Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 588

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một vài câu của phát thanh viên một đài phát thanh nào đó.”

 

Hình ảnh lướt qua một đài truyền hình nào đó……

 

Người lòng chú ý tự nhiên sẽ , nhưng còn lâu mới đến mức cả thành phố đều .

 

Đối với cuộc sống của gia đình Tô Đào Đào tạm thời cũng ảnh hưởng gì lớn.

 

Chương 482 Vị khách tiềm năng đầu tiên

 

Mười một giờ rưỡi trưa, Phó Viễn Hàng đúng giờ đón bé ở trường tiểu học.

 

Sau một buổi sáng giao lưu sâu sắc, tình bạn cùng bàn của Trần Trần và Trần T.ử Quy phát triển thành đôi bạn chuyện gì là thể .

 

Phó Viễn Hàng thấy Trần Trần và một thiếu niên cao hơn một chút nắm tay , thầm thấy lạ.

 

Tính cách Trần Trần hoạt bát cởi mở, nhưng thực tế thằng bé là một đứa trẻ dễ dàng kết bạn với khác.

 

Các quý ông nhà họ Phó đều như , yêu cầu đối với bạn bè thực khá cao.

 

Trần Trần thấy Phó Viễn Hàng, buông tay Trần T.ử Quy , chạy huỳnh huỵch tới:

 

“Chú nhỏ!"

 

Phó Viễn Hàng đỡ lấy chiếc ba lô của thằng bé, thấy khá nặng:

 

“Phát sách ?"

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Vâng ạ, phát sách mới , ông hiệu trưởng còn tặng cháu hộp b.út và vở bài tập nữa."

 

Trần Trần vẫy tay với Trần T.ử Quy:

 

“Chú nhỏ, đây là bạn cùng bàn của cháu - Trần T.ử Quy, cháu thể đưa bạn về nhà cùng ăn cơm ạ?"

 

Trần T.ử Quy lẽ chỉ bộ lọc đối với Trần Trần, mà đối với các quý ông nhà họ Phó đều bộ lọc.

 

Cậu thấy Phó Viễn Hàng cảm thấy đặc biệt thiết.

 

Cậu cúi chào Phó Viễn Hàng một cái:

 

“Chào chú ạ, cháu tên là Trần T.ử Quy, là bạn cùng bàn mới kiêm bạn của Trần Trần."

 

Không kịp né tránh, đành nhận lấy một lễ của bé, Phó Viễn Hàng:

 

“……"

 

Trần T.ử Quy “vái" xong Phó Viễn Hàng, với Trần Trần:

 

“Trần Trần phiền nhà , loanh quanh gần đây tìm cái gì ăn đại là ."

 

Phó Viễn Hàng bé mặc áo vest nhỏ bên trong áo khoác, đầu tóc chải chuốt gọn gàng, tướng mạo và ánh mắt đều ngay ngắn, sực nhớ đến lời của Tô Đào Đào, chừng thể phát triển thành vị khách đầu tiên của quán ăn nhà , thuận miệng :

 

“Nếu cháu chê thì cùng , Trần Trần ngày đầu học kết bạn, chúng đều mừng cho nó."

 

Trần Trần gật đầu :

 

“Bỏ lỡ chuyến còn cơ hội nha, cơm nấu ngon lắm, bình thường ăn cũng ăn !"

 

Trần T.ử Quy thực là một ý thức ranh giới mạnh, nước ngoài đều chú trọng sự riêng tư, lúc ở nước ngoài cũng kết bạn mấy, khi về nước cũng lạc lõng, giữ cách xa gần với tất cả , Trần Trần là bạn đầu tiên mà chân thành kết giao.

 

Trần T.ử Quy thông tuệ, nội tâm cũng nhạy cảm, dễ dàng nhận khác là chân tình giả ý.

 

Cậu chú nhỏ và Trần Trần đều thành tâm mời mọc, liền thử dũng cảm bước bước đầu tiên:

 

“Vậy cháu xin phiền ạ."

 

Trần Trần híp mắt :

 

“Không phiền , bà nội và cũng sẽ vì kết bạn mà thấy vui đấy."

