Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 555
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cả nhóm xong việc , chợ mua đủ đồ ăn, còn mua ít trái cây mới vội vàng đến nhà Đường lão.”
Đến cửa nhà Đường lão, Phó Viễn Hàng còn tưởng nhầm cửa.
Cánh cổng rõ ràng sơn sửa , ổ khóa cũng rõ ràng mới, chìa khóa của thế mà mở cửa!
……
Chương 458 Vừa ăn cướp la làng
Mộc Mộc tiến lên:
“A Hàng thế?
Không mở ?”
Phó Viễn Hàng:
“Bị khóa .”
Cậu quanh bốn phía, tìm một hòn đ-á lớn tương đối sắc nhọn, dùng sức đ-ập một cái, “loảng xoảng” một tiếng, ổ khóa rơi xuống đất.
Cả nhóm bạn nhỏ:
“……”
Chú út đúng là ít nhưng tay cực gắt.
Đẩy cửa bước , quả nhiên thấy trong sân bày đầy đủ loại đồ đạc thuộc về Đường lão, còn trầy xước hết một bức bích họa cũ.
Phó Viễn Hàng mím môi, may mà chị dâu nhạy bén, thu dọn hết bảo bối của Đường lão , ít thứ gửi về thủ đô, nếu thì hậu quả dám tưởng tượng.
“Có trộm nhà ,” Phó Viễn Hàng , “Mộc Mộc, đến đồn công an báo án, đưa công an qua đây, tớ gọi điện thoại cho thầy.”
Mộc Mộc hai lời chạy ngoài ngay.
Phó Viễn Hàng với những còn :
“Các canh ở đây, rửa ít trái cây mà ăn, mắt đừng động đồ đạc ở đây, cho bất kỳ ai , đợi bọn tớ về.”
Nhóm Khang T.ử tuy xảy chuyện gì, thấy Phó Viễn Hàng thần sắc nghiêm trọng liền gật đầu:
“Được, các .”
Bạch Hoa dù cũng là từ nhỏ lăn lộn ở chợ đen, thường xuyên giao thiệp với đủ hạng trong xã hội:
“Cái là xâm nhập trái phép ?”
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Đại loại , tóm đợi công an đến tính.”
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc thường xuyên rèn luyện, sải bước nhanh.
Phó Viễn Hàng gọi điện xong cho Đường lão lâu thì cũng dẫn công an về.
Người đến là một quen, mấy năm Đông Đông lạc, chính là ông thụ lý vụ án, đó vụ án ở công trường của Tô Đào Đào cũng phần tham gia của công an Trương.
Ông nhận Phó Viễn Hàng, càng là tác giả của “Chuyện Của Thời Gian", cháu trai nhà ông cực kỳ thích xem:
“Sĩ biệt tam nhật quả nhiên bằng con mắt khác nha, mấy năm gặp trai trẻ thế mà còn cao hơn cả , khá lắm.”
Công an Trương vỗ vai Phó Viễn Hàng, hất cằm:
“Chuyện là thế nào?”
“Nhà của thầy cháu, khóa, còn dọn một đống đồ đây.”
Phó Viễn Hàng .
Gần đây ít thanh niên trí thức về thành đón năm mới, chuyện chiếm dụng trái phép nhà cửa của khác xảy liên miên, công an Trương đại khái cũng đoán chuyện gì xảy .
“Có mất đồ gì ?”
Công an Trương hỏi.
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Cháu còn kịp kiểm tra, cũng động đồ đạc ở hiện trường, phát hiện tình hình là lập tức cho tìm các chú ngay.”
“Làm lắm.”
Công an Trương gật đầu.
Có một lén lút ném đồ của ngoài, hoặc đ-ánh nh-au, lý cũng thành vô lý.
Phó Viễn Hàng xử lý bình tĩnh như là đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-555.html.]
“Giấy tờ nhà cháu mang theo ?”
Phó Viễn Hàng việc luôn chu , mỗi đến đều mang theo khế ước nhà và thư ủy quyền của Đường lão .
Công an Trương xem xong trả cho .
