Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 575
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Đỗ:
“Cũng chỉ mấy ngón nghề đó thôi, cũng chỉ món mì tương đen là chút trình độ, những món khác đều bình thường, nhưng ông chủ tính, cũng giữ chân ít khách."
Tô Đào Đào:
“Theo như cụ , tất cả các quán trong vòng mười dặm cụ đều ăn qua ạ?"
“Xì!"
Lão Đỗ bắt đầu mỉa mai, “Coi thường ai đấy?
Những quán ăn ở thủ đô hễ chút tiếng tăm, chẳng quán nào là từng ăn qua."
Tô Đào Đào chắp tay:
“Hóa là một sành ăn cơ đấy, thất lễ thất lễ.
quán ăn như , đồ ăn chắc chắn ngon, cụ ơi, chỗ rốt cuộc là ăn cái gì ạ?"
Tô Đào Đào dứt lời, lão Đỗ còn kịp trả lời thì đồ ăn bưng lên.
Lão Đỗ Tô Đào Đào là miền Nam, bụng giới thiệu cho cô:
“Gan xào, lòng bò chao, bánh nướng vừng, hôm nay cô đến mới gọi bắp cải, ngày thường ăn cỏ ."
Tô Đào Đào:
“..."
Cháu xin cảm ơn cụ ạ.
Đồ ăn bưng lên phần lớn, cũng khá tinh tế, đều là phần cá nhân.
Lão Đỗ bưng bát gan xào mặt lên, miệng kề sát mép bát xoay một vòng nhỏ, húp một ngụm lớn, đó cầm bánh nướng c.ắ.n một miếng, húp một ngụm gan xào, cứ tuần như .
Đợi đến khi ăn xong cả cái bánh nướng, ông thêm một chút giấm nửa bát gan xào còn , tiếp tục ăn theo cách .
Sau khi ăn hết sạch bát gan xào, ông mới bưng đĩa lòng bò chao phần nhỏ lên, tưới đầy nước sốt mè lạc, giống như ăn mì , lùa vài ba cái là ăn xong.
Đợi ông cụ hài lòng đặt đĩa nhỏ xuống, thấy Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng thế mà vẫn động đũa, nhíu mày :
“Ăn chứ, ăn mà no ?
Thời tiết thế nào chứ, gan xào mà nguội là tanh lắm, mau ăn lúc còn nóng ."
Tô Đào Đào tính :
“Đây chẳng là dân quê mới lên thành phố, từng ăn món , nên đợi cụ mẫu ."
Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng thật mấy hứng thú với loại thức ăn sền sệt .
Đã gọi , đành c.ắ.n răng ăn một miếng gan xào, cái vị đó thế nào nhỉ, bàn đến vị, về cảm giác trong miệng , nhà họ bao giờ loại thức ăn sền sệt, canh cũng súp thế , ăn quen.
Còn về vị thì, dù cũng là món ăn đặc sản địa phương, nếm qua cho thôi, thích ăn nhưng tôn trọng văn hóa ẩm thực địa phương.
Tô Đào Đào vô cùng khó khăn nuốt xuống một miếng, dám đụng đến miếng thứ hai.
Lòng bò chao và bánh nướng thì họ ăn quen, bắp cải xào giấm cũng ngon, lửa đủ vị chuẩn, ăn công phu của đầu bếp.
Chỉ bát gan xào là họ nếm một miếng là động nữa, nhưng bất cứ lúc nào lãng phí thức ăn cũng là điều đáng hổ thẹn, đừng là ở cái thời buổi .
Phó Viễn Hàng vẻ mặt như sắp pháp trường:
“Chị dâu đưa em, em ăn giúp chị."
Khẩu vị của trong nhà họ đều giống , thứ thích ăn thì chị dâu càng thích ăn .
Lão Đỗ ở bên cạnh phát tiếng khẩy mỉa mai, kéo bát gan xào mặt Phó Viễn Hàng về phía :
“Không thưởng thức, còn gọi nước đậu xanh với lòng lợn hầm đấy, đến khẩu vị của thủ đô còn hiểu rõ mà mở quán ở thủ đô?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-575.html.]
Lỗ ch-ết các thôi!"
