Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 552
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu con Tô Đào Đào ở bên cạnh, lẽ còn chẳng ngày nào là Tết, đêm ba mươi vẫn còn đang tăng ca.”
Tô Đào Đào dọn dẹp thì thôi, dọn mới phát hiện , tất cả đồ đạc trong căn nhà , lớn như lò nướng, phòng sấy, bể nước nhỏ, cho đến nhỏ như chuông gió, chong ch.óng, tranh treo tường nhỏ...
Tất cả đều do Phó Chinh Đồ chắt chiu từng chút thời gian rảnh rỗi, từng chút một thỏa mãn nhu cầu của vợ và con, mới tạo nên một ngôi nhà khiến đứa trẻ khác trong căn cứ đều ngưỡng mộ như thế .
Giờ sắp chuyển , thực sự chút nỡ.
“Ba ơi, mang lò nướng ạ?"
Trần Trần thích cái lò nướng , luôn dùng nó để đủ loại món ngon.
Mùa hè nướng hải sản nhỏ, mùa đông nướng khoai lang, khí tràn ngập mùi thơm ngọt ngào.
Phó Chinh Đồ xoa xoa cái đầu nhỏ của con trai:
“Lò nướng mang , ba sẽ đưa con biển nhặt ít vỏ sò, chúng mang vỏ sò lên Thủ đô, một cái y hệt nhé."
Trần Trần gật đầu:
“Dạ ạ, ba ơi, đồ chơi nhỏ của con mang hết ạ?"
Đồ chơi nhỏ Phó Chinh Đồ cho Trần Trần thực sự ít, nào là khóa Lỗ Ban, cầu gỗ nhỏ, ngựa gỗ nhỏ, s-úng cao su nhỏ, cung tên nhỏ... cái gì cũng .
Trần Trần mới dọn dẹp một góc mà dọn hai thùng lớn đầy ắp .
Tô Đào Đào để bọn trẻ tự dọn dẹp, đó gửi ít , ngờ Trần Trần còn giấu nhiều thế , đống đồ cô cũng thấy đau đầu.
Phó Chinh Đồ :
“Tùy ý con thôi, nếu con mang thì ba đưa con bưu điện gửi ."
Trần Trần híp mắt, đầu gật lia lịa như gà mổ thóc:
“Vâng ạ, ba ơi, con dọn dẹp thêm chút nữa, tranh thủ gửi hết chúng một luôn!"
Trần Trần quấn quýt với ba tự nhiên mà .
Phó Chinh Đồ thực sự cưng chiều con cái, những ý tưởng và đề nghị Trần Trần đưa , cơ bản đều phản đối, còn tìm đủ cách giúp bé cùng thành.
Tuy nhiên dù là Trần Trần cả nhà cưng chiều mà lớn lên, bé vẫn là một em bé ngoan ngoãn và hề kiêu căng.
Tô Đào Đào chút lo lắng, nhịn hỏi:
“Nhà ở Thủ đô mấy phòng?
Có để nhiều đồ thế ?"
Đồ đạc trong nhà thực sự ít, chỉ riêng sách của Phó Chinh Đồ gửi cả một xe .
Chu Linh Lan nghĩ ngợi gật đầu :
“Rộng hơn ở đây một chút, để ."
Bà tuy mấy chục năm , nhưng dù cũng là tứ hợp viện hai tầng (lớp), chắc cũng ba bốn trăm mét vuông chứ, riêng các gian phòng sảnh ở hai phía đông tây mấy phòng , còn gian chính, gian bên, hậu viện nữa, mà để chút đồ đó của Trần Trần chứ?
Vấn đề là Tô Đào Đào nha, cô cứ tưởng căn nhà ở Thủ đô chỉ là một căn nhà cấp bốn nhỏ ở vị trí cực thôi.
Cô nghĩ ở đây tuy lớn nhưng dù cũng là nhà hai tầng, cộng cũng kha khá phòng, Trần Trần luôn ngủ với chú nhỏ, phòng riêng của bé dùng chuyên để đựng đồ chơi.
Phó Chinh Đồ tiếc công sức mua mua mua, , mấy năm trôi qua, báu vật của Trần Trần chất đầy cả một căn phòng .