Đường lão cũng là danh nhân trong huyện, ai , công an Trương đương nhiên cũng .
“Ông cụ về thủ đô, nhà để cho cháu .”
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Nhà vẫn là của thầy, cháu chỉ tạm thời trông coi, tình huống xử lý thế nào ạ?”
Công an Trương:
“Cháu cứ kiểm tra xem thiếu đồ gì .”
Phó Viễn Hàng một vòng:
“Đồ đạc thiếu, vẫn còn đó, nhưng dấu hiệu qua sử dụng, than, bếp, xoong nồi bát đĩa, dầu muối mắm dặm thu-ốc đều động .”
Công an Trương:
“Vậy chỉ thể đợi về, bắt họ dọn đồ , bồi thường những thứ dùng, đó cảnh cáo bằng miệng, cùng lắm cũng chỉ tạm giam vài ngày.”
“Đồng chí công an, nhà chú thiếu chỗ ở ?”
Phó Viễn Hàng bỗng nhiên hỏi.
Công an Trương đại não đình trệ:
“Hả?”
Phó Viễn Hàng:
“Bọn cháu cũng sắp rời khỏi đây , cháu gọi điện cho thầy, đề nghị của cháu là bán căn nhà nhưng thầy đồng ý, để cho cháu kỷ niệm.
Cháu đang nghĩ là chúng lập một hợp đồng thuê nhà, cháu thu mười đồng một năm tiền thuê mang tính tượng trưng, cho các chú thuê ở.
Khi nào cháu cần thu hồi, cháu sẽ báo ít nhất một tháng để các chú thời gian tìm chỗ khác, đồng thời hy vọng các chú thể giúp bọn cháu trông nom nhà cửa, đương nhiên nếu thể giữ gìn một chút thì càng .”
Công an Trương chớp chớp mắt, miệng há hốc thành hình chữ O, điếu thu-ốc ngậm giữa môi còn kịp châm “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Ông nuốt nước miếng, nhặt điếu thu-ốc lên:
“Cháu gì cơ?
Mười đồng một năm cho bọn chú thuê ở?”
Công an Trương tưởng nhầm, mười đồng một tháng còn chẳng thuê nổi căn nhà thế , đừng là một năm.
Thời buổi , ký túc xá đơn vị chỉ mấy cái phòng bé tí tẹo như hộp diêm, nhà ai mà chẳng chen chúc đến mức xoay cũng khó khăn?
Lại còn nhà ai mà chẳng một hai đứa thanh niên trí thức xuống nông thôn chuẩn về thành?
Nhà ai cũng thiếu chỗ ở!
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Chủ yếu là vì bọn cháu ở xa, trông nom , cháu tin tưởng khác nhưng cháu sẵn lòng tin tưởng đồng chí công an, cũng tin tưởng các chú thể trông nom nhà cửa thật .”
Những chuyện phiền lòng như thế , Phó Viễn Hàng xảy thứ hai, nhanh ch.óng tìm một cách giải quyết d-ứt -ểm.
Và mắt, đây là cách giải quyết nhanh nhất và nhất mà thể nghĩ .
Sắp đến Tết , mùng một Tết bọn .
Công an Trương vẫn còn bàng hoàng, mặc dù Phó Viễn Hàng cao hơn cả ông , nhưng trong mắt ông , cao đến mấy cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi thôi, thực sự thể chủ chuyện ?
Người đồng nghiệp cùng huých vai công an Trương:
“Đội trưởng, bánh từ trời rơi xuống kìa, mau nhận lấy !
Anh còn đang đợi đơn vị phân nhà mới cưới vợ đấy, đợi đến lúc đó thì xôi hỏng bỏng , đừng để đến lúc chị dâu chạy theo khác mà vẫn đợi nhà, lúc đó cũng chẳng còn nước mắt !”
Công an Trương giơ chân đ-á một cái:
“Cút!”
Ông Phó Viễn Hàng:
“Chú nghi ngờ cháu , chỉ là cháu chủ ?
Có cần thương lượng với lớn trong nhà ?”