Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 559
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh nhớ năm năm , cũng là lái chiếc xe nát dùng để thu mua của nhà ăn, đón gia đình Tô Đào Đào từ nhà ga đến căn cứ.”
Lúc đó Trần Trần vẫn là một cục bột nhỏ xíu, Phó Viễn Hàng cũng cao đến vai ……
Bây giờ tiễn đưa cũng là , coi như là đầu cuối.
“Tiểu Lục, lạnh thế mà trong xe đợi?”
Tiểu Lục , chạy thình thịch lên bậc thang đ-á, đỡ lấy hành lý trong tay Tô Đào Đào:
“Em mới đến, ạ.”
Tô Đào Đào né tay :
“Cái để chị cầm, em lên giúp một tay , Phó công của em một cầm xuể .”
Tiểu Lục nhanh nhẹn chạy lên:
“Dạ .”
Hành lý họ mang theo bên nhiều, chỉ chăn bông nệm lót tối qua vẫn còn đang dùng, thể gửi , mà mang nhiều đồ lên máy bay cũng tiện, đành mang hết lên thành phố, đợi bưu điện mở cửa nhờ Tiểu Lục giúp gửi .
Không ít thứ mang mà cũng dùng đến, bao gồm tủ quần áo, ghế sofa mà Phó Chinh Đồ đóng , xoong nồi bát đĩa các thứ, Tô Đào Đào nhờ dì Chung xử lý, nhà ai cần dùng thì bưng mà dùng, dùng đến thì để cho chủ nhà tiếp theo.
Sân bay ở thành phố nhỏ thời buổi đúng là ứng với câu “một cái ổ khóa chữ U là thể khóa ”, phòng chờ máy bay bé bằng bàn tay, nhiều bến xe khách ở thế kỷ 21 còn lớn hơn nó.
Sự chênh lệch quá lớn khiến Trần Trần khỏi chút thất vọng, sân bay nhỏ quá thôi.
Lúc đưa Bạch Bạch băng chuyền, Trần Trần còn bất an hơn cả Bạch Bạch, cứ luôn miệng dặn nó đừng sợ, máy bay hạ cánh là sẽ đến đón nó ngay.
Trong họ, tính Tô Đào Đào ở kiếp , ngoài Phó Chinh Đồ , những còn đều là đầu tiên máy bay.
Bạch Bạch đầu tiên xa máy bay, cũng coi như là đỉnh cao của đời ch.ó .
Cho đến khi lên máy bay thấy đường băng bên ngoài, máy bay đang từ trung lao xuống hạ cánh, Trần Trần mới phấn khích vỗ tay.
Sau khi lên máy bay, Trần Trần qua cửa sổ thấy chiếc máy bay hạ cánh thế mà vẫn đang chạy đường băng, khó hiểu hỏi:
“Ba ơi, tại máy bay cứ mãi dừng ạ?
Nó chạy mặt đất đến bao giờ ạ?”
Phó Chinh Đồ giúp bé thắt dây an , trả lời:
“Tốc độ bay của máy bay trung nhanh, khi xuống mặt đất cần thông qua việc chạy đà để giảm xóc và giảm tốc độ, ngoài còn để loại bỏ ảnh hưởng của luồng khí đuôi, vị trí đỗ máy bay thể xa, vân vân, đều cần chạy đà một lúc.”
“À……”
Trần Trần nửa hiểu nửa , nhưng bé hứng thú, ngừng hỏi ba những câu hỏi về máy bay.
Phó Viễn Hàng lớn ngần đầu tiên máy bay, khó tránh khỏi sợ phấn khích.
Máy bay đột ngột lên, cảm giác khó chịu do lực ly tâm mang , hoặc luồng khí đột ngột gây sự xóc nảy, đều khiến sợ hãi vội vàng ôm c.h.ặ.t tim .
May mà Trần Trần bịt tai hỏi chuyện, phân tán sự chú ý của .
Chu Linh Lan ở tuổi cũng là đầu tiên máy bay, Tô Đào Đào lo lắng bà thích ứng , ngờ bà thích ứng , trông vui buồn, là tâm sự thực sự bình tĩnh, cứ luôn ngoài cửa sổ thẩn thờ.
Tô Đào Đào cũng tỏ phấn khích một chút, nhưng ngặt nỗi kiếp máy bay và tàu cao tốc chỉ là một phương tiện giao thông công cộng đắt tiền một chút thôi, tần suất cô máy bay còn cao hơn xe buýt, thực sự là phấn khích nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-559.html.]
