Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 574

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Sự tương phản với bên trong càng mạnh mẽ, mức độ ngạc nhiên của khách hàng khi mở cửa càng lớn, chính là cái cảm giác động trời đất khác hẳn đó."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Em hiểu chị dâu, thực chỗ còn thể một cái mái che giả, trát bùn vàng và rơm rạ, hai bên treo vài xâu ớt và rau khô, tạo cho cảm giác như một túp lều tranh."

 

Tô Đào Đào b.úng tay một cái:

 

“Đề nghị , cứ thế mà , về nhà liền nhờ Tiểu Trương giúp tìm mấy thợ thủ công, thể kịp thành khi khai giảng."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Chị dâu, chúng đều học, thể đến thu ngân, nhưng hậu cần chạy bàn thì tìm ở ạ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“Chị định nhờ ông Hồ tìm mấy quân nhân giải ngũ từ đội cấp dưỡng , những đang cần tìm việc .

 

Chúng sẽ mở cửa hàng."

 

Phó Viễn Hàng chút lo lắng:

 

“Chúng biên chế, thậm chí còn thể đường hoàng mở cửa ăn, họ bằng lòng đến ạ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“Viễn Hàng, tin chị , nhanh thì năm nay, chậm thì sang năm, chúng thể xin giấy phép kinh doanh, đến lúc đó thể đường hoàng mở cửa ăn.

 

Nếu họ đến, chúng sẽ cân nhắc mời khác.

 

Những năm thanh niên trí thức về thành phố liên tục, ai cũng việc , luôn thể tìm thích hợp."

 

Tô Đào Đào cũng định ngay từ đầu lớn mạnh, nhà là của , chi phí kinh doanh, cầm cự đến khi thể công khai tuyển dụng mới kinh doanh cũng vấn đề gì lớn.

 

Phó Viễn Hàng ghi nhớ từng điều một, thói quen dùng của Tô Đào Đào, sẽ ưu tiên cân nhắc quân nhân giải ngũ và những nhóm yếu thế.

 

Hai xử lý xong việc bên , định tìm một quán ăn bình dân ăn trưa về, lúc đóng cửa lớn, cánh cửa lớn bên cạnh cũng đồng thời “két" một tiếng mở .

 

“Chào ông Đỗ ạ."

 

“Chào ông Đỗ ạ."

 

Lão Đỗ ngậm tẩu thu-ốc liếc họ một cái:

 

“Ăn trưa ?"

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng đồng thời lắc đầu:

 

“Dạ ạ."

 

Lão Đỗ đóng cửa :

 

“Đi thôi, mời ăn cơm."

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

“Bên bọn cháu quen thuộc, cụ quán nào đề xuất ạ?"

 

Lão Đỗ:

 

“Không trông mong gì các , muối các ăn còn nhiều bằng gạo ăn, dẫn ăn đồ ăn liệu nuốt nổi ?"

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

Cụ miệng lưỡi độc địa, bọn cháu cãi , cụ gì cũng đúng.

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng theo lão Đỗ rẽ ngang rẽ dọc, tới một căn nhà cấp bốn cực kỳ bình thường.

 

Nhìn thấy lão Đỗ quen đường quen lối móc chìa khóa từ lỗ ch.ó mở cửa.

 

Người bên trong thấy ông thì hề ngạc nhiên:

 

“Lão gia t.ử đến ạ?

 

Ơ, còn dẫn theo mấy đứa nhỏ nữa?

 

Hôm nay ăn gì ạ?

 

Món cũ ạ?"

 

Lão Đỗ thuận miệng đáp:

 

“Món cũ, ba phần, thêm một đĩa bắp cải xào giấm."

 

Tiểu nhị gật đầu:

 

“Được ạ, cụ tự tìm chỗ , lát nữa sẽ lên món cho cụ."

 

Lão Đỗ đầu Phó Viễn Hàng, đưa chìa khóa cho :

 

“Có chút tinh ý nào ?

 

Cái để chỗ cũ, đóng cửa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-574.html.]

