Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 570

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông lão khẩy, vì vẻ quá đà nên khói sặc, suýt chút nữa ho đến chảy nước mắt, hồi lâu mới đáp :

 

“Cô cái già thấp hèn của , trông giống quen ở trong căn nhà như thế ?

 

Lợn rừng thì ăn cám mịn, ở chuồng bò lâu , ngủ giường cao chiếu mềm."

 

nông thôn ngủ chuồng bò mấy năm, thấy đủ loại yêu ma quỷ quái, ông bước căn nhà là thấy rợn , căn bản giống nhà của ông.

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

Ông lão khẩy thì cũng châm chọc khiêu khích, căn bản chuyện t.ử tế.

 

Vừa xem một vở kịch lớn như , kết hợp với lời ông lão , Tô Đào Đào đại khái thể đoán lai lịch của căn nhà.

 

Đại khái là ông lão vốn là cô độc, vì lý do nào đó mà xuống nông thôn cải tạo, còn ở chuồng bò, gần đây mới minh oan trở về thành phố, nhưng căn nhà gia đình lối sống tiểu tư sản nào đó sửa sang ở vài năm, giờ trả ông vẫn hài lòng.

 

Tuy miệng lưỡi ông lão độc địa, căn nhà Tô Đào Đào cũng mua nổi, nhưng cô cũng chiếm hời của , dù cũng rõ lợi hại.

 

“Cụ ơi, căn nhà của cụ địa thế , sửa sang cũng , tuy giá thị trường bây giờ thể cao lắm, nhưng đảm bảo sẽ tăng giá, bây giờ bán thì tiếc quá, vả , cụ bán thì ạ?"

 

Ông lão vốn chẳng thèm thẳng ai, cuối cùng cũng liếc Tô Đào Đào một cái:

 

“Trông thì giống tai họa, nhưng tâm địa thì ."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Cháu xin cảm ơn cụ ạ.

 

Ông lão rít vài thu-ốc, :

 

chỉ mỗi chỗ , bán cũng chẳng ngủ gầm cầu, cô lo cho gì?"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Hóa cụ đây còn là chủ cho thuê nhà cơ đấy, thất lễ thất lễ.

 

“Nhà thì cháu thích, cụ định bán bao nhiêu tiền?"

 

Ông lão hỏi:

 

“Cô mua để ở ?"

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không ạ, cháu chỗ ở , cháu học ở gần đây, định dùng để ăn buôn bán nhỏ món ăn gì đó.

 

Địa thế và cách trang trí của căn nhà cháu đều thích, sửa sang một chút là thể ăn ."

 

Mua bán thành thì nghĩa tình vẫn còn, Tô Đào Đào lừa , tránh để tranh chấp.

 

“Chậc chậc chậc..."

 

Ông lão bắt đầu giọng điệu mỉa mai, “Cô gan lớn đấy, ăn buôn bán?

 

sợ tố cáo ?"

 

Tô Đào Đào :

 

“Cụ sẽ ."

 

Nếu giấu giếm mua nhà của ông để “chuyện phi pháp", chừng ông lão sẽ tố cáo thật.

 

rõ ngay từ đầu, ông lão chắc đến nỗi rảnh rỗi như .

 

Hơn nữa, chính sách cải cách mở cửa đưa , những nhạy bén về chính trị đều bắt đầu chuẩn .

 

Ông lão lạnh:

 

“Cô tại ở chuồng bò ?

 

Đào chân tường xã hội chủ nghĩa đấy, chính đứa cháu ruột của tố cáo đấy..."

 

Tô Đào Đào thầm nghĩ, hèn chi cụ đoạn tuyệt quan hệ với , loại cháu đó cắt đứt thì để đón Tết chắc?

 

Ông lão phả một vòng khói lên trời, lầm bầm:

 

“Trời sắp đổi sắc , những năm ở chuồng bò thật oan uổng quá, haiz..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-570.html.]

Ông lão thở dài nặng nề, :

 

“Nhà thể bán cho cô, cũng tố cáo cô, nhưng cô ăn buôn bán đồ ăn, lo cho một ngày một bữa cơm."

