Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 568
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:03:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi ván cờ kết thúc, một già một trẻ trao đổi thêm nửa tiếng đồng hồ mà vẫn thấy thỏa lòng.”
Đặc biệt là ông cụ Trần, ông quên mất bao nhiêu năm thấy một mầm non thế , từng đ-ánh một trận sảng khoái đến thế.
Ông cụ Trần bây giờ Trần Trần với ánh mắt còn nhiệt tình hơn cả trứng vàng:
“Trần Trần đ-ánh cờ giỏi thế , thi đấu ?”
Trần Trần lắc đầu:
“Cháu nghĩ tới ạ.”
Hai ông cụ , ông cụ Trần tiếp tục hỏi:
“Vậy Trần Trần thông qua việc tham gia thi đấu để giành vinh dự và phần thưởng ?”
Trần Trần tiếp tục lắc đầu:
“Không ạ.”
Ông cụ Trần:
“ Trần Trần đ-ánh cờ giỏi như , ông Trần cảm thấy thi đấu thì phí quá.”
Trần Trần đang xuống tấn, phồng má :
“Mẹ cháu còn nhỏ, cứ vui vẻ lớn lên là , việc cứ theo bản tâm , gì thì , gì thì đừng ép buộc bản .”
Trần Trần tung vài cú đ-ấm, nhịp thở vẫn định, tiếp:
“Có một năm nghỉ hè cháu về nhà bà ngoại, cùng út ngoài thắng nhiều kẹo của các ông.
Cháu thích như lắm, cháu đ-ánh cờ để tìm thi đấu, càng vì thắng thua, chỉ là đ-ánh thì đ-ánh, thì thôi ạ.”
Trần Trần thở một , thu thở:
“Đ-ánh cờ chỉ là một trong nhiều sở thích nhỏ của cháu, đáng nhắc tới, cháu sẽ lãng phí quá nhiều thời gian sở thích , cháu còn nhiều việc ạ.”
Chấn động, vô cùng chấn động, hai ông cụ cộng sống hơn một trăm tuổi, bao giờ trải qua cảm giác chấn động như ngày hôm nay!...
Trần Trần khác hẳn với những mầm non khác mà ông cụ Trần từng gặp.
Đa phần trẻ con, ngay cả thiên tài, ở tuổi của Trần Trần đều thực sự gì, đều là cha bảo gì thì nấy.
cái cốt lõi bên trong của đứa trẻ Trần Trần quá mạnh mẽ, quá định, nhỏ tuổi thế gì, gì.
Không lo âu, cũng mù quáng theo đám đông.
Ngay cả lớn bình thường cũng đến mức .
Không nên là cha bé giáo d.ụ.c , là bẩm sinh .
“Trần Trần, ông Trần là huấn luyện viên trưởng của đội tuyển cờ vây quốc gia, nếu ngày nào đó cháu đổi ý theo ông học... khụ khụ, cùng thi đấu, thì thể tìm ông bất cứ lúc nào.”
Ông cụ Trần đưa phận của , đồng thời trao quyền lựa chọn cho Trần Trần.
Theo thói quen ông định là theo ông học cờ vây, nhưng nghĩ đến trình độ của Trần Trần ngang ngửa với , lối cờ bất ngờ khôn lường, đây là đầu tiên ông áp đảo, phòng thủ là chính, hơn nữa Trần Trần vẫn đang trong giai đoạn thăng tiến, bé chỉ thiếu một chút kinh nghiệm thực chiến, đ-ánh thêm vài ván nữa trình độ sẽ vượt xa ông.
Ông dùng hết vốn liếng , còn gì để dạy Trần Trần, ngược ông mới là cần học hỏi từ Trần Trần để nâng cao trình độ tác chiến của đội tuyển.
Cho dù Trần Trần thi đấu, thì việc luyện tay với các thành viên trong đội tuyển cũng là cực .
