Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 547

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ở vị trí nào?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Cách nhà bà nội Tống xa."

 

Đó chẳng là khu vực đắc địa nhất Thủ đô , tương lai chính là tấc đất tấc vàng, cho dù chỉ là một căn nhà cấp bốn bình thường thì cũng là một chỗ dừng chân cực .

 

Tô Đào Đào cố gắng nhớ cách giữa nơi đó và các trường đại học, trong lòng chút dự tính.

 

“Lúc đó chúng sẽ gửi đồ đạc , đến sớm một chút để bố trí, định xong mới học."

 

Tô Đào Đào ý kiến gì, thực tế những năm nay đồ đạc họ mua thêm nhiều, nhưng quần áo sách vở chăn đệm đóng gói thì cũng ít.

 

Chuyện Tô Đào Đào từ chức gây một cơn sóng gió lớn.

 

Lãnh đạo nóng lòng tìm cô chuyện.

 

Lãnh đạo:

 

“Giám đốc Tô , điểm thi đại học còn , cô nộp đơn từ chức sớm thế hợp lý lắm nhỉ?

 

Tất nhiên, ý đỗ, ý là cô thể xin tạm nghỉ lương giữ chức, học xong đại học vẫn thể về tiếp tục giám đốc mà, nhà máy thực sự cần một trụ cột như cô."

 

Tô Đào Đào :

 

“Cảm ơn ý của lãnh đạo, ông yên tâm, việc ở nhà máy quỹ đạo, giám đốc cũng sẽ xảy hỗn loạn gì lớn, cũng coi như là công thành thoái."

 

Tô Đào Đào quả thực dốc hết tâm huyết vì nhà máy, nhà máy thực phẩm quả thực phát triển đến quy mô như ngày hôm nay trong tay cô, Phó Chinh Đồ cô “đ-ánh giang sơn" thực sai, cần thiết những lời khiêm tốn giả dối.

 

“Gia đình chúng là cả nhà chuyển tới Thủ đô, trong thời gian ngắn chắc sẽ định cư, tìm kế nhiệm vị trí giám đốc mới, xong bàn giao công việc là thời gian ."

 

Lãnh đạo:

 

mà, tìm một giám đốc giỏi dễ dàng gì."

 

Lãnh đạo cũng là lời giả dối, ông tin rằng đổi bất kỳ ai đến giám đốc cũng thể hơn Tô Đào Đào.

 

Chỉ là, trời cao mặc chim bay mà, mảnh đất nhỏ bé sợ là giữ nổi nhân tài như nữa .

 

Phó Chinh Đồ cũng , cấp đòi từ chỗ họ bao nhiêu , họ thả , chủ yếu vẫn là xem ý nguyện của bản .

 

Anh mà thì ai cản nổi .

 

Lãnh đạo cũng còn gì để nữa, chỉ thể bảo là sẽ nhanh ch.óng tìm , chúc họ tiền đồ xán lạn, nơi là ngôi nhà thứ hai của họ, cánh cửa luôn rộng mở chào đón họ về bất cứ lúc nào vân vân.

 

Tô Đào Đào giao bản quy hoạch mười năm mà tốn ít tâm huyết xong cho lãnh đạo.

 

“Một vài góp ý nông cạn, bản cũng là rút kinh nghiệm, tiến bước cùng thời đại, điều chỉnh, những ý tưởng hiện tại chắc chín muồi và chính xác, lãnh đạo thấy dùng thì dùng, dùng thì coi như tham khảo .

 

Nhà máy là tâm huyết chung của tất cả chúng trong nhiều năm qua, hy vọng nó sẽ mãi .

 

Mục tiêu xuyên suốt của là đưa nhà máy thực phẩm trở thành doanh nghiệp đầu tàu mang tính biểu tượng, dù là kẹo dừa bánh trung thu nhân dừa, đều hy vọng thể tiếp tục kế thừa, trở thành ký ức của một thế hệ, thậm chí là vài thế hệ, nên nghĩ nhiều, xa một chút.

 

Hy vọng giám đốc tương lai thể giúp thành tâm nguyện ."

 

Chỉ cần giám đốc mới tự hủy hoại, cứ theo bản quy hoạch từng bước một mà , tương lai của nhà máy chắc chắn sẽ quá tệ.

 

Ít nhất trong mười năm, hai mươi năm tới thể vững ngã.

