Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 576
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đương nhiên là ạ, cháu chỉ mời một , tìm lúc nào đó cháu thử tay nghề của xem , lập nhóm việc cũng phân rõ chính phụ, đầu bếp trưởng, đầu bếp phó cũng phân cho rõ ràng."
Lão Đỗ gật đầu:
“Là chuyện đấy, thì kén ngày bằng chọn ngày?
Ngay tối nay luôn?"
Tô Đào Đào:
“..."
Cũng cần vội vàng như .
“Không vội ạ, để chủ nhật tuần ạ, cháu đưa nhà qua nhận cửa nhận nhà , đến lúc đó tiện thể mua thức ăn qua luôn, ở nhà đợi là ạ."
Lão Đỗ đương nhiên sẽ khách sáo với Tô Đào Đào, gật gật đầu:
“Được."...
Chương 474 Phụ từ t.ử hiếu (Gồm kịch nhỏ)
Rất nhanh đến cuối tuần, kỳ nghỉ đầu tiên của Phó Chinh Đồ.
Thực mới qua đó, còn nhiều việc cần thích nghi , theo thông lệ đây, thể nào nghỉ phép , nhưng bây giờ khác, , em trai, vợ yêu dấu và con trai đều đang đợi ở nhà.
Mấy năm nay ngoại trừ công tác, Phó Chinh Đồ vẫn bao giờ gặp nhà trong thời gian dài như , là lòng như lửa đốt cũng quá chút nào.
Đồng nghiệp A trêu chọc:
“Kỹ sư Phó chẳng nổi tiếng là cuồng công việc ?
Không ngờ cũng khá là luyến nhà đấy."
Đồng nghiệp B:
“Chứ còn gì nữa, vợ con ngoan, ai mà chẳng , đợi ăn Tết xong, cũng đón vợ con qua đây."...
Dù cũng ở ngoại ô, Phó Chinh Đồ về đến nhà là chín giờ tối.
Vừa bước sân thấy tiếng vui vẻ của đứa trẻ:
“Bà nội ơi, ba vẫn về ạ?
Cháu đợi nổi nữa , cháu ngoài đón ba!"
Chu Linh Lan:
“Trần Trần đừng , bên ngoài lạnh."
Chu Linh Lan dứt lời, c-ơ th-ể Trần Trần nhấc bổng lên.
“Oa, ba ơi, ba cuối cùng cũng về !"
Trần Trần ôm lấy ba hôn chụt một cái, “Trần Trần nhớ ba lắm ba ơi!"
Đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương, cách thể hiện tình cảm cũng đặc biệt nhiệt liệt.
Tay bế con của Phó Chinh Đồ siết c.h.ặ.t thêm một chút, đáp giá trị cảm xúc tương đương của con trai:
“Ba cũng nhớ con."
Hai cha con quấn quýt một hồi lâu.
Chu Linh Lan nổi nữa:
“Trong nồi đang hâm cơm đấy, bưng cho con."
Phó Chinh Đồ đặt con xuống:
“Mẹ ơi ạ, cứ đó, con tự là ."
Trần Trần vươn tay vẫn đòi ba bế:
“Con cũng với ba!"
Phó Chinh Đồ cúi bế con lên, đội mũ quàng khăn cho xong mới bế bếp.
Tay nghề của Tô Đào Đào vẫn như khi, kể từ khi Chu Linh Lan sống cùng họ, cô ít khi xuống bếp, chỉ khi nào ngẫu hứng mới trổ tài một chút.
Phó Chinh Đồ vô cùng hoài niệm hương vị , Tô Đào Đào để phần nhiều, Phó Chinh Đồ và con trai một miếng một miếng, mới miễn cưỡng ăn hết sạch.
“Mẹ và chú nhỏ con?"
Phó Chinh Đồ rửa bát hỏi.
Trần Trần xoa xoa cái bụng tròn vo:
“Đang ở trong phòng chú nhỏ nghiên cứu trang trí ạ, ba ơi, ngày mai đưa chúng xem nhà mới, tiện thể đến nhà ông cụ bán nhà cho chúng ăn cơm."
Phó Chinh Đồ dùng nước nóng giặt cái khăn, lau miệng cho Trần Trần:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-576.html.]
“Ừ, theo ."
