Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 544
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Chinh Đồ gắp một miếng đùi gà bát của Tô Đào Đào, :
“Bữa trưa thì vẫn ăn chứ."
Từ văn phòng của đến đây, lái xe ít nhất cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ, bữa trưa ăn tốn xăng đấy.
Tô Đào Đào cũng gắp một miếng thịt bỏ bát của Phó Chinh Đồ:
“Cũng chỉ hai ngày thôi, ngày mai đừng bày vẽ thế nữa."
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Ừm, chỉ hôm nay đến để tiếp thêm sức mạnh cho em thôi."
Trần Trần ngẩng cái đầu nhỏ lên từ cái bát còn to hơn cả mặt :
“Ba ơi, ba về ạ, chúng con sẽ càng nỗ lực tiếp thêm sức mạnh cho !"
Chu Linh Lan múc thêm một bát canh cho cháu ngoan:
“Trần Trần đúng đấy, cả nhà chúng đều thể tiếp thêm sức mạnh cho ."...
Trời cao chiều lòng , kỳ thi đại học cuối cùng cũng kết thúc trong nắng ấm mùa đông.
Tô Đào Đào thi trong hai ngày rưỡi, cả môn Tiếng Anh thi thêm ngày thứ ba cô cũng tham gia.
Nguyện vọng một cô đăng ký một chuyên ngành mà tất cả đều ngờ tới, Kiến trúc học.
Nguyện vọng hai mới là chuyên ngành ngoại ngữ.
Cô tính toán rằng cho dù chuyện gì ngoài ý khiến nguyện vọng một trượt, cô vẫn còn môn Tiếng Anh để dự phòng, lúc mới khôi phục thi đại học, ngoại ngữ chỉ cần đạt yêu cầu là thể các trường đại học chuyên ngành Tiếng Anh liên quan , cô vẫn tự tin trình độ Tiếng Anh của .
Ngay cả Phó Viễn Hàng cũng nhịn hỏi Tô Đào Đào:
“Chị dâu, tại chị đăng ký Kiến trúc học?"
Tô Đào Đào :
“Trăm công nghìn việc đang chờ phục hưng, vạn trượng cao lâu đều mọc lên từ đất bằng mà.
Em nhớ hôm nọ bà bác đến gõ cửa nhà Đường lão gì ?
Cả nhà tám miệng chen chúc trong một căn phòng đấy, mà ở trong thành phố những nhà như bà là ít.
Hiện nay thanh niên tri thức xuống nông thôn cũng bắt đầu lượt trở về thành phố, tóm là giải quyết vấn đề ăn ở cơ bản cho những chứ, nhưng nhà cửa trong thành phố vốn dĩ đủ ở, nhà cửa là trọng điểm trong các trọng điểm."
Trong mấy chục năm kinh tế cất cánh , bất động sản là một trong những mắt xích quan trọng nhất.
Phần lớn các đại gia phất lên trong giai đoạn đầu đều là dựa cơn gió lớn của bất động sản mà bay cao.
Thực tế, đại đa những thuộc nhóm đầu tiên “xuống biển" dám nghĩ dám những năm tám mươi chín mươi đều kiếm tiền.
Bản Tô Đào Đào là thích công ăn lương sáng chiều về, đây do cảnh hạn chế nên cách nào khác.
Cái gọi là ở đầu ngọn gió, lợn cũng thể bay.
Bây giờ cô đang ở đầu ngọn gió , lý gì mượn một luồng gió đông, đồng thời đây cũng là đóng góp thực sự cho sự phát triển của xã hội, tội gì mà ?
việc đầu tiên cô là nhanh ch.óng đào hũ vàng đầu tiên trong bốn năm đại học, ngay cả đối tác cô cũng nghĩ sẵn từ lâu.
Thực cũng vội, từ lúc cải cách mở cửa cho đến khi cho phép cá nhân đầu tư bất động sản ít nhất cũng thời gian chênh lệch mười năm tám năm.
Cô thừa thời gian để tích lũy hũ vàng đầu tiên.
Phó Viễn Hàng thông minh nhường nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-544.html.]
Tô Đào Đào như , lập tức hiểu ngay.
Cậu gật đầu, Tô Đào Đào với vẻ mặt kiên định:
“Chị dâu, đến lúc em thi đại học, em cũng sẽ đăng ký chuyên ngành liên quan đến kiến trúc."