 

Sau khi Tô Đào Đào , lãnh đạo xong mấy tập tài liệu cô đặt tên theo Quy hoạch 5 năm, Quy hoạch 10 năm, Quy hoạch 15 năm, Quy hoạch 20 năm... thẫn thờ ghế hồi lâu tỉnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-547.html.]

 

Mãi ông mới tháo kính lão , xoa xoa mặt, trấn tĩnh những chấn động mà những dòng chữ và con mang .

 

Chưa từng một vị giám đốc nào thể đến mức như Tô Đào Đào.

 

Cô thực sự là nôn nóng hết tâm huyết, coi nhà máy như nhà .

 

Một vị giám đốc như , bảo ông mà tìm kế nhiệm đây?

 

Cực chẳng , ông đành gọi điện thoại cho lãnh đạo cấp một nữa.

 

Chương 451 Cháu sẽ học hành t.ử tế!

 

Chỉ thị từ cấp :

 

“Phải giữ chân Tô Đào Đào bằng giá, đừng là tạm nghỉ lương, nghỉ việc hưởng lương cũng , học đại học cũng , cứ phát lương danh nghĩa cố vấn từ xa, khi nghiệp , vị trí giám đốc vẫn là của cô !”

 

Lãnh đạo kinh ngạc thôi, đây quả thực là tiền lệ từng .

 

Tạm nghỉ lương còn khó giải quyết, đằng còn nghỉ việc hưởng lương?

 

Lãnh đạo nhấn mạnh nữa rằng Giám đốc Tô chí ở đây, cô thậm chí xong quy hoạch mười năm, hai mươi năm tới cho nhà máy , nơi nhỏ bé giữ .

 

Cấp đưa một đề nghị còn kinh hơn:

 

“Nếu ở Thủ đô cũng mở một nhà máy thực phẩm thì ?”

 

Lãnh đạo sững sờ mất nửa phút mới tỉnh táo :

 

“Không sếp ơi, nơi của chúng thiên nhiên ưu đãi, nhờ nguyên liệu và môi trường địa lý, Thủ đô thể mở nhà máy tương tự .”

 

Cấp bồi thêm một câu, bất kể là loại nhà máy nào, chỉ cần giám đốc là đồng chí Tô Đào Đào, đều tin rằng cô thể hóa hủ bại thành thần kỳ, những nhà máy phụ thuộc chỗ các , cứ tính từng cái một xem, ngoại trừ cái mà Tô Đào Đào giám đốc , những cái khác cái nào mà chẳng mục nát?

 

Tại nhà máy thực phẩm thể trở thành huyền thoại?

 

Chính là vì Tô Đào Đào, nhân vật linh hồn !

 

Lãnh đạo thể phản bác lời của cấp .

 

Chỉ thể chuyện lẽ cần lãnh đạo cấp đích tới chuyện với đồng chí Tô, xem ý nguyện của bản thế nào, việc cấp bách hiện tại là tìm một thể tiếp quản công việc của Giám đốc Tô.

 

Cấp đương nhiên cũng , chẳng qua là than vãn với cấp một chút thôi, cánh cửa thi đại học mở , nước nông giữ rồng, trời cao mặc chim bay, năng lực nào mà thi triển tài năng?

 

Muốn giữ chân một nhân tài như Tô Đào Đào, rốt cuộc cũng chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi.

 

Tô Đào Đào hề quá trình diễn biến tâm lý của các vị lãnh đạo.

 

Mọi việc ở nhà máy vẫn diễn như bình thường, tạm thời vẫn ai chuyện cô từ chức, cách khác là trong lòng đều rõ, chẳng qua là toạc thôi, cô định đợi đến khi giám đốc mới nhậm chức mới chính thức thông báo cho .

 

Tất cả lấy nhiệm vụ sản xuất dịp Tết trọng.

 

Trần Trần bỗng nhiên rảnh rỗi là chạy đến trường tiểu học, trân trọng quãng thời gian học cùng B-éo B-éo và Đông Đông.

 

Đến cả một đứa trẻ vô tư như B-éo B-éo cũng nhịn hỏi Trần Trần:

 

“Trần Trần, dạo cứ học suốt thế?"

 

Trần Trần tặng cho B-éo B-éo bộ khóa Lỗ Ban mà ao ước từ lâu:

 

“Vì nhớ các mà, chẳng lẽ các thích học cùng tớ ?"

 

 

Loading...