“Ba ơi, ba mau giúp con với, thùng của con hình như để nữa !"
Phó Chinh Đồ đặt công việc trong tay xuống:
“Ba tới ngay đây."
Tô Đào Đào và Chu Linh Lan , bất lực lắc đầu.
“Giám đốc Tô, xin hỏi Giám đốc Tô nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-552.html.]
Tô Đào Đào thôi giám đốc mấy ngày , đột nhiên thấy cách gọi ngoài cửa, vẫn còn thấy chút ngỡ ngàng.
Chu Linh Lan mở cửa:
“Có, chuyện gì ?"
Người đó là nhân viên trực điện thoại ở bưu điện khu tập thể, mặt hớn hở thở hồng hộc, phấn khích :
“Có, điện thoại từ phòng tuyển sinh Đại học Thủ đô, bảo hai mươi phút gọi , vội vàng chạy đến báo cho Giám đốc Tô một tiếng đây!"......
Thật cạn lời, đến đây mới tính là một chương, nãy chỉ copy nửa chương gửi , giờ mới phát hiện , haizz.
Chương 456 Tô Đào Đào một nữa nổi tiếng khắp nơi
Chu Linh Lan vui mừng khôn xiết:
“Đào Đào..."
Tô Đào Đào bình thản, mỉm gật đầu:
“Vất vả cho chị quá, một lát nữa em sẽ xuống đó, , lấy cho chị ít kẹo ạ."
Tô Đào Đào mua ít kẹo, định mang lên Thủ đô quà, dù cũng là đặc sản địa phương.
Nhân viên trực điện thoại xua tay:
“Không cần cần, đây là công việc của chúng , nên mà, hơn nữa nhà chúng cũng ở nhà máy, kẹo phát dịp Tết ăn hết ."
Tô Đào Đào miễn cưỡng nữa, phòng quần áo mới xuống bưu điện.
Cô đến đầy hai phút, điện thoại vang lên, nhân viên trực điện thoại tươi rạng rỡ máy, vài câu đưa cho Tô Đào Đào.
Quả thực là điện thoại từ phòng tuyển sinh Đại học Thủ đô, đại ý là Tô Đào Đào là thủ khoa của tỉnh cô đang ở, thuộc diện trúng tuyển đợt sớm, phía bên đó hỏi cô ý định đến trường họ học .
Tất cả tiền học phí và tạp phí đều miễn , ngoài còn học bổng đáng kể, hơn nữa cô gia đình và con cái, họ còn giải quyết vấn đề nhà ở cho cô, vân vân.
Các điều kiện đưa thực sự hấp dẫn.
Đại học Thủ đô vốn là trường nguyện vọng một của Tô Đào Đào, dù đó cũng là ngôi trường đại học mà kiếp cô hằng mơ ước.
đến phút cuối, cô đổi nguyện vọng thành Hoa Thanh (Thanh Hoa), vì ngành kiến trúc của Hoa Thanh mới là hàng đầu trong giới.
Cô cũng từng do dự băn khoăn, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ngôi trường mơ ước ở kiếp để chọn Hoa Thanh.
Nghe thấy Tô Đào Đào khéo léo từ chối lời mời của Đại học Thủ đô, miệng của nhân viên trực điện thoại há to đến mức thể nhét một quả trứng vịt.
“Giám giám giám giám đốc Tô, cô cô cô, cô học Đại học Thủ đô ?"
Tô Đào Đào :
“ ngôi trường yêu thích ."
Nhân viên trực điện thoại nuốt nước miếng:
“ tuy học hành nhiều, nhưng cũng Đại học Thủ đô là trường đại học nhất nước , Giám đốc Tô, cô cứ thế mà từ chối ?
Không hối hận ?"
Tô Đào Đào lắc đầu, ánh mắt kiên định:
“Không hối hận."
Nhân viên trực điện thoại hít một thật sâu, đ-ấm đ-ấm ng-ực mấy cái:
“Vậy Giám đốc Tô, cô học trường nào?"
Đến cả Đại học Thủ đô cũng , thì những trường còn tùy tiện chọn một trường là nhỉ?
Tô Đào Đào một tiếng:
“Đợi nhận giấy báo nhập học hẵng ."