Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 586

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bản Trần Trần đủ gây chú ý , nếu cứ phô trương như thế qua phố, e rằng sẽ càng khiến thằng bé vẻ lạc lõng với .”

 

Ý của ông cụ Hồ là cứ theo sự sắp xếp của Tô Đào Đào.

 

Thấy Tô Đào Đào dùng xe, Tiểu Trương cũng miễn cưỡng:

 

“Chị Tô, hôm qua em nghiệm thu cửa hàng , những thứ cần đổi nhiều, cơ bản thành, chỉ còn một đồ trang trí là cần đợi thêm một chút, chị xem còn cần gì nữa thì bảo em nhé."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được , vất vả cho Tiểu Trương."

 

……

 

Từ nhà xuất phát đến trường của Trần Trần, tính cả thời gian bộ trạm xe buýt và thời gian chờ xe, vặn mất hơn nửa tiếng một chút.

 

Trạm xe buýt ở cả hai đầu đều gần, bộ chỉ mất vài phút, thời kỳ xe cộ đường nhiều, cũng chuyện tắc đường, nếu thời gian chờ xe quá mười phút thì trong vòng nửa tiếng là thể đến trường.

 

Trần Trần vẫn đeo chiếc ba lô nhỏ họa tiết màu trắng mà bà nội may cho, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt nhà về phía lớp học lớp sáu.

 

Tô Đào Đào cần dặn dò quá nhiều, chỉ :

 

“Tan học thì đợi đến đón, tự ý nhé."

 

Trần Trần ngoảnh đầu , nhảy chân sáo chạy về phía lớp học:

 

“Con ơi!"

 

Một thiếu niên mười một mười hai tuổi, cao hơn Trần Trần một chút tới, gặp Trần Trần ở cửa, tưởng nhầm lớp, biển phòng, thấy nhầm.

 

Cậu liền nhắc nhở Trần Trần:

 

“Bạn học ơi, bạn nhầm lớp ?

 

Đây là lớp sáu (1)."

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không ạ, nhảy lớp, năm nay học lớp sáu."

 

Bạn học kinh ngạc :

 

“Mình cũng nhảy một lớp, học sớm, năm nay mười một tuổi, nhưng thấy bạn cùng lắm là mười tuổi thôi?

 

Bạn nhảy hai lớp ?"

 

Trần Trần im lặng.

 

Thằng bé dối, nhưng cũng tỏ hòa đồng hơn một chút, trải qua một cuộc sống học sinh tiểu học bình thường hơn.

 

Đây là đầu tiên thằng bé gặp bạn cùng lớp cũng nhảy lớp, vạn nhất đối phương mới tám tuổi chịu chơi với thì ?

 

Trong đầu bé Trần Trần, hai tiểu nhân đen trắng đ-ánh nh-au loạn xạ:

 

Tiểu nhân đen :

 

“Trần Trần, lừa , cứ bảo mười tuổi, nhảy hai lớp, dù cũng cao, trông cũng giống tám tuổi, cùng lắm là tưởng mười tuổi mà thấp thôi, cũng chẳng hại gì."

 

Tiểu nhân trắng :

 

“Trần Trần, là một đứa trẻ ngoan phẩm hạnh ưu tú, thể dối bạn học ?

 

Rõ ràng còn học ngày nào ở tiểu học mà nhảy thẳng lên lớp sáu, thể gạt ?"

 

Tiểu nhân đen:

 

“Đó gọi là lời dối thiện ý, hại ai cả, che giấu một chút thì nào?"

 

Tiểu nhân trắng:

 

“Lời dối thiện ý cũng là lời dối, ba và Trần Trần nhất định sẽ dạy Trần Trần dối, đồ xa !"

 

Tiểu nhân đen:

 

“Ngu quá , chẳng linh hoạt biến thông gì cả, ba và Trần Trần chắc chắn sẽ để Trần Trần chơi với hạng ngu ngốc như ."

 

Tiểu nhân trắng:

 

là chính trực, ngu ngốc!"

 

Tiểu nhân đen:

 

“Chính là ngu ngốc!"

 

Tiểu nhân trắng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-586.html.]

“Chính là chính trực!"

 

……

 

“Haizz..."

 

Trần Trần ôm cái đầu nhỏ thở dài.

 

“Ồ, Trần Trần đến sớm ?

