Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 563

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:03:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Đào Đào cũng lười hỏi tiếp.”

 

Quá khứ đối với cuộc sống hiện tại của cô đều còn ảnh hưởng gì nữa.

 

Ngược , nhà họ Phó và nhà họ Chu nhân đinh đơn chiếc, trái bớt bao nhiêu chuyện nhân tình thế thái vụn vặt, cứ đóng cửa sống ngày tháng nhỏ của .

 

hài lòng với trạng thái cuộc sống bây giờ.

 

Trời lạnh một cái là sinh lười biếng, từ phương Nam bốn mùa như xuân đến phương Bắc gió lạnh thấu xương, vốn dĩ cần thời gian để thích nghi, bữa tối cô dứt khoát nấu nữa, dự định ăn món “Kinh thành nhất mì" mà Trần Trần hằng mong nhớ.

 

Trời quá lạnh, Chu Linh Lan ngoài, bà cũng thích ăn mì tương đen, thà tự ở nhà nấu mì sợi ăn cho xong.

 

Mọi cũng miễn cưỡng bà, cả nhà bốn sợ lạnh cùng đội gió rét đến tiệm “Kinh thành nhất mì".

 

Cách gõ cửa ba dài hai ngắn quen thuộc, trải qua bao nhiêu năm, Trần Trần vẫn còn nhớ rõ.

 

“Khách đến kìa, Lý Hướng Dương lỗ tai đông rụng hả?

 

Còn mau mở cửa!"

 

Lý Hướng Dương lầm bầm c.h.ử.i đổng mở cửa.

 

Dường như hai ba năm trôi qua, chẳng tiến bộ chút nào.

 

Vẫn cứ thích lười biếng, vẫn ham việc như cũ.

 

Vẫn là cái miệng liến thoắng...

 

“Cái đám đại mùng một Tết chạy ngoài ăn uống cái gì, ở nhà hết củi là hũ gạo chuột tha ?"

 

Lý Hướng Dương lầm bầm kéo cửa , đang định tặng cho vị khách cũ sắc mặt một cái liếc mắt khinh bỉ tận trời xanh, nhưng khi thấy thiếu niên tuấn mỹ tì vết mắt, giọng của lập tức kẹt trong cổ họng, đồng t.ử đột ngột giãn to——

 

“Cậu , A Hàng?"

 

Còn kịp hồn cơn kinh ngạc, cúi đầu nhóc con, đồng t.ử càng giãn to hơn:

 

“Trần Trần?

 

Em ăn thu-ốc thúc chín là thu-ốc to mà đột nhiên lớn nhanh như ?"

 

Cậu bé Trần Trần:

 

“..."

 

Cậu cũng ăn cơm , hai ba năm gặp, lẽ nào nên cao lên một chút ?

 

Cậu chẳng nhận Dương Dương chút nào nữa!

 

Thực mấy năm nay, Lý Hướng Dương và Phó Viễn Hàng, Mộc Mộc vẫn giữ tần suất thư mỗi năm ba bốn , quan hệ vẫn luôn .

 

Nếu tên lười chữ thì tần suất liên lạc sẽ còn cao hơn.

 

Chỉ là vốn luôn “sống" trong thư đột nhiên xuất hiện mặt, luôn chút cảm giác chân thực.

 

Trần Trần phồng má:

 

“Chú Dương Dương!

 

Chú mới ăn thu-ốc thúc chín với thu-ốc to , cháu suýt nữa nhận chú luôn, còn tưởng chú là bác Lý chứ, râu ria xồm xoàm!"

 

Trần Trần quyết định gọi là Dương Dương nữa mà gọi là chú Dương Dương, thèm thừa nhận là nhận ngay lập tức !

 

Lý Hướng Dương cúi bế Trần Trần lên, cân thử cái m-ông nhỏ của :

 

“Nhóc con, nặng lên ít, mà càng lớn càng trai đấy.

 

Chị dâu, Phó, A Hàng, bên ngoài lạnh, mau trong ."

 

Bạn bè của Phó Viễn Hàng đều tự giác coi là bậc trưởng bối, về cơ bản đều mặc định Tô Đào Đào, Phó Chinh Đồ cùng vai vế với , Trần Trần nhỏ hơn một vai.

 

Cho nên gọi gọi chú thì tùy Trần Trần, gọi thế nào họ cũng thưa thế nấy.

 

Trong tiệm vẫn là dáng vẻ cũ, trong cửa và ngoài cửa tựa như hai thế giới khác .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-563.html.]