 

Trần T.ử Quy thể thấy , đằng tính cách của Trần Trần chắc chắn những yêu thương nhiều.

 

Từ việc chú nhỏ ngay lập tức đỡ lấy chiếc ba lô vai cũng thể thấy điều đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-588.html.]

Trần T.ử Quy tiện tay đến nhà khác khách.

 

Trong ba lô của chỉ một ít đồ ăn vặt phòng khi bụng đói và một quả trái cây.

 

Đi ngang qua hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, vặn thấy một thùng táo mang bán, vội vàng chạy qua chọn táo.

 

“Mọi đợi một lát."

 

Trần Trần và chú nhỏ , /chị dâu thích ăn trái cây nhất.

 

Thế là hai chú cháu cũng theo chọn táo.

 

“Mọi cần mua , mua là , đúng , nhà tổng cộng mấy ?

 

Tám quả táo đủ chia ?"

 

Trần T.ử Quy hỏi.

 

Nhân viên bán hàng :

 

“Cháu ơi, táo tuy cần tem phiếu nhưng hạn định mua đấy, một tối đa chỉ mua ba quả thôi."

 

Trần T.ử Quy chỉ họ:

 

“Chúng cháu ba , chúng cháu mua chín quả nhé."

 

Nhân viên bán hàng:

 

“……"

 

Vừa nãy chẳng thà cứ bán luôn tám quả cho thằng bé, cô hứa để dành cho khác còn đủ chia, mà trùng hợp thế, bê xuống thằng bé thấy ?

 

Người bình thường thì cô còn thể lừa gạt một chút, nhưng cái mặc vest nhỏ đeo đồng hồ bỏ túi, chỉ riêng cái áo khoác khi đáng giá nửa năm lương của cô , thật sự là đắc tội nổi.

 

Trần Trần chớp mắt, lắc đầu :

 

“Cậu cần mang quà đến nhà , như thế khách sáo quá."

 

Trần T.ử Quy :

 

“Lần đầu đến cửa, gặp quà cáp phù hợp thì thôi, gặp đương nhiên thể tay ."

 

Trần Trần cũng gì hơn, đổi , nếu họ đến nhà Trần T.ử Quy khách cũng sẽ tay , nếu khăng khăng mua thì tìm cách đáp lễ .

 

Phó Viễn Hàng cầm lấy cả ba lô của Trần T.ử Quy xách , để tự xách táo.

 

“Oa, đây là nhà ?

 

Thật cổ kính, còn phong vị nữa."

 

Trần T.ử Quy hợp với cái tên của , đều mang hướng cổ phong.

 

“Nói khẽ cho , chúng ở đây, là định mở một quán ăn nhỏ ở đây, buổi trưa nếu chỗ ăn cơm thì cũng thể đến đây ăn, chỉ là bây giờ vẫn khai trương, nhưng đến ăn là tự trả tiền đấy nhé."

 

Trần Trần lôi kéo khách cho nhà , chẳng chút ngại ngùng nào, ăn là ăn, tình cảm là tình cảm, thể vơ đũa cả nắm, ngay cả điều cũng phân biệt rõ thì xứng bạn với .

 

Phó Viễn Hàng:

 

“……"

 

Cậu cảm thấy Trần Trần sắp thành tinh .

 

Chị dâu còn gì với nó, mà nó quảng cáo cho quán ăn, lôi kéo khách cho tiệm !

 

Chả trách Trần T.ử Quy thể bạn với Trần Trần, chẳng hề thấy Trần Trần đúng.

 

Cậu gật đầu:

 

“Ừm, đợi khai trương, sẽ là đầu tiên đến ủng hộ!"

 

Nhà buổi trưa ai nấu cơm, nhưng bên phía ông nội giúp việc, còn cảnh vệ, buổi trưa thể đón về nhà ăn cơm, hoặc là đưa cơm cho .

 

chê phiền phức quá, tự tìm chỗ nào đó ăn đại cho xong bữa.

 

Ba từ nhỏ bồi dưỡng năng lực độc lập cho , ông cụ cũng thấy con trai nên nuôi dưỡng quá nuông chiều, từ lúc mười tuổi trở là mặc kệ .

 

 

Loading...