Có lẽ ông thể lấy vinh dự quốc gia cao hơn lựa chọn cá nhân để cưỡng ép đạo đức với Trần Trần, hoặc thuyết phục cha Trần Trần khuyên bé đội tuyển quốc gia thi đấu.
ông thể, và cũng sẽ như , một đứa trẻ như Trần Trần thể ép buộc, ông cũng và nỡ ép bé việc bé thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-568.html.]
Đứa trẻ chỉ cần vui vẻ lớn lên, tương lai dù phục vụ trong lĩnh vực nào cũng sẽ là cột trụ của quốc gia, đ-ánh cờ thực sự chỉ là một thú vui tiêu khiển nhỏ trong cuộc sống của bé mà thôi.
Trần Trần gật đầu:
“Dạ , ông nội rảnh cũng thể đến tìm cháu đ-ánh cờ ạ.”
Ông cụ Trần:
“Vậy ông sẽ thường xuyên đến quấy rầy đấy nhé, cháu đừng ghét ông phiền phức.”
Trần Trần lắc đầu:
“Không ạ, bạn của ông nội Hồ đều là khách quý của nhà cháu.”
Một câu của nhóc khiến hai ông cụ vui đến mức thấy mặt trời ....
Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng dạo một vòng quanh trường đại học, phát hiện nơi tuy rộng lớn, nhưng nơi thích hợp mặt bằng kinh doanh nhiều.
Thời buổi việc ăn đều là lén lút, về cơ bản tính chất giống như “Kinh thành nhất mì", theo hình thức xưởng gia đình, lấy nhà mặt bằng để buôn bán nhỏ.
Hoặc là những “sạp hàng rong" lưu động, chơi trò du kích đuổi bắt với mấy đeo băng đỏ.
Việc thuê mặt bằng để ăn nhỏ tạm thời vẫn phổ biến lắm.
Trời tháng Hai thực sự quá lạnh, hôm nay ước chừng thu hoạch gì, Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng vốn định về, suýt chút nữa một chậu nước bất ngờ hắt trúng, tiếng mắng c.h.ử.i lầm bầm cũng theo đó truyền đến:
“Cút, cút ngay cho !
Nhà của đem đốt thành tro cũng đưa cho các !
Đứa nào cũng mong ch-ết để ăn tuyệt hộ chia nhà của , đừng mơ!
cho các , lát nữa sẽ bán nhà , ngày ngày ăn ngon mặc , để xem các còn tơ tưởng cái gì nữa!”
Người nước lạnh hắt trúng giữa mùa đông đáp :
“Thúc gia, chúng cháu ý đó, là thúc đang bệnh ?
Chúng cháu là lòng đến thăm thúc, thực sự như thúc nghĩ ...”
Ông lão khí thế hừng hực, chẳng chút dấu hiệu bệnh tật nào, nhà cầm một cây chổi :
“ một cái là các là chồn chúc Tết gà, chẳng ý gì!
Tết nhất mà rủa sinh bệnh, đang sờ sờ ở đây thì bệnh cái gì?
thấy các mới là tướng đoản mệnh !”
Một phụ nữ trung niên gò má cao khác cũng hắt trúng, tính tình rõ ràng :
“Cái lão già ch-ết tiệt chiếm đất ch-ết con đưa ma , nửa chân xuống lỗ mà còn chiếm cái nhà to thế cho sống ở!
Trời quang mây tạnh đ-ánh ch-ết cái lão quái vật lòng đen tối nhà ông , trơ mắt cháu chắt màn trời chiếu đất cũng chịu nhường một gian phòng đúng ?
Được , ông đáng đời ai đưa ma, ôm cái nhà của ông mà ch-ết , để xem lúc đó ai đến bưng bát hương cho ông!”
Lão già giận mà , họ một cách âm hiểm:
“Thừa nhận chứ?
Thừa nhận là nhắm nhà của chứ?
Các thừa nhận là , , đem đốt cũng , giao cho nhà nước cũng , bán cũng , cũng đến lượt các chất vấn!