Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:36
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bác cả Phó quên mất khí trường của Phó Chinh Đồ, thế mà định đưa tay khoác vai .”
Phó Chinh Đồ lùi một bước, bất động thanh sắc tránh tay ông , giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ:
“Cháu uống r-ượu, bác cả cứ tự nhiên."
Bác cả Phó nhất thời cứng họng, sờ sờ sống mũi:
“Phải , bác quên mất, uống r-ượu thì uống , bọn Quốc Cường cũng bao nhiêu năm gặp cháu , mấy em các cháu cũng nên ôn chuyện cũ."
Tô Đào Đào:
“Anh em ruột, , con trai , vợ cũng bao nhiêu năm gặp , đến lượt ôn chuyện cũ với em họ ."
Bác cả Phó lập tức nổi hỏa:
“Cô là cái thớ gì chứ?
Có phần cô chuyện ở đây ?
Cái nhà đến lượt cô chủ!"
Tô Đào Đào đang nén một bụng tức đây, lúc Phó Chinh Đồ nhà cô còn nhịn, giờ Phó Chinh Đồ nhà mà cô còn nhịn thì thể đổi cha cho Trần Trần .
Cô vốn dĩ chẳng định giả vờ thục nữ mặt Phó Chinh Đồ, tiến lên phía , đang chuẩn xắn tay áo một trận trò.
Phó Chinh Đồ giữ cô , đưa cô bên cạnh :
“Cô là nữ chủ nhân của cái nhà , chuyện của nhà cô là , bác cả còn việc gì nữa ?"
Bác cả Phó sững sờ, ông thấy cái quái gì ?
Ông ngờ Phó Chinh Đồ nể mặt ông một chút nào:
“Cháu cháu cháu, cô , cô ..."
Tô Đào Đào chống nạnh:
“Cháu cái gì mà cháu, cái gì mà ?
Đại đội trưởng bịa đặt đầu cơ trục lợi là bịa đặt cắm sừng Phó Chinh Đồ đây?"
Chu Linh Lan cũng từ trong bếp , hai tay lau lau tạp dề, thở dài :
“Bác cả nó ơi, bác đừng đến gậy quấy phân nữa ?
Để nhà yên vài ngày ?"
Phó Viễn Hàng bế Trần Trần , một câu:
“Bác cả xách miếng thịt đến để bố thí cho tên ăn mày là cháu ?
Cháu cũng đến cửa nhà bác xin ăn."
Cả nhà thành một hàng, đồng tâm hiệp lực nhất trí đối ngoại, ngay cả Trần Trần cũng “hừ hừ hừ" nặng nề tặng ông vài cái âm mũi.
Phó Chinh Đồ:
“Xem những ngày cháu nhà, bác cả chăm sóc gia đình cháu khá chu đáo nhỉ."
Phó Chinh Đồ vẫn dùng giọng điệu gợn sóng đó, nhưng tinh mắt đều đang vui.
Tô Đào Đào đổ thêm dầu lửa:
“ là khá , đại đội trưởng công bằng chính trực, đề bạt tài tránh mà, mảnh đất cằn cỗi nhất, khó canh tác nhất, điểm công ít nhất ở Đại Lĩnh Đầu thì giao cho cháu, còn bác gái và hai chị dâu thì canh tác mảnh đất màu mỡ nhất, điểm công nhiều nhất ở cạnh cầu, đối xử với cháu thật đấy, thiết với nhà cháu thật đấy, còn hơn cả vợ con dâu nhà nữa, hơn cả vợ và con dâu cơ đấy."
Thực Chu Linh Lan bao giờ với Tô Đào Đào, cũng từng phàn nàn, Tô Đào Đào là cốt truyện từ trong sách, cho nên Chu Linh Lan cũng kinh ngạc, Tô Đào Đào bao giờ , còn tưởng cô chẳng phân biệt chỗ nào với chỗ nào, hóa rành rẽ đến thế.
Ánh mắt Phó Chinh Đồ trầm mặc như mực, lúc quét qua bác cả Phó ánh mắt trở nên lạnh lẽo:
“Bác cả là thấy vị trí đại đội trưởng nóng tay, quên mất vị trí từ mà ?
Ngày mai cháu sẽ đích lên công xã tìm thư ký Hồ."
