Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 567

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:03:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ cụ Hồ:

 

“Ông nội Hồ, cháu bàn cờ biến hóa khôn lường, thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, chúng tận hưởng quá trình đ-ánh cờ, chứ nên chấp niệm chuyện thắng thua.”

 

“Tốt , Trần Trần khá, lắm!

 

Đào Đào cũng dạy lắm!”

 

Cụ Hồ khen liền ba tiếng “", thể thấy là cụ thực sự vui vẻ.

 

Trần Trần tiếp:

 

“Ông nội Hồ, thực cháu chỉ hỏi một chút thôi, vạn nhất, cháu là vạn nhất thôi nhé, vạn nhất cháu cẩn thận thắng ông, ông sẽ đấy chứ?”

 

Tô Đào Đào xong thì dở dở .

 

Trần Trần đúng là một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng mà, mấy chỉ lớn hơn bé vài tuổi thua bé đều nhè, cụ Hồ lớn hơn bé mấy chục tuổi, vạn nhất thua nổi, chẳng lẽ đổ cả Trường Thành?

 

Cụ Hồ phá lên, xoa đầu đứa trẻ:

 

“Không , nam t.ử hán đại trượng phu đổ m-áu đổ lệ, Trần Trần nếu thể thắng ông, ông vui còn kịp nữa là, lóc cái gì, đây đây, chúng dùng bàn cờ để phân cao thấp!”...

 

Trần Trần dùng hết sức , quả nhiên là đ-ánh thắng đó, cụ Hồ càng bại càng đ-ánh hăng, thua liền mấy ván, chỉ ăn vội chút cơm tiếp tục chiến đấu và tiếp tục thua!

 

Nếu cuối cùng thể lực trụ vững, cụ vẫn thể thua tiếp.

 

Trần Trần gặp đối thủ xứng tầm, thắng hề dễ dàng, mỗi đều là thắng hiểm, chơi vô cùng sảng khoái.

 

Chỉ là đ-ánh cờ thì vẻ là việc trí óc, nhưng thực tế cũng là việc thể lực, mấy hiệp đấu, mệt lử, ngủ khò khò đến tận trưa ngày hôm , ngay cả bữa sáng cũng dậy ăn nổi.

 

Tô Đào Đào sáng sớm dắt Phó Viễn Hàng đến gần đại học Hoa Thanh tìm mặt bằng.

 

chốt xong mặt bằng trong vòng nửa tháng .

 

Cụ Hồ bữa trưa ôm bàn cờ vây đến cửa, chỉ một cụ, mà còn dẫn theo một ông cụ tuổi tác xấp xỉ cụ, tóc bạc trắng hơn một chút.

 

Cụ Hồ đặc biệt giới thiệu phận của ông , chỉ bảo là bạn chí cốt của , bảo Trần Trần gọi là ông nội Trần là .

 

Có thêm một cùng chơi cờ với Trần Trần, Trần Trần đương nhiên là vui .

 

“Trần Trần cũng đ-ánh cờ vây chứ?”

 

Cụ Hồ hỏi, “Nếu thì chúng đ-ánh cờ tướng.”

 

Trần Trần ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Cháu cũng sơ sơ ạ.”

 

Cụ Hồ hôm qua mắc lừa một , hôm nay dễ lừa như nữa:

 

“So với cờ tướng thì thế nào?”

 

Trần Trần nghĩ một chút :

 

“Cờ tướng vững hơn một chút, cờ vây đôi khi đ-ánh thời gian quá dài, cháu sẽ yên.”

 

Lúc yên thì nhịn kết thúc trận đấu thật nhanh, cho nên đ-ánh còn hung hãn hơn cả cờ tướng, cố gắng thắng nhanh nhất thể.

 

Lối đ-ánh cờ của Trần Trần tương đối hung hãn, cũng nổi tiếng là nhanh.

 

lời của Trần Trần lọt tai hai ông cụ khiến họ tưởng rằng trình độ cờ vây của bé cao bằng cờ tướng, yên tâm một chút, cụ Hồ cảm thấy hôm nay chắc sẽ thua t.h.ả.m thiết như hôm qua, thắng , hai ván hòa cũng .

 

Huống hồ hôm nay cụ còn dắt theo một cao thủ tới.

 

“Không , trình độ cờ vây của ông cũng kém hơn cờ tướng một chút.”

 

Cụ Hồ đắc ý .

 

Trần Trần chớp mắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-567.html.]

