Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 550
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong mắt bé, cùng Bạch Bạch chạy bộ ngoài bãi biển cũng quan trọng như việc học .”
Cậu vội vàng học đại học cho lắm, nhưng đổi môi trường sống vẫn thấy vui, dù ở đây cũng chơi chán .
“Chú Mộc Mộc, khi chúng cháu , chú thể dắt theo B-éo B-éo cùng học tập ạ?
Cậu tụt hậu nhiều lắm, cháu cũng lo mười năm vẫn đỗ đại học."
B-éo B-éo âm thầm móc từ trong túi một viên kẹo, hai mắt rưng rưng đưa cho Mộc Mộc:
“Chú Mộc Mộc, nhận kẹo của cháu , chú đảm bảo mười năm cháu thể đỗ đại học đấy nhé."
Mộc Mộc:
“..."
Viên kẹo gì mà quý giá thế chứ, Quan Thế Âm Bồ Tát cầu gì nấy !!
Hơn nữa, tối đa cũng chỉ ở đây thêm ba năm nữa thôi, dạy bé mười năm?
“B-éo B-éo , kẹo của cháu chú nhận , chú Mộc Mộc dạy công cho cháu ba năm, còn bảy năm đó thì dựa chính cháu thôi."
B-éo B-éo xong, bóp viên kẹo trong tay “Oa" một tiếng, lóc t.h.ả.m thiết, đau lòng đến cực điểm.???
Những khác:
“..."...
Chương 453 Sơn thủy hữu tương phùng, chúng hậu hội hữu kỳ
Tô Đào Đào cảm thấy cái Tết năm 1978 đến đặc biệt nhanh, chớp mắt một cái sắp Tết .
trong mắt nhiều , Tết năm nay chậm hơn năm nhiều.
Các thí sinh tham gia kỳ thi đại học ngày nào cũng mong ngóng giấy báo nhập học, nhưng mãi cho đến lúc nghỉ lễ Tết, phía bên vẫn ai nhận giấy báo.
Trên đài phát thanh và tivi đều nhiều thành phố lớn bắt đầu từ tháng Hai, các thí sinh lượt nhận giấy báo nhập học.
Tô Đào Đào vội, nếu cô nhớ nhầm thì đại học năm đầu tiên khai giảng tháng Ba, tháng Tư, đại bộ phận thí sinh khi ăn Tết xong mới nhận giấy báo nhập học.
Nơi của họ cũng coi là vùng sâu vùng xa, thể nhận ngay từ đầu chứ?
Nhà máy giao xong đợt hàng Tết cuối cùng, bắt đầu từ ngày mai bộ nhân viên nghỉ lễ.
Năm nay thành tích của nhà máy vượt chỉ tiêu, quà Tết phong phú hơn hẳn năm:
muối, dầu, mắm, dấm, gạo, hoa quả, cái gì cũng .
Tô Đào Đào chọn những thứ cần để thu mua.
Và dùng tiền mặt, bộ đều dùng loại kẹo dừa mềm mới mắt của Tô Đào Đào để đổi!
, dây chuyền sản xuất mới mở nửa cuối năm ép cơm dừa thành nước cốt dừa thành kẹo mềm, bên ngoài kẹo mềm lăn thêm một lớp vụn dừa, ngọt mà ngấy, các giới trong xã hội ưa chuộng.
Cộng thêm phiên bản giới hạn dịp Tết năm nay là mẫu kết hợp với cuốn sách “Chuyện Của Thời Gian" của Phó Viễn Hàng, từ bao bì bên trong đến bên ngoài đều theo chủ đề , thậm chí còn kịp mắt thị trường các khách hàng cũ tranh mua sạch, khiến doanh của nhà máy thực phẩm trực tiếp tăng gấp đôi.
Loại kẹo hiện tại vẫn đang trong tình trạng cung đủ cầu.
Theo cách của Tô Đào Đào, đây là tác phẩm kết thúc của cô tại nhà máy thực phẩm, coi như món quà tặng cho nhà máy, cũng coi như bản báo cáo thành tích cuối năm cuối cùng nộp cho lãnh đạo.
Lãnh đạo các bên hài lòng thể hài lòng hơn, những năm nay căn cứ thiếu kinh phí nghiên cứu, tất cả là nhờ sự dẫn dắt của Tô Đào Đào đối với nhà máy thực phẩm.