 

Phó Viễn Hàng, tinh ý":

 

“..." lặng lẽ nhận lấy chìa khóa để chỗ lỗ ch.ó đó, đóng cửa .

 

Có lẽ là qua giờ cơm, lượt thực khách đầu tiên ăn xong về, cái tiệm nhỏ chỉ vỏn vẹn năm sáu cái bàn, thế mà hai cái bàn trống ở đó.

 

Tô Đào Đào , lão Đỗ quen đường quen lối chính là cố ý căn đúng giờ mà đến.

 

Lão Đỗ dẫn họ đến một cái bàn xuống, bắt đầu chỉ đạo Phó Viễn Hàng việc:

 

“Thấy cái ấm nước , rót ba bát nóng qua đây."

 

Phó Viễn Hàng dậy rót .

 

Lão Đỗ vắt chéo chân, gõ nhẹ mặt bàn, hỏi Tô Đào Đào:

 

“Cô là một cái quán giống thế ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“Là mà cũng , là nhà hàng, nhưng định vị thì phong nhã hơn cái , định giá cũng cao hơn cái , đại khái là loại đồ ăn bình dân như thế ."

 

“Đồ ăn bình dân?"

 

Lão Đỗ khẩy, “Sinh viên Thanh Hoa thì giỏi lắm ?

 

Thì là bình dân ?

 

Hoa hòe hoa sói, lòe , r-ượu ngon sợ ngõ sâu, cô đừng chỗ bắt mắt, chứ đang âm thầm phát tài đấy."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Cụ thì , còn mang theo công kích cá nhân ạ?

 

“Cháu là dân thường thật, nhưng lẽ nào cháu đồ ăn giá cao một chút?"

 

Tô Đào Đào chỉ chỉ đầu :

 

“Thực đơn trong của cháu nhiều đến nỗi chính cháu cũng đếm xuể, nhất định giống , chỉ khẩu vị của thủ đô."

 

Lão Đỗ vẫn giữ vẻ mặt khinh thường.

 

Tô Đào Đào lão Đỗ thật tâm địa , lo lắng cô sẽ va vấp, nên mới hạ dẫn họ đến đây.

 

Phó Viễn Hàng bưng qua, tranh thủ lúc nóng uống nửa bát.

 

Đừng , tuy là một quán nhỏ, nhưng lá hề loa qua, uống là loại ngon.

 

Trong lúc uống , khách quen tự cầm chìa khóa mở cửa :

 

“Ơ, giờ mà vẫn đông thế?"

 

Cậu thanh niên lanh lợi tiếp đón Tô Đào Đào tiến lên:

 

“Chú ạ, hôm nay đông thế ?

 

Chỉ còn một cái bàn thôi, cháu kê thêm mấy cái ghế cho chú, phiền các chú chen chúc một chút."

 

Nhóm đó về phía cái bàn trống duy nhất:

 

“Cũng chỉ đành thôi."

 

Không lâu , .

 

Cậu thanh niên đón tiếp:

 

“Anh ơi, hôm nay hết chỗ ."

 

Người đến xua tay:

 

“Không , mang theo cặp l.ồ.ng, mua về nhà ăn."

 

Cứ như , Tô Đào Đào bọn họ xuống đầy mười phút, lục tục mấy đợt , hoặc là mua về, hoặc là ăn.

 

Thế mà một ai vì chỗ mà lựa chọn chỗ khác ăn.

 

Lão Đỗ gõ gõ mặt bàn:

 

“Thấy , khách đến nườm nượp, thời gian chúng chỉ là tình cờ thôi, thì lấy chỗ mà .

 

Cô đừng coi thường chỗ , dám trong vòng mười dặm quanh đây quán nhỏ nào chính tông hơn nó ."

 

Tô Đào Đào :

 

“Đã ăn qua Tiệm mì một Kinh thành ạ?

 

So với tiệm thì thế nào?"

 

Lão Đỗ:

 

“Tiệm ở trong ngõ XX đó hả?"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

, là tiệm đó."

 

 

Loading...