Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 556

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mộc Mộc xen :

 

“Đồng chí công an ơi, chú là hiểu nhà A Hàng , nhà dân chủ cực kỳ, ngay cả Trần Trần, chính là đứa cháu bảy tuổi của , chuyện của đều là tự quyết định đấy.”

 

Căn nhà nếu thầy Đường đưa cho A Hàng thì chị Đào Đào sẽ can thiệp việc xử lý thế nào .”

 

Công an Trương Tô xưởng trưởng?

 

Nhân vật lừng lẫy như .

 

Còn Phó công, ai cũng là những nhân vật tiếng .

 

Ông tay trái nắm đ-ấm, lòng bàn tay đ-ập nhẹ nắm đ-ấm:

 

“Được, chiếm hời lớn như , lý nào đồng ý, nhà đúng là đang thiếu chỗ ở.

 

Thật sự cảm ơn cháu quá, cháu đúng là giải quyết nỗi lo cháy sườn của chú .”

 

Nếu còn vì vấn đề nhà ở mà trì hoãn cưới vợ, vợ ông thật sự sẽ chạy theo khác mất, đây lời đùa.

 

“Cháu yên tâm, nhà cho chú thuê ở thì những chuyện tương tự nhất định sẽ xảy , chú nhất định sẽ giúp cháu trông nom nhà cửa thật , chỉ là tiền thuê rẻ quá, là cứ theo giá thị trường ?”

 

Bây giờ cho dù theo giá thị trường cũng chẳng tìm căn nhà thế .

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu:

 

“Cháu chủ yếu là để tìm một đáng tin cậy giúp cháu trông nhà, tiền thuê chỉ là hình thức thôi, nhân lúc cháu soạn một bản hợp đồng thuê nhà .”

 

Công an Trương:

 

“Cháu còn soạn hợp đồng cơ ?”

 

Mộc Mộc xen :

 

“Hợp đồng mua bán ở xưởng chúng cháu nhiều cái là do A Hàng phụ trách đấy ạ, loại hợp đồng thuê nhà chỉ là chuyện nhỏ.”

 

Khi tuổi tác của họ lớn dần, việc thêm theo chế độ học sớm còn gò bó ở việc c.h.ặ.t dừa.

 

Tô Đào Đào sẽ sắp xếp cho họ đủ loại công việc, đặc biệt là những việc mang tính rèn luyện con .

 

Miệng công an Trương nửa ngày khép , dứt khoát gì nữa.

 

“Trời đất ơi, nhà trộm ?

 

Cái đứa đáng đ-âm ngàn nhát d.a.o nào đ-ập khóa của thế !”

 

Âm thanh ngoài cửa vang lên đúng lúc chút nào, đám bạn nhỏ mắt , lắm, kẻ ăn cướp la làng về !

 

……

 

Chương 459 Một chữ nhắc ly biệt, chữ chữ đều là ly biệt

 

Bà thím họ Trương, tìm văn phòng đường phố thương lượng thành, thấy nhóm Phó Viễn Hàng mười rằm nửa tháng cũng chẳng về lấy một , nhà để trống như , nhịn cho nổi?

 

Chuyện Đường lão về thủ đô bà ngóng rõ ràng, ông cụ tuổi cao chắc tám phần là nữa.

 

Còn về phần Tô Đào Đào, bà cũng ngóng kỹ , thi đại học xong đa phần cũng thủ đô , hết , nhà chẳng là vô chủ ?

 

Thế là lòng tham trỗi dậy, sợ khác chiếm mất nhà , dứt khoát một cho xong, tự chiếm lấy tính.

 

Người dọn , đến lúc đó bọn họ còn đuổi chắc?

 

Bà Trương vạn ngờ tới, còn dám đ-ập khóa của bà !

 

Công an Trương là ít nhưng tay cực gắt, nhận gợi ý của Phó Viễn Hàng, hai lời liền còng tay bà :

 

“Dẫn !”

 

Bà Trương kinh hãi vạn phần:

 

“Sao , thế ?

 

Đây là của ……”

 

Bà Trương còn kịp chữ “nhà” thấy Phó Viễn Hàng.

 

Dáng vẻ thế , bà Trương thấy qua thì đương nhiên thể quên .

 

Không là cả nhà thủ đô ?