Về việc sắp mất một “thiên tài kinh doanh" như Tô Đào Đào, họ càng thêm nuối tiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-550.html.]
Thuyết khách hết đợt đến đợt khác, đến rát cả cổ mà vẫn lay chuyển ý định rời của Tô Đào Đào.
Có điều lên chỗ cao, họ vì tư lợi mà cưỡng ép giữ .
giữ nổi.
Nhà máy cũng thuê giám đốc mới, mà đưa một quyết định khiến Tô Đào Đào bất ngờ.
Cấp điều động một bí thư mới tới, và để Trương Cảnh An đảm nhiệm chức giám đốc.
Mà Trương Cảnh An cũng vui vẻ tiếp nhận gánh nặng , điều khiến công việc bàn giao của Tô Đào Đào suôn sẻ hơn nhiều.
Trương Cảnh An những phương án sản xuất và quảng cáo đầy bài bản của Tô Đào Đào, càng thêm khẳng định lai lịch của cô cũng giống .
Chỉ là đối với thì điều đó còn quan trọng nữa , họ đều sống một cuộc đời khác với kiếp .
Chuyện kiếp , thực sự chỉ là chuyện kiếp mà thôi.
Sau mỗi một phương, gặp cũng khó .
Trong mấy chục năm phát triển tốc độ cao sắp tới, cơ hội là vô , cứ dựa bản lĩnh của thôi.
Thực Tô Đào Đào cũng cảm thấy khi cải cách mở cửa, Trương Cảnh An lẽ sẽ tự ngoài kinh doanh, ở nhà máy chẳng qua là để rèn luyện thêm vài năm thôi.
Mấy năm chung sống , nhiều chuyện đôi bên đều tự hiểu rõ.
Đều là thông minh, sẽ ai toạc cả.
Những nhân viên kỳ cựu như dì Chung, Hạ Tri Thu, Đổng Thăng Bình đều thăng thêm một cấp, trở thành đầu của bộ phận , thăng cấp chủ yếu là để thuận tiện cho việc tăng lương.
Tô Đào Đào tự quyết định, xin cấp phát thêm một tháng lương cho tất cả công nhân viên việc tại nhà máy từ một năm trở lên, những nhân viên còn đầy một năm thì lấy lương tháng chia cho 12 nhân với tháng việc tại nhà máy để phát thưởng cuối năm.
Lãnh đạo vung b.út một cái, chuẩn duyệt.
Ngày việc cuối cùng, cánh cổng sắt của nhà máy thực phẩm từ từ mở , Tô Đào Đào ngoảnh , tấm biển đỏ “Nhà máy thực phẩm phụ thuộc Căn cứ XX", hơn nghìn công nhân viên lưng cô quyến luyến tiễn đưa trong nước mắt...
“Giám đốc Tô, chúng nỡ xa cô..."
“Giám đốc Tô, đừng , hu hu..."
“Chúng sẽ bao giờ gặp vị giám đốc nào như cô nữa ..."
“Giám đốc Tô..."
Tô Đào Đào cảm thấy nỗ lực trong năm năm của hề uổng phí, cũng cuối cùng vẽ nên một dấu chấm tròn trịa.
Cô đỏ hoe mắt vẫy tay chào tạm biệt :
“Mọi mau về dọn dẹp, về nhà đón một cái Tết thật vui vẻ, sơn thủy hữu tương phùng, chúng hậu hội hữu kỳ!"
Đến cả Tiểu Lục và Bạch Hoa cũng thành tiếng.
Dáng nhỏ nhắn của Tiểu Mai T.ử giữa đám đông, đôi mắt đẫm lệ rời về phía Tô Đào Đào, đó cũng là hướng mà cô bé sẽ nỗ lực trong ba năm tới, cô bé mấp máy môi, thốt nên lời:
“Giám đốc Tô, hẹn gặp ở Thủ đô."...
Đây cũng là cái Tết cuối cùng gia đình Tô Đào Đào đón tại căn cứ.
Phó Chinh Đồ nhận lệnh điều động, năm mới sẽ trực tiếp đến báo danh tại trụ sở chính ở Thủ đô.
Một đồ dùng hàng ngày dùng tới cũng đóng gói gửi Thủ đô từ sớm.
Điều duy nhất khiến họ lo lắng chính là Bạch Bạch.