Phó Chinh Đồ lau miệng xong lau tay cho , bế lên:
“Đi thôi, tìm nào."
Cậu bé ngày một nặng hơn, Tô Đào Đào còn bế nổi nữa, cũng sẽ sớm bế nổi nữa thôi, trân trọng thời gian còn bế nổi con trai .
“Mẹ ơi!"
Vào phòng, bé vươn tay về phía .
Tô Đào Đào cởi giày và khăn quàng cổ mũ của Trần Trần , nhét trong lò sưởi giường.
Đôi mắt về phía Phó Chinh Đồ:
“Ăn no ?"
Phó Chinh Đồ vợ, mỉm nhẹ:
“Ăn no ."
Trần Trần lăn một vòng giường, xoa xoa bụng:
“Mẹ ơi, con cũng ăn no ạ!"
Tô Đào Đào nựng mặt bé:
“Ăn nhiều quá cẩn thận buổi tối ngủ đấy."
Trần Trần phồng má:
“Cũng ăn nhiều lắm ạ, mới no thôi mà."
Tô Đào Đào kể chuyện ngày mai đến nhà lão Đỗ “thử tay nghề đầu bếp" với Phó Chinh Đồ một chút.
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Tùy em, sáng mới ."
Thời buổi chỉ ngày chủ nhật mới nghỉ, chút thời gian cũng là do kỹ sư Phó quản ngày đêm tăng ca rút .
Cái gọi là tiểu biệt thắng tân hôn, hai vợ chồng đều vô cùng trân trọng thời gian bên mỗi tuần một , lúc trong em, trong em đều vô cùng nhập tâm, ngày tuyết rơi âm độ, tình đến nồng thắm mồ hôi đầm đìa.
Lúc kết thúc, Tô Đào Đào nheo mắt, ngay cả đầu ngón tay cũng cử động.
Phó Chinh Đồ lo lắng Tô Đào Đào cảm lạnh, bưng nước ấm đến giúp cô lau chùi sạch sẽ cẩn thận, để cô trong chăn ấm áp mới coi như yên tâm.
Đợi Phó Chinh Đồ đổ nước xong , Tô Đào Đào ngủ , cẩn thận ôm lòng, cảm giác hạnh phúc vững chãi đó mới trở .
Trước đây cảm thấy là trọng tình cảm nam nữ, bây giờ ?
Chỉ hận thể cũng mang theo cô.
Phó Chinh Đồ nghiêng đầu hôn lên đỉnh đầu Tô Đào Đào, đơn vị quá xa, cách nào về mỗi ngày, Tô Đào Đào cũng sắp ở nội trú trong trường, chuyện cho đây?
Mơ màng ngủ .
Sáng sớm hôm , chiếc đồng hồ báo thức bằng thịt Trần Trần báo giờ đúng lúc.
Cậu bé như một quả pháo bằng thịt lao lên chăn đệm của ba :
“Ba mau dậy thôi, chúng mua thức ăn !"
Phó Chinh Đồ phản ứng nhanh, một tay ôm lấy con:
“Suỵt, để ngủ thêm một lát."
Nói xong liền lấy áo khoác mặc dậy, bế bé ngoài.
Trần Trần ôm lấy cổ ba:
“ ba ơi, chúng còn mua thức ăn mà?"
Phó Chinh Đồ:
“Chỗ chú nhỏ thực đơn , chúng mua là ."
Trần Trần:
“Dạ ạ."...
Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng tối qua bàn bạc xong thực đơn, là những món quá phức tạp, chỉ là thịt kho tàu, canh tam tiên, giá đỗ xào tái, đậu phụ thái sợi... vân vân, đều là những món kiểm tra kỹ năng cơ bản.
Ba vị quý ông mua thức ăn về xong, Tô Đào Đào mới lười biếng bò dậy từ giường.
Thể lực của Phó Chinh Đồ thật đáng kinh ngạc, tích trữ năng lượng một tuần, dùng hết trong một đêm, hại cô suýt chút nữa đỡ nổi.
Con trai con dâu cầm sắt hòa hợp, Chu Linh Lan đương nhiên là vui mừng khôn xiết, thấy Tô Đào Đào ngủ dậy liền chuẩn bữa sáng cho cô ngay, híp mắt Tô Đào Đào ăn: