Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 543

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực tế chứng minh quả đúng là như .”

 

Thi đại học là để sàng lọc nhân tài, chứ để chặn đường tất cả , cánh cửa của các trường đại học mở thì học.

 

Bộ Giáo d.ụ.c tự nhiên cũng bỏ hoang mười năm, trình độ của các thí sinh bây giờ đại khái là thế nào, cho nên đề thi đại học đơn giản hơn nhiều so với các bài tập mà Phó Chinh Đồ .

 

Ít nhất đối với Tô Đào Đào mà , độ khó thực sự lớn.

 

Cô kiểm tra kiểm tra mấy , xác định các câu hỏi khách quan khả năng mất điểm mới giơ tay nộp bài.

 

Mặc dù , cô vẫn nộp bài sớm nửa tiếng đồng hồ, trở thành đầu tiên nộp bài của cả phòng thi.

 

Những thí sinh đồng hồ thấy cô nộp bài, cứ ngỡ thời gian còn bao nhiêu, khỏi chút hoảng hốt.

 

May mà giám thị coi thi khá tâm lý, kịp thời báo giờ.

 

Mọi thấy còn nửa tiếng nữa, thầm thở phào nhẹ nhõm, tăng tốc độ bài, bầu khí vô cùng căng thẳng.

 

Thị trấn nhỏ miền Nam cuối tháng mười hai, nhiệt độ thỉnh thoảng cũng giảm xuống mười độ, hôm nay mấy nắng, cảm giác lạnh.

 

Tô Đào Đào kéo c.h.ặ.t chiếc áo khoác, ngẩng đầu vầng thái dương cao, chút lo lắng cho các thí sinh phương Bắc, thời buổi điều hòa lò sưởi, miền Nam lạnh thế , miền Bắc chắc lạnh đến mức nào chứ?

 

Thi đại học sắp xếp mùa hè lý do.

 

“Đào Đào..."

 

Tô Đào Đào cứ ngỡ nhầm, theo hướng phát âm thanh, đàn ông cao lớn lạnh lùng đang vẫy tay gọi cô.

 

Tô Đào Đào mừng rỡ, chạy bước nhỏ tới:

 

“Sao đến đây?"

 

Phó Chinh Đồ mỉm :

 

“Đưa em ăn cơm."

 

“Mẹ ơi..."

 

“Gâu gâu gâu..."

 

Tô Đào Đào cúi bế bé lên, nhưng phát hiện bế nổi nữa , tiếc nuối xoa xoa cái đầu nhỏ của thằng bé, cũng xoa xoa đầu Bạch Bạch:

 

“Sao hai bà cháu cũng đến đây?"

 

Trần Trần ôm một cái, nắm đ-ấm, động tác cổ vũ:

 

“Đến để tiếp thêm sức mạnh cho ạ!

 

Mẹ là đầu tiên đấy nhé, nhất định là thi cực siêu luôn!"

 

Tô Đào Đào cong cả mắt, thật lòng:

 

“Cũng tạm, đơn giản hơn đề ba thường một chút, ở đây gió to quá, lên xe ."

 

“Trời lạnh thế , em tiệm cơm quốc doanh ăn là , cần thiết đặc biệt chạy một chuyến."

 

Tô Đào Đào cứ ngỡ Phó Chinh Đồ đến đưa cơm cho cô, nhưng thấy hộp cơm .

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Mẹ yên tâm, lo lắng cơm nước bên ngoài sạch sẽ."

 

Anh đưa bình nước nóng chuẩn sẵn cho cô:

 

“Uống ngụm nước nóng ."

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Bà nội kỳ thi quan trọng thế , tuyệt đối để đau bụng, còn tiệm cơm chắc chắn đông nghịt , nhất định nấu cơm cho ăn!"

 

Tô Đào Đào phì , giấu kỹ thật đấy, đó cô chẳng tí gì, Chu Linh Lan chắc chắn là cô sẽ phản đối nhỉ.

 

“Cơm ?

 

Ăn xe ạ?"

 

Phó Chinh Đồ khởi động xe mới :

 

“Đến chỗ Đường lão, và A Hàng đang nấu cơm."

 

Tô Đào Đào sững , Đường lão về thủ đô, cô suýt nữa quên mất ngôi nhà của ông cụ vẫn còn ở đó.