 

Cháu đang gì thế ?"

 

Ông hiệu trưởng cũ xuất hiện kịp thời, hai tiểu nhân đen trắng biến mất, bé Trần Trần trở bình thường.

 

“Chào ông hiệu trưởng ạ, cháu đang nghĩ xem nên thì hợp lý."

 

Ông hiệu trưởng nắm lấy tay Trần Trần, hớn hở :

 

“Cứ hàng đầu , thằng nhóc , phía dễ rõ bảng lắm."

 

Trần Trần chớp mắt, nhưng hàng đầu thì cháu thể việc riêng ạ, cháu bảng cũng mà.

 

“T.ử Quy cũng đến ?

 

Thế thì quá," Ông hiệu trưởng một tay khác dắt lấy thiếu niên, “Hai đứa là những học sinh nhỏ tuổi nhất lớp, đều là nhảy lớp lên đây, hai đứa bạn cùng bàn hàng đầu là hợp nhất."

 

Trần T.ử Quy mặc định Trần Trần là bạn thông minh nhảy hai lớp, nhịn thêm vài cái.

 

Thời buổi hầu hết trẻ em bảy tuổi mới học lớp một, mười ba tuổi học lớp sáu là chuyện bình thường.

 

Trần T.ử Quy sáu tuổi học, sinh cuối tháng mười hai, luôn là đứa trẻ nhỏ nhất lớp, cộng thêm việc nhảy một lớp, cứ tưởng lớp sáu sẽ ai nhỏ tuổi hơn nữa.

 

Không ngờ đến lớp sáu báo danh gặp Trần Trần, vẫn cảm thấy vui.

 

Ông hiệu trưởng sắp xếp xong hai đứa trẻ mà ông yêu quý nhất, dặn dò thêm vài câu mới rời khỏi lớp.

 

“Chào , tên là Trần T.ử Quy."

 

Trần T.ử Quy chủ động chào hỏi.

 

Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ:

 

“Thâm sơn hựu văn t.ử quy đề nguyệt?

 

Chim đỗ quyên ạ?" (Chú thích:

 

Trích từ bài “Thục đạo nan" của Lý Bạch)

 

Sao dùng cái tên nhỉ?

 

Mắt Trần T.ử Quy sáng lên:

 

“Cậu cũng ?"

 

Trần Trần gật đầu, khiêm tốn :

 

“Mình chỉ một chút xíu thôi, còn 'Dương hoa lạc tận t.ử quy đề, văn đạo Long Tiêu quá Ngũ Khê' nữa, một cái tên đặc biệt." (Chú thích:

 

Trích từ bài “Văn Vương Xương Linh tả thiên Long Tiêu d.a.o hữu thử ký" của Lý Bạch)

 

Thực tế, Trần Trần trí nhớ siêu đẳng, thơ từ ca phú xem qua là bao giờ quên, lớn thêm một chút là ý nghĩa của chúng, cái tên mang theo nỗi u sầu đấy.

 

Mắt Trần T.ử Quy càng sáng hơn, hận thể coi Trần Trần là tri kỷ:

 

“Trần Trần thật thông minh, bạn đầu tiên thể chính xác xuất xứ tên của !

 

Thực ba đây kẹt ở nước ngoài, hai năm mới thể trở về báo đáp tổ quốc, tên của là do họ đặt lúc còn ở nước ngoài.

 

Thế còn Trần Trần, tên đầy đủ của là gì?"

 

Trần T.ử Quy sớm hiểu chuyện hơn trẻ con bình thường, nay cũng gặp bạn nào tiếng chung, huống chi là xuất xứ tên của .

 

Chỉ là ngờ nhảy lên lớp sáu gặp Trần Trần thông minh còn nhỏ tuổi hơn .

 

Cậu cảm thấy cuối cùng cũng tìm bạn cùng chí hướng !

 

Trần Trần:

 

“Phó Hạo Trần."

 

Mắt Trần T.ử Quy sáng lên nữa:

 

“Trích từ 'Sở Từ - Ngư Phủ' của Khuất Nguyên:

 

'An năng dĩ hạo hạo chi bạch, nhi m-ông thế tục chi trần ai hồ? (Sao thể đem cái trắng muốt tinh khiết, mà để cho bụi bặm thế tục phủ lên ?)

 

 

Loading...