Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 546

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kể từ khi suy đoán rằng Trương Cảnh An cũng là trọng sinh, Tô Đào Đào khỏi để ý đến thêm một chút.”

 

Cô vốn tưởng rằng cũng sẽ tham gia kỳ thi đại học , ngờ cư dân tham gia.

 

Không chỉ , ngay cả Chu Vi Ninh cũng tham gia.

 

Tuy nhiên Chu Vi Ninh dựa quan hệ của gia đình, từng học hai năm đại học Công Nông Binh, tuy hàm lượng tri thức cao, nhưng ít nhất cũng là sinh viên, hiện tại cũng phận cán bộ.

 

Người đàn ông Trương Cảnh An thật khó , giống như một ẩn , tâm cơ sâu thấy đáy, khiến thấy nhưng thấu .

 

Ngay cả khi trong đám đông, lúc nào cũng tỏ lạc lõng.

 

Cho dù vẻ ngoài đẽ, luôn khiến khác cảm thấy như gió xuân, và luôn nở nụ ôn hòa.

 

Nói thật, kiểu đàn ông thích hợp nhất là sống cô độc đến già, nhưng hết đến khác một cô gái như Chu Vi Ninh — một cái là thấu, gì đều rõ ràng mặt, táo bạo nhiệt tình — hạ gục.

 

Giày ở chân , thoải mái chỉ , Tô Đào Đào định tìm hiểu xem giày của khác thoải mái .

 

từ vẻ mặt hớn hở mỗi ngày của Chu Vi Ninh thể thấy, ít nhất bản hài lòng với cuộc hôn nhân .

 

Tô Đào Đào tự ước lượng điểm của , lợi hại như Kỹ sư Phó - “vẫn mất vài điểm" , nhưng các câu hỏi khách quan cô cũng chỉ mất tám mười điểm, còn xem các câu tự luận .

 

Cô đoán chừng chắc chắn sẽ đỗ đại học, còn việc trường top đầu trường hạng hai thì xem vận may thôi.

 

Đợi đến khi Thủ đô, mỗi một ngả, cơ hội gặp Trương Cảnh An vẫn là một ẩn , cần thiết đặt sự chú ý lên .

 

Điều Tô Đào Đào buông bỏ nhất thực chất là nhà máy.

 

đây cũng là nơi cô bắt đầu từ một mảnh đất hoang, từng chút một phát triển thành quy mô như ngày hôm nay.

 

Tô Đào Đào cũng hy vọng nó thể trở thành doanh nghiệp quốc dân, trở thành ký ức của một thế hệ, thậm chí là vài thế hệ.

 

, cô lập kế hoạch chi tiết cho sự phát triển của nhà máy trong vài năm, thậm chí mười mấy năm tới.

 

Lớn thì công thức hương vị kẹo mới, sắp xếp các dây chuyền sản xuất giai đoạn bốn, năm, sáu, quảng cáo đài phát thanh hiện tại và đài truyền hình vài năm , phân phối nhà ở để giữ chân nhân tài...

 

Nhỏ thì đến túi bao bì và giấy gói, theo sự trưởng thành của mấy đứa nhỏ mà để Phó Viễn Hàng liên tục cập nhật hàng năm, vân vân và vân vân.

 

Tất cả những gì Tô Đào Đào thể nghĩ đến đều bản quy hoạch.

 

khi cải cách mở cửa, sự trỗi dậy của các doanh nghiệp tư nhân sẽ gây cú sốc lớn đối với các nhà máy quốc doanh.

 

Biết bao nhà máy quốc doanh lâu đời ngã xuống hết đợt đến đợt khác, cô hy vọng nhà máy thực phẩm do chính tay gây dựng thể vững ngã.

 

Tô Đào Đào đến mức dừng , mãi cho đến mười hai giờ đêm, khi Phó Chinh Đồ tăng ca trở về.

 

Tô Đào Đào vẫn đang vùi đầu lách.

 

Phó Chinh Đồ nhíu mày:

 

“Việc ở nhà máy nhiều đến thế ?"

 

Tô Đào Đào xoay cổ, bóp bóp vùng cơ cầu vai đang cứng đờ, lắc đầu :

 

“Để chút đồ cho vị giám đốc tiếp theo, cũng dùng ."

 

Phó Chinh Đồ tay cô, giúp cô bóp vai, lướt qua những thứ cô .