 

Sao vẫn còn một thằng nhóc ở đây?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-556.html.]

Chủ nhân của căn nhà đều ở đây, còn gì mà rõ ràng nữa?

 

Bà Trương thấy lừa gạt nữa, đành :

 

“Cái đó, đồng chí công an, hiểu lầm, hiểu lầm thôi, chuyện gì thì từ từ , là chuyện của căn nhà ?

 

Chuyện là thế , nhà là bọn thuê của thầy Đường, đứa nhỏ chắc là , nên mới xảy hiểu lầm, để rõ với cháu nó.”

 

Phó Viễn Hàng lôi thôi với bà :

 

“Chuyện trong lòng rõ thì đừng ở đây lãng phí thời gian của công an, nhà bọn giấy trắng mực đen cho công an Trương thuê .

 

Bà hoặc là lập tức dọn đồ của bà , từ nay về đừng bước chân đây nửa bước, hoặc là .”

 

“Cái gì!”

 

Bà Trương hét toáng lên, “Cậu cho công an thuê thuê thuê nhà?

 

Rõ ràng là bọn chiếm mà, còn cho khác thuê?

 

mỗi tháng trả một đồng tiền thuê, cho bọn thuê !”

 

Công an Trương như gõ gõ cái còng tay của bà :

 

“Bà thừa nhận xâm nhập trái phép chứ?

 

Nhà giấy trắng mực đen cho thuê , bà ý kiến gì ?

 

Ở đây rõ thì tù mà ?”

 

“Các , các ức h.i.ế.p dân lành!”

 

Thời buổi dân dù cũng sợ công an, hơn nữa công an Trương trông vẻ chẳng dễ trêu chút nào, giọng bà Trương yếu hẳn .

 

Mộc Mộc nắm đ-ấm cứng :

 

“Lành cái con khỉ, nhà là của bọn , bọn thích cho ai thuê thì cho đó thuê, bà quản chắc?

 

Bọn tối nay ở đây, bà dọn thì những thứ thuộc về nơi bọn sẽ vứt hết ngoài.

 

Đồng chí công an, chú chứng cho bọn cháu, A Hàng xem cái gì của nhà , Khang Tử, Đông Tử, Áp Đản, chúng tay!”

 

Công an Trương:

 

đang đây, vứt .”

 

Mộc Mộc hai lời, Phó Viễn Hàng chỉ đ-ánh đó, nhặt xoong nồi bát đĩa thuộc về nhà lên là vứt thẳng ngoài.

 

Bà Trương ngày thường thì ngang ngược thật, nhưng ngang ngược đến mấy cũng ngang ngược công an:

 

“Ối trời đất ơi, đồng chí công an, thả , để tự dọn, tự dọn!

 

Các đừng vứt đồ của , vứt hỏng các đền đấy!”

 

Bạch Hoa “hừ” một tiếng:

 

“Bà tự dưng dọn r-ác nhà bọn , tại bọn vứt?

 

Đừng là vứt, cho dù là đ-ập nát, bà cũng ?”

 

Bà Trương “bà bà bà bà” nửa ngày thốt một câu chỉnh, đuổi ngoài ngăn cản nhóm Mộc Mộc:

 

“Nhẹ tay thôi nhẹ tay thôi, trời đất ơi, cái xô mới mua đấy……”

 

……

 

Hợp đồng của Phó Viễn Hàng soạn nhanh, hai bên xem qua thấy vấn đề gì liền sảng khoái ký tên.

 

Để chắc chắn, Phó Viễn Hàng còn nhờ đồng nghiệp của công an Trương và Bạch Hoa ký tên chứng.

 

Công an Trương cảm thán :

 

“Tuổi còn nhỏ mà việc lão luyện chu thế , Tô xưởng trưởng và Phó công dạy dỗ đúng là bình thường nha.”

 

Phó Viễn Hàng tiếp lời đó, :

 

“Bọn cháu ở đây một đêm, phiền chú trưa mai qua đây một chuyến nữa, đối soát trực tiếp đồ đạc nội thất, thêm một bản thỏa thuận bổ sung.”

 

Công an Trương “tặc tặc” hai tiếng:

 

“Cháu đến đồn bọn chú phá án thì thật là đáng tiếc, năm nay cháu bao nhiêu tuổi nhỉ?”

 

 

Loading...