Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:38
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào cũng giả vờ :

 

tha thứ cho , vì , cũng xin hãy tha thứ cho ."

 

Phó Chinh Đồ đôi mắt trong veo sạch sẽ của cô, nội tâm xoay chuyển trăm ngàn , cuối cùng gật đầu buông xuống một chữ:

 

“Được."

 

“Còn một chuyện nữa từ miệng khác," Tô Đào Đào .

 

……

 

Chương 40 Cái quái gì thế

 

Thấy Tô Đào Đào nghiêm túc như , lẽ chuyện nhỏ, ánh mắt Phó Chinh Đồ trầm xuống, hỏi:

 

“Chuyện gì?"

 

Tô Đào Đào cũng vòng vo với , trực tiếp lấy từ trong ngăn kéo một bức thư:

 

“Trước khi quen , quen một đối tượng ở thành phố, cũng hẳn là yêu đương, tóm là chúng thanh mai trúc mã cùng lớn lên, lớn hai nhà quan hệ , ở cùng một con ngõ, đều mặc định khi lớn lên chúng sẽ thành một đôi, chỉ là ngờ gặp chuyện xuống nông thôn, chúng phân đến hai nơi khác .

 

xuống nông thôn lâu thì bất chấp sự phản đối của gia đình mà kết hôn với , gia đình cắt đứt liên lạc với , cũng cắt đứt liên lạc với luôn, gần đây lấy phương thức liên lạc của từ , tìm thấy , lời tiếng đại ý là bội tín nghĩa, cũng hy vọng cùng nối tình xưa, nhưng hồi âm cho .

 

chỉ cảm thấy chuyện cũng quyền , hy vọng một ngày nào đó khác lấy chuyện để thêu dệt, ly gián, đây từng nghĩ đến việc về thành phố, nhưng vì để nối tình xưa gì với , một cách nghiêm khắc, sự giao thiệp của chúng dừng ở mức lễ độ, cũng chẳng tính là tình xưa gì."

 

Lời cũng là kết hợp với cốt truyện và tính cách của “Tô Đào Đào" để biên soạn thật giả lẫn lộn, Tô Đào Đào còn cách nào khác, cô thể cả đời liên lạc với nhà ngoại, chuyện giống như một quả b.o.m hẹn giờ, nếu kịp thời tháo gỡ, thể dẫn đến mâu thuẫn mới bất cứ lúc nào.

 

Về chuyện thanh mai trúc mã, Tô Đào Đào dối, thời đại nam nữ thụ thụ bất , quản lý nghiêm, hai đến tay cũng từng nắm, “Tô Đào Đào" xinh , thầm thương trộm nhớ ít, cô là kiểu tính cách công chúa kiêu kỳ, tận hưởng sự săn đón của khác mà bản thèm đoái hoài, ngoại trừ việc gặp Phó Chinh Đồ như trúng tà, cô thực sự từng để đàn ông nào ngoài Phó Chinh Đồ chạm một ngón tay.

 

Tô Đào Đào nhân lúc hai tình cảm gì, những lời trái dễ hơn, cứ rõ ràng , chấp nhận thì chấp nhận, chấp nhận thì thôi, lời đều để ở phía , ai cũng đừng hòng tính sổ nợ cũ.

 

Sớm muộn gì cô cũng đưa về nhà ngoại, những lời tiếng cũng sẽ truyền đến tai , đến mức , thà rằng tự tay tháo gỡ quả b.o.m hẹn giờ .

 

Nghe Tô Đào Đào câu “bất chấp sự phản đối của gia đình để kết hôn với , cắt đứt liên lạc với gia đình", ánh mắt Phó Chinh Đồ càng thêm thâm trầm, đến tận bây giờ vẫn tại lúc đó cô như trúng tà nhất quyết đòi gả cho , thực lật chuyện cũ cũng chẳng ý nghĩa gì, cuộc hôn nhân đến giờ vượt quá mong đợi của , vợ hơn tưởng tượng nhiều, trái đủ .

 

Phó Chinh Đồ mở bức thư đó , đặt tay cô:

 

."

 

Tô Đào Đào tưởng sẽ hỏi gì đó, hoặc gì đó, kết quả hỏi gì, cũng gì.