 

Anh càng xem mày càng nhíu c.h.ặ.t, đạm thanh :

 

“Cần chi tiết đến mức ?"

 

Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào tự tính điểm, còn tính một nữa, điểm của cô chắc chắn đỗ Đại học Thủ đô.

 

may thì còn Đại học Ngoại ngữ dự phòng, bản cũng nộp đơn xin điều chuyển công tác, việc cả gia đình họ chuyển đến Thủ đô là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột.

 

Nếu vị giám đốc mới vô dụng đến mức cần Tô Đào Đào cầm tay chỉ việc, thì “giang sơn" giao tay đó cũng giữ nổi.

 

Tô Đào Đào nhắm mắt tận hưởng sự phục vụ của Kỹ sư Phó, lắc đầu:

 

“Em vẫn đề cập chuyện từ chức với lãnh đạo, chỉ là chuẩn một chút thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-546.html.]

“Đề đạt , nộp đơn xin điều chuyển, dự tính năm mới sẽ quyết định, em bên nộp đơn từ chức là ."

 

Phó Chinh Đồ .

 

Tô Đào Đào mở mắt :

 

“Vạn nhất em đỗ thì ?"

 

Phó Chinh Đồ lắc đầu:

 

“Không cái vạn nhất đó, nếu cái vạn nhất đó, sẽ xin phúc khảo điểm , chắc chắn giữa chừng xảy vấn đề."

 

Tô Đào Đào bật :

 

“Cũng đúng, em dù cũng là học trò do chính tay thầy Phó - thủ khoa điểm cao nhất kỳ thi đại học dạy , thể đến cả đại học cũng đỗ chứ?"

 

Phó Chinh Đồ đôi mày mắt kiều diễm đang cong lên vì của cô, cúi đầu hôn lên môi Tô Đào Đào một cái.

 

“Để cấp thêm thời gian chuẩn , dù học đại học, chúng cũng nên đến Thủ đô, ở đây cũng hạn chế sự phát triển của Trần Trần."

 

Tô Đào Đào suy nghĩ một chút, đúng là thật, nơi giống như một thế giới tưởng (Utopia), thể cho cuộc sống định, nhưng rốt cuộc vẫn là căn cứ nghiên cứu khoa học, nhiều hạn chế và bất tiện.

 

Sáng hôm khi Tô Đào Đào đề cập chuyện với Chu Linh Lan, bà im lặng hồi lâu mới một câu:

 

“Hơn ba mươi năm , cũng đến lúc về xem thử."

 

là “ về", Chu Linh Lan quả thực đến từ Thủ đô.

 

Tô Đào Đào nơi đó ẩn giấu bao nhiêu quá khứ bà nhắc , mà khiến bà hơn ba mươi năm qua từng đặt chân tới một bước.

 

“Nhà cửa chắc vẫn ở , chỉ là lẽ cần sửa sang một chút."

 

Chu Linh Lan đột nhiên thêm một câu.

 

Tô Đào Đào ngẩn .

 

Nhà?

 

Họ còn nhà ở Thủ đô ?

 

Sao cô bao giờ Phó Chinh Đồ nhắc tới?

 

Lần Thủ đô cũng là về xem nhà mà?

 

Chương 450 Nộp đơn từ chức

 

Chu Linh Lan giống như đang lẩm bẩm một hơn, dường như cũng ý định tiếp, Tô Đào Đào cũng hỏi thêm.

 

Mãi đến khi ngủ buổi tối, Tô Đào Đào ng-ực Kỹ sư Phó vẽ vòng tròn, nhịn hỏi :

 

“Kỹ sư Phó, chúng chỗ dừng chân ở Thủ đô ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Có một cái sân, chỉ là lâu ngày tu sửa, nhưng nhờ giúp sửa sang , năm mới thể dọn ở."

 

Tô Đào Đào ngẩng đầu lên, trợn tròn mắt Phó Chinh Đồ:

 

“Sao giờ từng nhắc tới?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Chỉ là một cái sân nát, gì đáng cả."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Được , sân nát cũng còn hơn nhà tập thể, ký túc xá đơn vị của Phó Chinh Đồ ước chừng cũng chỉ là loại nhà tập thể rộng hơn một chút thôi.

 

Quan trọng là còn Bạch Bạch, nó quen tự do tự tại , nhốt nó trong nhà tập thể cũng là một sự tàn nhẫn.

 

 

Loading...