ trong lòng , nhắm mắt ôm lấy Phó Chinh Đồ hôn loạn một trận.

 

Lòng bàn tay Phó Chinh Đồ đẩy cằm cô , cô thoát , chộp lấy yết hầu của mà mút mát, ban đầu định gì, ánh trăng vành tai cô tinh tế trắng ngần, ma xui quỷ khiến ghé sát hôn một cái, ngờ phản ứng của cô mãnh liệt như .

 

Nghe tiếng nuốt nước bọt tự chủ của cô, Phó Chinh Đồ ôm lấy vòng eo thon gọn đầy một cái nắm tay của cô, dán vành tai cô thì thầm:

 

“Có đang ?"

 

Tô Đào Đào thầm nghĩ, cái bạn giường hợp pháp trong mơ còn nhiều hơn ngoài đời, cô trừng phạt c.ắ.n một dấu răng yết hầu , lầm bầm:

 

“Anh nhiều quá ."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“……"

 

Sống hơn hai mươi năm, cô là đầu tiên chê nhiều.

 

Phó Chinh Đồ đưa tay lấy một vật dụng kế hoạch hóa gia đình từ tủ đầu giường, lật ép cô xuống, chặn lấy đôi môi hồng nhuận của cô……

 

Tô Đào Đào trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê hề đang chuyện , thế mà nhiệt tình như lửa gấp mười lúc tỉnh táo, Phó Chinh Đồ suýt nữa thì chống đỡ nổi.

 

Cuộc mây mưa , thế trận ngang ngửa, sảng khoái đẫm lệ, cả hai đều vô cùng thỏa mãn.

 

Ngày hôm , Tô Đào Đào thức dậy đúng giờ theo đồng hồ sinh học, mỏi nhừ, nhưng khô ráo thoải mái, cô dường như mơ một giấc mơ thể miêu tả, niềm vui sướng tột độ là giấc ngủ say nồng, giấc ngủ thế mà vô cùng sảng khoái.

 

Tô Đào Đào thở dài, cô thấy sa đọa , ngày nhớ đêm mong đều là chuyện đó.

 

Phía bên chăn vẫn lạnh ngắt, Phó Chinh Đồ về ngủ lúc nào, cũng dậy bao lâu .

 

Cho đến khi cô vô tình đổ thùng r-ác, bên trong rơi một chiếc b.a.o c.a.o s.u qua sử dụng.

 

Đêm qua khi ngủ cô dọn thùng r-ác, tất cả b.a.o c.a.o s.u dùng ngày hôm qua thể nào còn trong thùng r-ác , cách khác, chuyện thể miêu tả đêm qua là mơ, mà là……

 

Tô Đào Đào dùng hai tay vò đầu, chút dở dở , đêm qua dường như phóng đãng?

 

Nghĩ kỹ , , mà là !

 

Thôi bỏ , dù cũng sẽ để tâm, cô cũng chẳng quan tâm thế nào, thế nào thoải mái thì thế đó thôi, cô dù thế nào nữa, cũng thể nào dè dặt như các nữ đồng chí thời đại .

 

Sáng sớm trong sân nhỏ khói bếp lượn lờ, tràn ngập thở nhân gian, Chu Linh Lan cần cù đang chuẩn bữa sáng cho cả gia đình.

 

Phó Viễn Hàng bưng đĩa từ trong bếp , chuẩn đổi sữa dê.

 

Tô Đào Đào gọi :

 

“Tiểu Hàng đây, hôm nay uống sữa lúa mạch, uống sữa dê."

 

Phó Viễn Hàng chị dâu ánh mắt dịu dàng, tự chủ nheo mắt :

 

“Chị dâu việc gì em ?"

 

Tô Đào Đào lười biếng tìm một chiếc ghế nhỏ xuống, vỗ vỗ chiếc ghế nhỏ khác bên cạnh:

 

“Lại đây ."

 

Phó Viễn Hàng nghi ngờ gì, thẳng đến bên cạnh cô xuống.

 

Tô Đào Đào một tay chống lên thái dương, mắt nhắm hờ, tủm tỉm Phó Viễn Hàng, ánh ban mai mờ ảo, thiếu niên lông mày như tranh vẽ, thuận mắt.

 

“Tiểu Hàng ước mơ gì ?"

 

 

Loading...