Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 542

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường lão một tiếng:

 

“Ta sẽ mà, các cháu cũng nhé."

 

“Đường lão ngài dự định khi nào ạ?"

 

Tô Đào Đào hỏi.

 

“Ngày mai."

 

Đường lão trả lời.

 

Tô Đào Đào sững :

 

“Nhanh ạ?"

 

Đường lão vẫn :

 

“Không nhanh , đều chuẩn lâu , vốn định ngày mai mới gọi điện thoại với cháu."

 

Tô Đào Đào vẻ mặt bất lực:

 

“Đường lão..."

 

Đường lão ý gì, họ tiễn đưa , những lời cảm ơn, càng họ chuẩn quà cáp.

 

Hôm nay nếu cô đột nhiên đến thăm.

 

Họ định cứ thế lẳng lặng mà .

 

“Được ," Đường lão giơ tay lên, “ cần gì cả, ngày tháng còn dài."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Vâng, ngày tháng còn dài, chúng sẽ sớm gặp ở thủ đô."

 

Tô Đào Đào cũng giấu giếm, cho dù năm nay cô đỗ đại học ở thủ đô, thì sang năm cô cũng sẽ tiếp tục thi, tóm là sẽ đỗ thôi.

 

Đường lão nhướng mày, ngay đó nghĩ đến điều gì đó, ướm lời hỏi:

 

“Cháu cũng đăng ký tham gia thi đại học ?

 

Định thi trường đại học thủ đô ?"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Vâng, trình độ giáo d.ụ.c ở đó hơn một chút, cơ hội cũng nhiều hơn."

 

Tô Đào Đào cần nhiều, Đường lão tự nhiên hiểu ý cô.

 

Mặc dù bất kể ở , những miếng vàng mười như Phó Viễn Hàng và Trần Trần đều sẽ tỏa sáng, nhưng đưa họ đến nơi cao hơn xa hơn, họ cũng thể cao hơn xa hơn, thể tích lũy nhiều kiến thức hơn, thể phát huy năng lượng lớn hơn vì nước vì dân.

 

Đây cũng là lý do tại đến thế kỷ 21, vẫn thói quen di cư đến các thành phố lớn, vì cho thế hệ , cũng sẽ nỗ lực cắm rễ ở thành phố lớn.

 

Đường lão đ-ập mạnh xuống tay vịn của chiếc ghế:

 

“Tốt quá, quá, còn Chinh Đồ thì ?"

 

Đường lão sẽ nghĩ rằng Tô Đào Đào đỗ đại học.

 

Tô Đào Đào đại trí tuệ, chỉ là sinh gặp thời, đây cơ hội học đại học.

 

như , con cái chắc chắn sẽ mang theo bên .

 

Chỉ là công việc của Phó Chinh Đồ dễ dàng thuyên chuyển.

 

Tô Đào Đào chừng mực, cô định giấu giếm, thật lòng:

 

“Đợi cháu đỗ , sẽ đơn xin điều chuyển lên trụ sở chính ở thủ đô, gia đình cháu chia cách."

 

Đường lão lúc yên tâm:

 

đúng đúng, chia cách, cả nhà ở bên đông đủ, quá quá."

 

Ông đặc biệt nỡ xa hai đứa trẻ, cứ ngỡ ít nhất cũng đợi vài năm nữa, đến lúc Phó Viễn Hàng thi đại học mới cơ hội hội ngộ ở thủ đô.

 

Ông ở cái tuổi , còn đợi vài năm nữa .

 

Không ngờ Tô Đào Đào thực hiện nguyện vọng của ông sớm hơn dự định.

 

Giải quyết xong tâm nguyện , cả Đường lão thoải mái hơn hẳn.

 

Họ ở cho đến chuyến xe cuối cùng về căn cứ sắp khởi hành mới .

 

Như , Tô Đào Đào thực sự kịp chuẩn gì cho Đường lão, thậm chí còn kịp cùng ăn một bữa cơm.

 

Ngược là ông cụ để ít đồ cho Phó Viễn Hàng, tất cả đồ đạc trong nhà, bao gồm cả các tác phẩm của chính ông, ngay cả ngôi nhà cũng giao cho Phó Viễn Hàng, cũng định nữa, để Phó Viễn Hàng quyền xử lý, đợi đến tuổi thì thủ tục sang tên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-542.html.]

Đường lão còn nhấn mạnh nữa ngày mai cần đến tiễn ông.