 

“...”

 

Cháu ý đó ạ, chẳng hôm nay ông nội thua t.h.ả.m hơn ?

 

“Ông đ-ánh đ-ánh?”

 

Cụ Hồ hỏi ông cụ Trần.

 

Ông cụ Trần tư thế mời:

 

“Ông đ-ánh , xem.”

 

Cụ Hồ:

 

“Được.”

 

Trận đấu thật tầm thường, tốc độ hạ cờ của Trần Trần cực kỳ nhanh, trong lúc cụ Hồ mắt hoa tai lùng bùng, nghĩ nửa ngày mới hiểu quân cờ nên đặt ở , thì Trần Trần – tính năm sáu bảy tám bước – hạ một quân, nhanh ch.óng ăn sạch cả một mảng cờ lớn của cụ.

 

Trong mắt hai ông cụ, Trần Trần gần như cần suy nghĩ, hễ cụ Hồ hạ quân, Trần Trần lập tức theo sát phía , chậm trễ dù chỉ một giây.

 

Trong bàn cờ đao quang kiếm ảnh, cụ Hồ căn bản chống đỡ nổi, giữa mùa đông lạnh giá vài độ âm mà trán cụ lấm tấm mồ hôi vì dồn ép.

 

Ánh mắt ông cụ Trần càng lúc càng sáng, Trần Trần còn sáng hơn cả khi thấy vàng ròng.

 

Trần Trần một bước, mắt ông sáng thêm một chút.

 

Cụ Hồ lừa , trình độ cờ vây của cụ đúng là kém hơn cờ tướng một chút, ván thứ nhất thua còn nhanh hơn cờ tướng.

 

Cụ Hồ thở phào một , xoa xoa cái đầu nhỏ của đứa trẻ:

 

“Trần Trần cháu thật thà nhé, trình độ cờ vây của cháu rõ ràng cao hơn cờ tướng nhiều, cháu xem, ba quân hai nhịp cháu g-iết ông còn manh giáp, thua t.h.ả.m quá .”

 

Trần Trần bước xuống giường lò, vận động c-ơ th-ể trái , xuống tấn với cụ Hồ:

 

“Cháu chỉ là yên, lúc nào cũng nghĩ dùng thời gian nhanh nhất để kết thúc trận đấu, trình độ thế nào cháu cũng ạ.”

 

Chu Linh Lan mang chút hoa quả , :

 

“Trần Trần hai ngày nay chơi vui quá, ở căn cứ ngoài ba và chú nhỏ của bé , chẳng ai đ-ánh cờ với bé cả.”

 

Cụ Hồ ha hả:

 

“Trần Trần đây là đồ sát một phía, đứa trẻ nào chịu chơi với nó mới lạ.”

 

“Lại đây đây, trình độ của ông nội Trần cao hơn ông nhiều lắm, để ông đ-ánh với cháu một ván, ông còn thấy ai thắng ông , Trần Trần cháu dốc lực, đ-ánh cho ông còn manh giáp!”

 

Trần Trần cử động cánh tay nhỏ, cong mắt :

 

“Cháu lúc nào cũng dốc lực mà ạ, dốc lực mới là sự tôn trọng dành cho đối thủ.”

 

Cụ Hồ và ông cụ Trần , đồng thời bật thành tiếng.

 

Cụ Hồ:

 

“Khá lắm nhóc, lắm, nào, để ông nội Trần của cháu thấy bản lĩnh thực sự của cháu.”

 

Cuộc đối đầu tiếp theo, quân đen quân trắng bàn cờ qua , trận đấu rõ ràng gay cấn hơn hẳn, mà tốc độ hạ cờ của Trần Trần còn nhanh hơn lúc nãy, gần như ông cụ Trần hạ xuống một quân là bé tiện tay theo ngay.

 

Tốc độ của ông cụ Trần rõ ràng nhanh hơn cụ Hồ nhiều, thế mà cư nhiên theo kịp tốc độ của Trần Trần.

 

Trần Trần càng đ-ánh càng hăng hái, mắt cũng càng lúc càng sáng, cái gọi là kỳ phùng địch thủ, đ-ánh một trận sảng khoái, đại khái chính là cảm giác .

 

Ván tốn thời gian gấp đôi lúc nãy, kết quả cuối cùng:

 

“Hòa cờ!”

 

Cả Trần Trần và ông cụ Trần đều chơi đặc biệt vui vẻ.

 

 

Loading...