Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:37
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bác cả Phó cho là đúng, đó là vì cha của Chinh Đồ sớm, cộng thêm lúc còn sống cũng cả ngày ở nhà, nếu với cái tính nóng nảy đó, hình nhỏ bé của con dâu nhị phòng mười cũng đủ cho ông đ-ánh.”
Cha của Chinh Đồ ở trời linh thiêng đều nắp quan tài nhảy dựng lên đ-ánh bác cả Phó một trận, bắt ông bịa đặt.
“Vậy miếng thịt bác để đây?"
Bác cả Phó vẻ mặt đau lòng đem miếng thịt lợn ước chừng đầy một cân đó đưa đến mặt Phó Chinh Đồ.
Chu Linh Lan đang định mở miệng từ chối.
Tầm mắt của Tô Đào Đào Phó Chinh Đồ che khuất, cô nghiêng sang một bên, nghẹo đầu :
“Mẹ, chúng đừng thù hằn với thịt mà, đại đội trưởng đến nhà mắng thì cũng bịa đặt, khó khăn lắm mới tặng cho chúng miếng thịt, nhận thì thật nể mặt quá."
Thịt dâng tận cửa, kẻ ngốc mới nhận, cho thầy Tào ăn cũng để hời cho bác cả nào đó.
Chu Linh Lan quen lời Tô Đào Đào, tiến lên một bước nhận lấy miếng thịt.
Bác cả Phó nắm c.h.ặ.t, Chu Linh Lan dùng sức giật một cái, nghi hoặc ông :
“Bác cả nó?"
Bác cả Phó tình nguyện buông tay, ông cũng lâu thấy chút chất b-éo nào, cũng ăn miếng thịt mà.
Bác cả Phó mắt thấy tâm phiền, miếng thịt đó nữa, càng nghĩ càng đau lòng:
“Vậy bác về , chuyện gì thì gọi bác nhé."
Chu Linh Lan đóng cửa , lo lắng Phó Chinh Đồ:
“Chinh Đồ, chuyện đó như bác cả con , của Đào Đào, con..."
Phó Chinh Đồ:
“Con ."
Anh xong, nắm lấy cổ tay Tô Đào Đào, thẳng về phía phòng ngủ.
Ngón tay Phó Chinh Đồ mang theo một lớp chai mỏng, nhưng lòng bàn tay mềm và ấm, nhiệt độ xuyên qua da và tĩnh mạch truyền tim Tô Đào Đào, đôi bàn tay đêm qua và buổi trưa vuốt ve những vị trí khác c-ơ th-ể cô mang cảm giác, sự run rẩy vẫn còn đó.
Một nhà văn vĩ đại nào đó từng một câu danh ngôn “vẩn đục", đại ý là một khi nam nữ quan hệ xác thịt, tình cảm sẽ dễ dàng thăng hoa, hoặc là đến trái tim, hoặc là đến linh hồn.
Trước ngày hôm qua, Tô Đào Đào cảm thấy và Phó Chinh Đồ vẫn là hai xa lạ, định tiến thêm bước nữa, thể tương kính như tân là nhất, nếu mãi bồi dưỡng tình cảm, thì đợi đến khi cải cách mở cửa, đợi Trần Trần lớn thêm một chút, thì chia tay trong hòa bình, mỗi đều .
khi quan hệ xác thịt, cô thế mà “cậy sủng mà kiêu" , cảm thấy dù mẩy thế nào chăng nữa, thì như Phó Chinh Đồ cũng sẽ gì cô.
Là yêu ?
Tạm thời vẫn .
một đàn ông trai, vóc dáng , kỹ năng , đức tính giường cũng , bất kể đặt ở thời đại nào, với tư cách là bạn tình đều là kiểu đốt đuốc tìm .
Nếu thể Tô Đào Đào vẫn cứu vãn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-57.html.]
Vào đến phòng, Tô Đào Đào nghiêm túc hỏi :
“Anh đ-ánh vợ ?"
Phó Chinh Đồ sững sờ, ngay đó cong môi , lắc đầu:
“Không đ-ánh, đàn ông nhà chúng bao giờ đ-ánh phụ nữ."
Tô Đào Đào thở dài, đàn ông lên thật là mạng mà, thể trai đến thế chứ?
“Vậy là em giải thích ?"
Tô Đào Đào hỏi.
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không quan trọng, là hỏi em, em còn về thành ?"