Lão Đỗ giúp Phó Viễn Hàng ăn gan xào, Phó Viễn Hàng giúp Tô Đào Đào ăn, cuối cùng cũng c.ắ.n răng tiêu diệt hết đống đó.
Ăn xong Phó Viễn Hàng vội vàng bưng chén lên, ực ực uống một dài, mới ép xuống cái mùi vị quái dị và cảm giác kỳ lạ trong miệng đó.
Tô Đào Đào mà hiểu chứ?
Ông lão khẩu xà tâm phật là ý , dẫn họ nếm thử văn hóa ẩm thực thủ đô chính tông, để cô hổ mà cố gắng, tự lượng sức xem đủ tư cách mở quán ăn ở thủ đô , đừng tự phụ để lỗ vốn.
Bên cạnh vẫn còn chờ chỗ, Tô Đào Đào và lão Đỗ ngoài , để Phó Viễn Hàng thanh toán.
Tô Đào Đào thế mà để một đứa trẻ lớn tống ngần thanh toán?
Thao tác khiến lão Đỗ nhịn Tô Đào Đào thêm vài cái.
Tô Đào Đào :
“Đừng coi thường Viễn Hàng nhà cháu, sổ sách nhà cháu từ nhỏ do em quản lý, em mới là quản gia của nhà cháu đấy."
Lão Đỗ hừ lạnh một tiếng:
“ bảo lao động trẻ em thì cứ thẳng, cứ ho thế gì."
“Vâng , cháu sai bảo lao động trẻ em."
Tô Đào Đào thấy buồn , ông lão kỳ quái khẩu thị tâm phi , một mặt mắng Phó Viễn Hàng, một mặt xót Phó Viễn Hàng.
Ông lão kỳ quái một bên tránh gió, châm tẩu thu-ốc, vẫn nhiều lời thêm một câu:
“Làm ăn nhỏ thì mở những tiệm chính tông như thế mới kiếm tiền, cô đừng những trò hoa hòe hoa sói đó, đến lúc đó lỗ cả căn nhà đấy."
Tô Đào Đào trêu ông:
“Cụ ơi, cụ quên mất căn nhà bán cho cháu ạ?
Cháu lỗ cả nhà thì cũng liên quan gì đến cụ nữa nha."
Lão Đỗ hừ lạnh:
“Thế thì cũng hy vọng căn nhà của rơi tay hạng lăng nhăng nào đó, cô tưởng căn nhà của là ai mua cũng ?
nếu các ... khụ khụ khụ...
Thôi , cũng chỉ đến đây thôi, mở tiệm thế nào cô cũng xem , cho dù lỗ đến mức cái nịt cũng chẳng còn, thì cũng lo cho ngày ba bữa cơm!"
Lão Đỗ phả vòng khói:
“Đến lúc đó đầu bếp mời về đồ ăn cũng đừng quá dở, ảnh hưởng đến khẩu vị của , nếu thật sự tìm , bên giới thiệu cho cô một , đừng loại đầu bếp nào cũng nhét tiệm."
Tô Đào Đào chớp chớp mắt, ông cụ khẩu thị tâm phi, khẩu xà tâm phật thật là.
“Cháu vốn định tìm hai quân nhân giải ngũ từ đội cấp dưỡng về, trong tay cháu ít thực đơn ngon, đối phương chỉ cần nấu cơm, chút tay nghề trong , cháu dạy hai , thường thì thể nào dở ạ."
Lão Đỗ Tô Đào Đào thêm hai cái:
“Đầu bếp đội cấp dưỡng ?"
Tô Đào Đào:
“Là dự định ạ, nếu tìm sẽ dùng cụ giới thiệu, cụ thấy ạ?"
Lão Đỗ :
“Người quen tuy từ đội cấp dưỡng , nhưng thật thà đáng tin, cùng cắm bản với , mới về thành phố lâu.
Nếu cô để đến tiệm cô việc, thể ở chỗ , vấn đề gì gánh vác cho."
Ông lão đúng là nhiệt tình, lúc tìm đầu bếp cho tiệm, cũng tiện thể tìm luôn một đầu bếp hợp khẩu vị cho chính , đúng là một mũi tên trúng hai đích nha.
nếu thể chinh phục cái lưỡi kén chọn như của lão Đỗ, thì Tô Đào Đào thật sự cũng tìm khuyết điểm gì.