Dứt khoát kéo cổ áo lên che mặt, yên tâm ngủ bù.
Mãi cho đến khi máy bay hạ cánh an , Trần Trần lay cô dậy, cô vẫn thoát khỏi giấc nồng.
“Mẹ ơi, đến , chúng đến thủ đô !”
Chu Linh Lan khung cảnh xa lạ ngoài cửa sổ, ngỡ như trong mộng, thủ đô, quê hương trong mơ của bà, năm đó khi rời rõ ràng vẫn sân bay.
Trần Trần thực sự phấn khích nha:
“Mẹ ơi mau xem, sân bay ở thủ đô lớn quá!
Lớn hơn sân bay ở thành phố bao nhiêu luôn ạ!”
Sân bay ở thủ đô đương nhiên là lớn nhất , địa phương thể xây sân bay là lắm , tự nhiên là sự so sánh.
Sự phấn khích của Trần Trần vẫn hề thuyên giảm, máy bay thậm chí một phút cũng nỡ ngủ, chỉ sợ bỏ lỡ điều gì đó, khi bay lên trung là cứ chằm chằm “kẹo bông gòn” ngoài cửa sổ, suốt quãng đường mà thấy chán.
Phó Chinh Đồ giảng cho suốt quãng đường về máy bay, những loại máy bay nào, thể chở bao nhiêu , dùng động cơ gì, sản xuất ở , tuabin ở , cánh máy bay tác dụng gì, lượt dùng vật liệu gì để chế tạo, tại lúc bay thì thu bánh xe , khi hạ cánh mới hạ xuống……
Cậu bé thông minh đến say sưa, bây giờ thấy bãi đỗ máy bay nhiều máy bay như , càng phấn khích hơn, ngừng hỏi ba cái là loại máy bay gì, đây cánh máy bay , cái dùng động cơ gì……
Hỏi đến mức những bên cạnh đều liên tục liếc mắt .
Thực tế là khi hai cha con đối thoại máy bay thu hút ít ánh mắt chú ý.
Đứa trẻ lớn ngần mà ham học hỏi mạnh như , cũng thật nhiều.
Cộng thêm gia đình thực sự quá mắt, chú ý cũng .
Hai cha con lúc đợi hành lý và Bạch Bạch vẫn còn huyên thuyên dứt.
Đầu tháng hai ở thủ đô cũng là thời điểm lạnh nhất trong năm, cơn gió lạnh thấu xương miền Nam thể tưởng tượng .
Mặc dù Tô Đào Đào chuẩn tâm lý sẵn sàng nhưng vẫn lạnh đến mức răng răng đ-ánh lập cập.
May mắn là phía ông cụ Hồ sắp xếp xe chờ sẵn ở bãi đỗ xe từ sớm.
Tuy nhiên, chỉ ông cụ Hồ đến mà ngay cả bà nội Tống cũng đến.
Trần Trần trí nhớ , nhớ rõ hai ông bà, ngoan ngoãn chào hỏi hai .
Hai ông bà vốn dĩ cưng chiều Trần Trần, hận thể bế bảo bối nhỏ lên mấy vòng.
Chỉ là Trần Trần lớn , cao hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa, mấy năm nay theo Đổng Thăng Bình luyện võ, còn đặc biệt rắn rỏi, họ bế cũng lực bất tòng tâm nha.
Trần Trần đặc biệt trịnh trọng giới thiệu Bạch Bạch với hai ông bà, còn khen nó ngoan, máy bay lâu như mà hề quấy .
Sau khi lượt chào hỏi xong, bà nội Tống mới thấy Chu Linh Lan tóc hai bên thái dương chút lốm đốm bạc ở cuối cùng, bà thất thần bịt miệng , hai mắt đỏ hoe, giọng bắt đầu nghẹn ngào:
“Cái đứa trẻ bướng bỉnh , cuối cùng cũng chịu về !”
……
Chương 462 Tô Đào Đào cái miếng bánh từ trời rơi xuống bất thình lình đ-ập cho chút ngơ ngác
Chu Linh Lan bình thản bà lão ôn hòa nhã nhặn mặt, cố gắng trùng khớp với trong trí nhớ, tuy nhiên thời gian thấm thoát thoi đưa, năm tháng như nước chảy, bà tìm thấy bất kỳ một điểm tương đồng nào nữa.