 

Đến nơi ông sẽ gọi điện thoại báo bình an cho họ.

 

Còn dặn Tô Đào Đào thi cho , phấn đấu vài tháng gặp ở thủ đô.

 

Ra khỏi cửa, Phó Viễn Hàng mắt đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa nặng trịch, hướng về phía cửa dập đầu ba cái thật mạnh mới rời .

 

Trần Trần cũng nắm tay , cứ một bước ngoái đầu một :

 

“Mẹ ơi, khi nào chúng mới gặp ông nội Đường và ông nội Phúc ạ?"

 

“Sắp , sẽ cố gắng qua Tết là cho con gặp thôi."

 

Tô Đào Đào .

 

Nếu cô nhớ lầm, tháng mười hai thi đại học xong, qua rằm tháng giêng năm , các trường đại học sẽ lượt khai giảng.

 

Trần Trần khẽ nhăn mũi:

 

“A, là còn lâu lắm ạ, chú út nhớ ông nội Đường thì ạ?"

 

Tô Đào Đào một tiếng, xoa đầu đứa trẻ:

 

“Con cũng nhớ kẹo của ông nội Phúc đúng ?"

 

Trần Trần thành thật gật đầu:

 

“Nhớ ạ, con cũng nhớ cả các ông nữa."

 

“Nhân hữu bi hoan ly hợp, nguyệt hữu âm tình viên khuyết (Người buồn vui tan hợp, trăng mờ tỏ tròn khuyết), đều là trạng thái thường tình của đời , nhưng cũng sẽ luôn lúc hội ngộ."

 

Những lời của Tô Đào Đào chủ yếu là cho Phó Viễn Hàng .

 

Trần Trần trọng điểm gật đầu:

 

“Đãn nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên (Chỉ nguyện dài lâu, ngàn dặm cùng ngắm trăng) mà , con học ."

 

(Chú thích:

 

Bài “Thủy điệu ca đầu - Minh nguyệt cơ thời hữu" của Tô Thức)

 

“Trần Trần thật thông minh."

 

Có một con trai qua là quên đúng là đỡ tốn tâm sức thật.

 

“Chị dâu, em cũng hiểu mà."

 

Phó Viễn Hàng .

 

Tô Đào Đào khoác tay Phó Viễn Hàng:

 

“Tất nhiên , chú út nhà chúng cũng thông minh, đúng Trần Trần?"

 

Trần Trần gật đầu, túm lấy đuôi Bạch Bạch:

 

“Nhà ai cũng thông minh hết, ngay cả ch.ó cũng thông minh!

 

Có đúng hả Bạch Bạch?"

 

“Gâu gâu gâu gâu..."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."...

 

Chương 446 Kỳ thi đại học mùa đông duy nhất trong lịch sử

 

Ngày 11 tháng 12 năm 1977, cánh cửa phòng thi đại học đóng c.h.ặ.t suốt mười năm qua từ từ mở , đón tiếp 5,7 triệu thí sinh đến tham dự.

 

Đây là kỳ thi đại học mùa đông duy nhất trong lịch sử.

 

Cũng là kỳ thi đại học sự chênh lệch về phận và tuổi tác lớn nhất.

 

Tô Đào Đào hai mươi tám tuổi và Bạch Hoa mười tám tuổi bước cùng một điểm thi, tham gia cùng một kỳ thi cùng một thời điểm.

 

Hạ Tri Thu gần ba mươi tuổi và Tiểu Lục hơn hai mươi tuổi cũng ở cùng một điểm thi.

 

5,7 triệu thí sinh mang theo những tâm trạng khác , mang theo cùng một giấc mơ bước những phòng thi khác .

 

Bánh xe định mệnh sẽ bắt đầu chuyển động từ giây phút , phận của nhiều từ lúc sẽ .

 

Học tập cũng sẽ trở thành con đường duy nhất để những học sinh nghèo trong thời đại đổi vận mệnh.

 

Tô Đào Đào chuẩn đầy đủ, tuần cuối cùng cô thậm chí còn cần xem sách nữa, mặc cho Phó Chinh Đồ đề thế nào, các câu hỏi khách quan cô cũng ít khi mất điểm.

 

lòng tin, chỉ cần c-ơ th-ể cô xảy chuyện gì ngoài ý , kỳ thi đại học đối với cô giống như vật trong túi.

 

 

Loading...