Trước đây đối với “Tô Đào Đào" hiểu rõ cho lắm, cưới cô cũng là tự nguyện một trăm phần trăm, nếu cô tìm cách gả cho , thì coi như cưới một bài vị về thờ cũng chẳng , dù thì cũng kết hôn sinh con, cưới ai cũng thôi, cũng nhiều thời gian lãng phí các nữ đồng chí.
thời gian đối với sự đổi của một thực sự lớn, từ Tô Đào Đào hiện tại hầu như tìm thấy một chút bóng dáng nào của “Tô Đào Đào" , vợ hiện tại thể khiến tâm thư giãn và vui vẻ, giữa họ còn một đứa con, chuyện khiến thể định nghĩa hôn nhân và vợ, hình như tốn chút tâm tư cũng là điều nên , tốn chút thời gian để tìm hiểu cô, cũng sẵn lòng.
Tô Đào Đào thành thật gật đầu:
“Muốn chứ, lúc đầu gả cho cũng là vì sống ở nông thôn, cũng là , mà là em căn bản năng lực sống ở nông thôn."
Tô Đào Đào đưa hai bàn tay xem:
“Em tay chân mảnh khảnh, dựa ruộng kiếm điểm công để ăn thì mà ch-ết đói, đây tầm và cục diện đều đủ, chỉ nghĩ đến việc ôm lấy cái chân lớn của để giải quyết vấn đề ăn mặc, kết quả bỏ mặc em mà biệt tăm, em đây?"
Tô Đào Đào nửa thật nửa giả, kết hợp với cốt truyện và tính cách của “Tô Đào Đào", dựa cái miệng khéo léo của để thêu dệt nên một bộ lý lẽ khiến ngay cả chính cô cũng cảm động, càng càng thấy tự cảm động chính .
“Trước khi Trần Trần, em vẫn đang buông xuôi đây , chỉ một con sâu gạo, kết quả ngoài ý Trần Trần, tiền để cũng tiêu hết sạch, vẫn bặt vô âm tín, em còn cách nào khác, trong nhà nhỏ nhỏ, già già, kiếm chút điểm công đó chỉ đủ cho một bà ăn, em chỉ thể vắt óc suy nghĩ tìm một công việc cần xuống đất cũng thể kiếm tiền nuôi gia đình.
Cho nên, dù mãi về, hiện tại thực em cũng thể nuôi gia đình, chỉ điều cuộc sống sẽ vất vả hơn một chút, em tổng sẽ thật sự bỏ mặc họ mà một về thành , dù cho một khoảnh khắc thực sự ý nghĩ như , thì cũng là lẽ thường tình của con thôi mà.
Còn việc nhảy sông thực sự là một tai nạn, ban đầu em chỉ định bộ cho bác cả xem thôi, ngờ vô ý rơi xuống ."
Cô tổng thể cho Phó Chinh Đồ , cực phẩm của “Tô Đào Đào" căn bản quan tâm đến sự sống ch-ết của Trần Trần, càng bé, chỉ nghĩ đến việc bỏ mặc cả gia đình , để về thành nối tình xưa với thanh mai trúc mã chứ.
Cô gánh cái nồi , nhưng thể đưa một lời giải thích hợp lý cho việc nhảy sông, nếu sẽ luôn là một cái gai, nếu nhổ , sẽ ảnh hưởng đến tình cảm.
Mặc dù hiện tại cũng chẳng tình cảm gì mấy.
Phó Chinh Đồ xong, vô cùng áy náy, cô là một nữ tri thức xuống nông thôn nơi nương tựa, tưởng rằng tìm cách gả cho thì chỗ dựa, kết quả ngờ lúc đó căn bản để tâm đến cuộc hôn nhân , cũng đặt cô vị trí của vợ.
Sau khi vị trí công tác, ngay cả dáng vẻ của cô cũng từng nhớ lấy một , lúc nhận ảnh của cô, thế mà cảm thấy cô xa lạ.
“Xin ."
Anh sẽ thế nữa, nhưng tính chất công việc của cho cô quá nhiều lời hứa, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài cũng là lúc nào.
Thậm chí ngay cả giải thích cũng thể.
Thực Tô Đào Đào , liên quan đến nghiên cứu khoa học cấp an ninh quốc gia, cần bảo mật cấp một, những nhà nghiên cứu khoa học vĩ đại như Phó Chinh Đồ nhiều lúc bất do kỷ, nhà của cũng giống như tính chất của vợ quân nhân, chỉ thể lặng lẽ phụ nữ phía họ.