 

Phó Viễn Hàng quen cứ cách một thời gian đến đó ở một buổi sáng, hoặc vẽ vời gì đó, lách gì đó, dọn dẹp một chút chẳng hạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-543.html.]

 

Cho nên ngôi nhà vẫn giữ gìn sạch sẽ.

 

Lúc nhóm Tô Đào Đào đến nơi, khói bếp lượn lờ, hương thức ăn thơm nức.

 

Họ xuống xe phát hiện một bà bác đang kiễng chân, ngó nghiêng bên trong.

 

“Xin hỏi bác việc gì ạ?"

 

Bà bác vỗ vỗ ng-ực, lườm Tô Đào Đào một cái:

 

“Hù ch-ết , sẽ hù ch-ết đấy ?"

 

Tô Đào Đào tính tình một cái:

 

“Cháu xin ạ, chỉ là chúng cháu sắp nhà , phiền bác tránh một chút."

 

Bà bác lúc mới nghiêm túc quan sát Tô Đào Đào, thấy cô xinh mỹ miều như thì khỏi giật , thấy đàn ông và đứa trẻ bên cạnh cô, càng kinh ngạc hơn.

 

Gia đình rốt cuộc là ăn cái gì mà lớn lên , quá mức quy định đấy?

 

Trông thế chắc chắn cũng dễ chuyện nhỉ?

 

“Các , các là chủ nhân của ngôi nhà ?

 

cứ thấy đây hình như nó trống , ai ở mà?"

 

Thời buổi , nhà cửa quá khan hiếm, Tô Đào Đào đang tính toán điều gì, bèn gật đầu:

 

“Chúng cháu thường xuyên về đây ở ạ."

 

Phó Viễn Hàng mở cửa từ bên trong:

 

“Chị dâu mau ạ, thể ăn cơm ."

 

Cậu nhíu mày bà bác :

 

“Lại là bà ?

 

Đã nhà chúng cháu cho thuê, cho ở nhờ mi-ễn ph-í!"

 

Phó Viễn Hàng xong liền kéo Trần Trần cửa, “rầm" một tiếng đóng cửa .

 

Bà bác bế môn canh một nữa, bắt đầu mắng nhiếc:

 

“Cái đồ trẻ con hư đốn, chẳng tí lễ phép nào, nhà của mày , mày quyền quyết định ?

 

Ngôi nhà thường xuyên ở, cho ở nhờ một chút thì ?

 

Cả nhà tám miệng chúng còn đang chen chúc trong một căn phòng đây , dựa cái gì mà nhà của các thể để trống?

 

Các cứ đợi đấy!

 

Ngày mai sẽ tố cáo các chiếm chỗ mà gì!"...

 

Chương 447 Đây đại khái là những gì

 

Tô Đào Đào thấy hết cả, cô chỉ chỉ bên ngoài:

 

“Bà bác là tình hình thế nào ?"

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu:

 

“Em , lúc chúng em đến, bà ở đây ngó nghiêng , cứ liên tục hỏi nhà của chúng em , tại ở, thể cho bà mượn ở , thuê rẻ một chút cũng .

 

Em của chúng em, chỉ là giúp trông coi hộ thôi, bà liền lập tức lật mặt, đòi dọn ở."

 

Tô Đào Đào tức :

 

là rừng lớn chim gì cũng ."

 

Chu Linh Lan cũng đau đầu, Tô Đào Đào đang ở giai đoạn quan trọng nhất, vốn dĩ định qua đây ăn bữa cơm, nghỉ chân một chút, kết quả gặp chuyện bực thế .

 

“Kệ bà , ăn cơm , ăn no tranh thủ nghỉ ngơi, kẻo buổi chiều thi tinh thần."

 

Tô Đào Đào cũng để chuyện trong lòng.

 

Lúc Chu Linh Lan hầm canh gà cho thêm ít gừng và hồng táo, mùa đông lạnh giá, cả gia đình quây quần húp một ngụm canh gà nóng hổi, còn ngày nào hơn thế nữa.

 

“Hôm nay rảnh thế?"

 

Tô Đào Đào hỏi Phó Chinh Đồ.

 

 

Loading...