 

Tô Đào Đào thu hồi bức thư, tự giễu một tiếng, nên tư tưởng chín chắn, truy cứu đến cùng, nên vợ như cô trong lòng thực chất chẳng trọng lượng gì, chuyện của cô, lẽ căn bản hứng thú, hoặc cách khác, căn bản quan tâm.

 

Hoặc lẽ cô căn bản cần giải thích một trận như , thôi bỏ , cả.

 

Là cô nghĩ nhiều , còn cùng về nhà ngoại, còn lo lắng thấy lời đồn đại sẽ suy nghĩ, kiếp ở thời đại tự do yêu đương, tìm kiếm hơn hai mươi năm còn chẳng thu hoạch tình yêu, kiếp hôn nhân sắp đặt, chẳng khác nào trúng độc đắc.

 

Nghĩ gì thế ?

 

Thôi , cứ coi như tìm một bạn giường hợp pháp chất lượng cao, sống thế nào thì sống.

 

Tô Đào Đào bình tĩnh xoay cất thư :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-58.html.]

“Ra ngoài ăn cơm thôi."

 

Sau đó, xoay mở cửa.

 

Phó Chinh Đồ cảm thấy khí chất của cô dường như đổi, vẫn là gương mặt đó, nhưng ánh mắt lạnh lùng và xa cách.

 

Cảm giác kéo dài cho đến khi bữa tối kết thúc cũng đổi, Phó Chinh Đồ cũng phát hiện , sự lạnh lùng và xa cách chỉ nhắm một , cô đối với con trai vẫn nhiệt tình thiết như cũ, đối với Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng cũng khác bình thường là mấy.

 

Bữa tối kết thúc, cô vẫn còn nhớ miếng thịt mà bác cả Phó mang tới, khi ăn cơm cô bảo Chu Linh Lan cho nồi nước dùng để kho chín, bây giờ để Phó Chinh Đồ mang sang cho Tào Quốc Hoa.

 

Đối với sự đổi của Tô Đào Đào, Phó Chinh Đồ cách nào hỏi thành lời, hoặc bắt đầu hỏi từ , sự hiểu của về phái nữ thực sự nhiều.

 

Phó Chinh Đồ về phòng lấy mấy bao thu-ốc l-á và một bộ cờ tướng mang theo sang gõ cửa chuồng bò.

 

Tào Quốc Hoa quen với việc Tô Đào Đào thỉnh thoảng gửi đồ sang, cũng hỏi han gì, trực tiếp mở cửa.

 

Nhìn đàn ông cao lớn tuấn tú ở cửa hồi lâu mới phản ứng , vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng:

 

“Chinh Đồ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Chú Tào, là cháu."

 

Tào Quốc Hoa rõ ràng vui, thiết vỗ vỗ vai Phó Chinh Đồ:

 

“Về là , cháu và Tiểu Tô cũng cần vất vả như nữa."

 

“Ngồi ."

 

Tào Quốc Hoa chỉ chiếc ghế duy nhất trong nhà còn thiếu mất một chân, cần dựa ngưỡng cửa.

 

Phó Chinh Đồ đưa đồ trong tay cho ông, tự nhiên xuống.

 

Tào Quốc Hoa cũng khách khí với , đón lấy xem thử, giữ bộ cờ tướng, lấy một bao thu-ốc l-á ném lên bàn, thấy miếng thịt kho quả thực chút kinh ngạc, hỏi Phó Chinh Đồ:

 

“Sao giờ còn gửi thịt kho qua?"

 

Lúc bữa tối gửi thịt qua một .

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Mượn hoa dâng Phật, là ý của Tiểu Tô."

 

Tiểu Tô……

 

Phó Chinh Đồ mới nhớ dường như từng gọi Tô Đào Đào bằng cái tên , mặt ngoài, gọi Tiểu Tô hình như cũng khá .

 

Tào Quốc Hoa trái tiếp tục hỏi mượn hoa của ai, tính tình Tô Đào Đào ông hiểu, dám gửi về thì cô liền dám ném thùng r-ác, cái để ăn thì ăn, hà tất phí của trời.

 

Tào Quốc Hoa mang đồ “bếp", một lát bưng hai bát .

 

“Nếm thử , ngon lắm đấy, nhờ phúc của vợ cháu mà ở cái nơi rách nát chú còn uống ngon."

 

 

Loading...