 

Tô Đào Đào:

 

“?"

 

lầm chứ?

 

Bán nhà mà còn bao ăn?

 

Đây là đạo lý gì ?

 

Ông lão tự tiếp:

 

“Người già , còn tích sự gì nữa, chỉ sợ ch-ết ở ngoài cũng ai , ngày nào đến ăn cơm, các sẽ ch-ết .

 

sợ đưa tiễn, cũng sợ thu xác, chỉ sợ ch-ết thối ai , phiền hàng xóm thôi..."

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng , tránh khỏi cảm thấy xót xa.

 

“Cụ ơi, nhà cháu mua, cụ cứ giá ạ.

 

Cháu định mở quán ăn, đừng là một ngày một bữa, cháu lo cho cụ một ngày ba bữa luôn, cụ còn ở đây thì quán ăn còn, chỉ cần cụ còn sống khỏe mạnh ngày nào, quán ăn của cháu sẽ đóng cửa ngày đó, đây chính là nhà ăn của cụ."

 

Dưới chân thiên t.ử, tấc đất tấc vàng, cho dù dùng giá cao hơn thị trường hiện tại để mua căn nhà thì gian tăng giá cũng thể lường , tính thế nào cũng là Tô Đào Đào hời.

 

Lo cho một ông cụ ngày ba bữa cơm chẳng là gì cả.

 

Vả cô mở quán ăn thể đóng cửa ?

 

Sau e là khách đặt còn đón hết.

 

Giúp đỡ một ông cụ neo đơn thôi, coi như việc thiện tích đức .

 

Ông lão xong, đôi mắt già nua đục ngầu chợt sáng lên vài phần, thu-ốc cũng hút nữa, chằm chằm Tô Đào Đào:

 

“Thật chứ?"

 

Tô Đào Đào gật đầu, :

 

“Một lời hứa đáng giá ngàn vàng."

 

“Tốt!"

 

Ông lão vỗ đùi, ha ha lớn:

 

“Nhà tặng cho các đấy!"

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng:

 

“???"

 

Chương 470 Căn nhà đầu tiên của Tô Đào Đào

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng , vẫn là câu đó, ông lão vấn đề gì chứ?

 

Tặng nhà cho họ???

 

thích căn nhà , nhưng thật sự hề nghĩ đến việc chiếm hời của .

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Ông cụ ơi, căn nhà cháu thích, nhưng cụ cần tặng cho cháu, cháu sẽ mua của cụ theo giá thị trường, còn lo cho cụ ngày ba bữa cơm nữa, chỉ là nhà một khi bán cho cháu thì là đồ của cháu, chắc chắn cũng sẽ tăng giá, cái đó liên quan gì đến cụ nữa, ạ?"

 

Ông lão rít hai thu-ốc, nhịn Tô Đào Đào vài cái, lầm bầm:

 

“Trông đoan chính, tâm địa , tham tài, hóa thế giới vẫn ch-ết hết nhỉ..."

 

Ông lão chợt nhớ điều gì đó, bỗng nhiên lườm Tô Đào Đào một cái:

 

trông giống thiếu tiền lắm ?

 

sống nổi đến sang năm còn , còn mạng mà tham mấy đồng tiền tăng giá tám trăm năm nữa mới chắc?"

 

Khóe mắt Tô Đào Đào kìm mà giật giật, trông cụ thì khá là nghèo túng, nhưng khí thế dồi dào, ít nhất cũng sống thêm vài chục năm nữa.

 

Ế, tính như thì lo cho ông cụ ngày ba bữa cơm trong vài chục năm tới cũng tốn ít lương thực nhé.

 

Ông lão gõ gõ bức tường bình phong:

 

“Việc sang tên căn nhà là để đề phòng mấy con sói mắt trắng trong nhà, chúng nó nhắm trúng căn nhà , dăm bảy lượt tìm đến cửa, cứ như miếng cao da ch.ó , vứt mãi , thì sợ chúng nó giở trò gì, chỉ là thấy ngứa mắt."

 

 

Loading...