Tô Đào Đào dở dở :
“A Hàng, những gì chị cân nhắc và em cân nhắc giống , sở thích của em thể đặt cả việc chọn nghề, bất kể em thích gì, chị dâu đều sẽ ủng hộ, nhất thiết theo bước chân của chị."
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Chị dâu, đây em vẫn luôn gì, sách, vẽ tranh, những thứ đều thể nghề tay trái của em, nếu lấy vẽ tranh nghề nghiệp chính, em thấy cam lòng, cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó.
Cho đến khi chị nhắc đến vạn trượng cao lâu mọc lên từ đất bằng, em đột nhiên gì , với công lực vẽ tranh của em, em chỉ thể thiết kế nhà ở, mà còn thể thiết kế công viên, quảng trường, bệnh viện, thư viện, sân bóng rổ, bảo tàng...
Em thể lấy thành phố bản đồ, vẽ lên tất cả những công trình kiến trúc phù hợp với nhu cầu phát triển, đó để từng công trình kiến trúc mọc lên từ đất bằng, thành phố cũ diện mạo mới, xây dựng hàng ngàn gian nhà, để đều mái ngói che nắng che mưa.
Chị dâu, đây đại khái là những gì em ."...
Chương 448 Tam thập niên Hà Đông, tam thập niên Hà Tây
Tô Đào Đào đổ mồ hôi hột, cô một lòng chỉ nghĩ đến việc dựa cơn gió lớn để kiếm tiền, còn Phó Viễn Hàng tiếp nhận nền giáo d.ụ.c truyền thống của thời đại , cũng kế thừa cốt cách của nhà họ Phó, điểm xuất phát lúc nào cũng là vì quốc vì dân vì xã tắc.
Cô tự thấy hổ thẹn bằng nha.
bất kể điểm xuất phát là gì, mục đích của họ thì thống nhất, đều là góp gạch xây tường cho sự phát triển của chủ nghĩa xã hội.
“Em gì là , cả nhà đều ủng hộ em."
Phó Viễn Hàng cong cả mắt.
Chị dâu luôn là ngọn hải đăng của , chị ở đây, sẽ mãi mãi lạc lối.
Trần Trần ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi:
“Mẹ ơi, còn con?
Sau con gì ạ?"
Tô Đào Đào xoa xoa đầu bé:
“Con vội, còn thời gian mà, cứ từ từ suy nghĩ, nghĩ thì cho cả nhà ."
Trần Trần thực “lúc nhỏ" (lúc ba tuổi) ý tưởng , ví dụ như thiết kế một con tàu lớn khơi tìm ông nội, hoặc thiết kế một chiếc máy bay bay lên trời, từ nay về chen chúc tàu hỏa hôi hám nữa.
Cùng với sự tăng trưởng của tuổi tác, bắt đầu phát hiện ý tưởng của chín chắn, cho dù thiết kế một con tàu một chiếc máy bay, chế tạo cũng hề dễ dàng, cho dù chế tạo thì cũng nộp cho nhà nước chứ, là đồ chơi gấp giấy của , thể chiếm của riêng .
Cho dù thể chiếm của riêng, học cách lái tàu lái máy bay, thì cũng chỉ thể theo những tuyến đường cố định, thể thì nha.
Trần Trần càng nhiều, càng phát hiện khó khăn chồng chất, càng rằng thể gì nấy, dẫn đến một chút xíu nản lòng:
“Dạ ạ , con một chút xíu lớn lên lắm ."
Tô Đào Đào ôm bé lòng:
“Đứa trẻ ngốc , con xem bây giờ chẳng đang trở nên hơn ?
Trước đây cũng bao giờ nghĩ rằng còn thể tham gia thi đại học, còn cơ hội thứ hai để lựa chọn phận, cũng sẽ chỉ ngày càng hơn thôi.
Thời đại thuộc về các con bây giờ vẫn chính thức bắt đầu , tin , Trần Trần cứ việc lớn lên thật , để đón chào thời kỳ thịnh thế thuộc về các con."
Chút nản lòng đó của Trần Trần đến nhanh mà cũng nhanh, nhanh quẳng đầu.
Nếu đỗ đại học ở thủ đô, cả nhà họ còn theo thủ đô nữa, nơi đó rộng lớn và phồn hoa hơn, sẽ thêm nhiều điều hơn, hoặc những ý tưởng khác thì ?