Sắc mặt bác cả Phó xám xịt, hai năm rưỡi nay Phó Chinh Đồ bặt vô âm tín, ông vốn tưởng cũng giống như cha đoản mệnh của sẽ về nữa, mới coi nhà nhị phòng gì, mảnh đất ở Đại Lĩnh Đầu đó quả thực là ai chịu nhận, ông mới để Chu Linh Lan canh tác, vốn dĩ bà đồng ý thì sẽ cớ đổi thành bốc thăm, ngờ bà ngốc nghếch đồng ý như , ông cũng đỡ tốn việc, ai ngờ bà tính sổ nợ cũ?
Để mà ông chuyện gì quá đáng với nhị phòng thì cũng hẳn, hôm lên cửa cũng là vì tố cáo mới đến, lời qua tiếng đối đầu , ngoài những việc , bình thường cùng lắm là hỏi han gì, ông cảm thấy tội đáng ch-ết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-56.html.]
“Chinh Đồ, như , bác bắt nạt họ, mảnh đất ở Đại Lĩnh Đầu đó là cháu tự nguyện , bà nếu đồng ý thể với bác, bác đổi cho bà mảnh khác là mà, hôm là vì thư tố cáo, bác mới lên cửa tìm hiểu tình hình, giọng điệu đúng là , nhưng bác xin .
Còn nữa, chuyện vợ cháu nhảy sông , nếu bác cùng bác gái cháu liều mạng giành từ tay Diêm Vương, thì giờ cháu gặp vợ cháu , cô gì còn mặt cháu mà cáo trạng bác chứ?
Cũng may là bác gái cháu đến kịp lúc, nếu dù khác cứu lên, thì thanh danh cũng chẳng còn, cũng chuyện cháu còn cảm ơn bác đấy.
Bác tuy lành gì, cũng đúng là chăm sóc gia đình cháu chu đáo, nhưng bác cũng hại mà."
Khí trường của Phó Chinh Đồ đổi một chút, khép hờ hàng mi, rũ mắt Tô Đào Đào, sắc mực trong mắt càng đậm hơn:
“Em nhảy sông?
Tại ?"
Lần Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng đều chút hoảng .
Tô Đào Đào từ chuyện đó trở nên như , họ cố tình giấu giếm chuyện chính là sinh thêm chuyện, ngờ bác cả Phó vạch trần.
Bác cả Phó nhân cơ hội tranh công:
“Còn vì cháu mãi về, cô ở góa, dùng việc nhảy sông để uy h.i.ế.p bác đóng dấu thả cho cô về thành, cô chăng nữa thì cũng là con dâu nhà họ Phó chúng cưới hỏi đàng hoàng, sự đồng ý của cháu, bác đương nhiên thể thả cô ."
Tô Đào Đào:
“..."
Lão tặc họ Phó ông chuyện ai coi ông là đồ câm .
Chuyện cô giải thích thế nào đây?
Không ?
?
Anh giải thích ?
Chuyện thực sự liên quan đến cô mà.
Chương 39 Anh đ-ánh vợ ?
Tô Đào Đào thở dài một tiếng, đối diện với tầm mắt của Phó Chinh Đồ:
“Anh chắc chắn những chuyện mặt ngoài ?"
Cô nhấn mạnh hai chữ ngoài.
“Mời bác cả về cho."
Lời là với bác cả Phó, nhưng mắt rời khỏi khuôn mặt của Tô Đào Đào một chút nào.
Bác cả Phó tưởng lời của tác dụng, càng thừa cơ đổ thêm dầu lửa:
“Chinh Đồ bác cho cháu , vợ nhà cháu nuông chiều, ba ngày đ-ánh là nhảy lên nóc nhà dỡ ngói ngay, cô cũng chỉ giả vờ ngoan ngoãn mặt cháu thôi, thực chất là hoang dã lắm..."
Tầm mắt Phó Chinh Đồ dời khỏi khuôn mặt Tô Đào Đào, lạnh lùng liếc bác cả Phó một cái.
Bác cả Phó lập tức im bặt, chuyển lời:
“Cái đó, Chinh Đồ, chỗ thư ký Hồ..."
Phó Chinh Đồ:
“Mời về!"
Dùng từ vô cùng cung kính, nhưng giọng điệu thì hề.
Bác cả Phó ít nhiều vẫn hiểu đứa cháu , nếu ông dừng đúng lúc, chuyện coi như qua, nếu ông cứ dây dưa rõ, e là sẽ thật sự lột sạch chức đại đội trưởng.
Bác cả Phó sờ sống mũi:
“Vậy bác về , dù thì một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, cháu hạ thủ cũng đừng quá nặng, chuyện gì truyền ngoài cũng ."
Chu Linh Lan nổi nữa:
“Bác cả nó ơi, đàn ông nhà giống như nhà bác, đàn ông nhà đ-ánh phụ nữ, về ."