Bên ngoài bên trong nhộn nhịp như chợ, tiệm mì rộng lớn kín chỗ, tiếng rao hò vang lên dứt, suýt chút nữa còn chỗ để đặt chân.

 

Phía nhà bếp tiếng gọi:

 

“Lý Hướng Dương, mở cái cửa mà mở tận hố xí hả?

 

Bàn năm một bát lòng cừu!"

 

Lý Hướng Dương đặt Trần Trần xuống, bĩu môi:

 

“Đến đây đến đây, giục như giục tà !"

 

“Ở đây chỗ , nhà trong , để gọi món cho ."

 

Lý Hướng Dương để một câu như chạy biến nhà bếp.

 

Chương 464 Ý định mở nhà hàng

 

Trong nhà là để nhà ở, bình thường tiếp khách.

 

đối với Lý Hướng Dương mà , đám Trần Trần chắc chắn khách bình thường.

 

“Kinh doanh khá quá nhỉ."

 

Tô Đào Đào .

 

Lý Hướng Dương:

 

“Đâu chỉ là khá, trộn mì đến nỗi tay chuột rút luôn !

 

Tết nhất mà chạy ngoài ăn mì, nghĩ gì nữa, cứ , lát nữa sẽ bưng mì lên cho ."

 

Lý Hướng Dương bận rộn như con , sắp xếp cho họ xong phong phong hỏa hỏa chạy ngoài giúp việc, quên mất gia đình Tô Đào Đào cũng là một trong những nghĩ gì" mà ngày Tết chạy ngoài ăn mì.

 

cũng , mùng một Tết mà nhà hàng mở cửa cũng chẳng mấy nhà.

 

Nhà Lý Hướng Dương tiếp đón là khách quen, phần lớn đều đặt từ năm ngoái.

 

Bận rộn cả năm trời, ai mà chẳng nghỉ ngơi vài ngày dịp Tết?

 

Nhà họ vốn là xưởng gia đình, ăn ở và kinh doanh đều cùng một chỗ, giống như việc nhà mỗi ngày , quen , tiền kiếm thuận tiện cho khác, nên chẳng nghỉ ngơi nữa.

 

Tất nhiên, ý kiến lớn nhất là Lý Hướng Dương, tính tình trẻ con, chỉ chơi thôi.

 

Trong những món đặc sắc của “Kinh thành nhất mì", ngoài mì tương đen, giờ đây thêm món canh lòng cừu.

 

Những gã đàn ông độc chút tiền rủng rỉnh trong tay, mùng một Tết nỡ ngoài ăn ngon thì đa phần sẽ sẵn lòng gọi một bát mì tương đen, một bát canh lòng cừu và một đĩa nhỏ giá đỗ xanh trộn.

 

Trong tiệm tuy đông khách, nhưng kiểu dẫn theo cả gia đình như Tô Đào Đào thì .

 

Người gia đình, dịp Tết nhất quả thực hiếm khi ngoài ăn cơm.

 

Mùa đông ở phương Bắc, rau xanh cũng chẳng rẻ hơn nội tạng là bao, họ tích trữ nhiều nhất là cải thảo, cùng các loại đồ khô như hương cô, mộc nhĩ, hoa kim châm.

 

Những loại rau tươi như giá đỗ xanh, giá đỗ nành thể coi là nguyên liệu tinh tế và quý giá .

 

Món bưng đến mặt Tô Đào Đào cũng là ba loại , ngoài còn thêm một đĩa sủi cảo.

 

“Mẹ gói sủi cảo dưa chua tối qua đấy, vị lắm, nếm thử ."

 

Trong tiệm bán sủi cảo, đây là của Lý Hướng Dương gói cho nhà ăn Tết.

 

Có khách quen thấy đều nhao nhao đòi ăn sủi cảo, Lý Hướng Dương hào phóng, coi như là để cảm ơn khách hàng cũ, nấu thêm một nồi, chia cho mỗi vài cái ăn thử.

 

Bầu khí lập tức trở nên sôi động hơn hẳn.

 

Tuy chủng loại bán trong tiệm nhiều nhưng đều chuẩn vị, dựa “ba món tủ" mà giữ chân nhiều thực khách như lý do.

 

Tô Đào Đào gắp một miếng lòng cừu, ăn cùng với sốt vừng, càng ăn càng thấy ngon:

 

“Anh Phó, xem nếu em mở một nhà hàng thì thế nào?"

 

Phó Chinh Đồ thấy cô thích ăn dày cừu, liền gắp miếng dày cừu trong bát bỏ bát cô:

 

 

Loading...