Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 540

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện mà đợi đến lúc con học xong sách cấp ba theo chú út, con cũng thể nghiệp cấp ba theo luôn !”

 

Trần Trần quả thực cũng đúng trọng điểm.

 

Trình độ của các thí sinh khóa phổ biến là thấp.

 

cũng , thi đại học chính là sàng lọc nhân tài, chỉ những câu cơ bản thì kéo giãn cách, cũng sẽ chỉ sàng lọc xuống thôi.

 

Ngay đêm đó Phó Chinh Đồ nhằm bộ phận thí sinh mà soạn một phần tài liệu ôn tập.

 

Dùng trọn vẹn năm ngày thời gian rảnh rỗi mới tổng kết xong xuôi.

 

Đến cuối tuần, và Tô Đào Đào đưa Phó Viễn Hàng và Trần Trần, cùng với Bạch Bạch cứ nhất quyết đòi lên xe theo, cùng đến hội trường lớn của Huyện ủy.

 

Tin tức Phó Chinh Đồ sắp mở tọa đàm tung , bất kể đăng ký dự thi đều kéo đến.

 

Đó là kỹ sư Phó đấy, kỹ sư Phó thiên tài với nhan sắc thần tiên đại danh đỉnh đỉnh đấy.

 

Ai mà chẳng chiêm ngưỡng phong thái của ?

 

Cái gì?

 

Xưởng trưởng Tô còn cả em trai và con trai của kỹ sư Phó cũng đến ?

 

Thế thì càng !

 

Thế là, bên ngoài hội trường đông như kiến.

 

Hội trường căn bản chứa nổi bấy nhiêu .

 

Bí thư Chu còn cách nào khác, chỉ thể yêu cầu họ xuất trình biên lai đăng ký dự thi, dựa biên lai mới hội trường.

 

Trần Trần bám cửa sổ xe, biển ngoài cửa sổ, thở dài một tiếng:

 

“Chú út ơi, đại học chắc chắn là vui lắm, nên mới nhiều tranh học như .

 

Hay là chú cũng tranh một suất ?

 

Chú tuy lợi hại bằng , nhưng cháu thấy chú lợi hại hơn bọn họ nhiều.

 

Cháu chỉ là nhỏ quá thôi, nếu cháu chắc chắn cũng tranh lấy một cái đại học để học !"

 

Phó Chinh Đồ & Tô Đào Đào & Phó Viễn Hàng:

 

“..."...

 

Chương 444 Hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống

 

Trong thời đại thông tin phát triển , gia đình Tô Đào Đào thể đạt đến mức độ nhà nhà đều ở trong huyện, thể tưởng tượng gia đình họ yêu mến đến nhường nào.

 

Những chuyện kể về gia đình Tô Đào Đào cũng vanh vách như kể chuyện nhà :

 

“Thấy , thiếu niên trông đặc biệt đĩnh đạc chính là em trai kỹ sư Phó đấy, cuốn 《Chuyện của thời gian》 đang cực hot dạo chính là do vẽ đấy."

 

“Bản in đầu tiên của 《Chuyện của thời gian》 hiệu sách cháy hàng, mua thêm hai cuốn mà mua nổi, chỉ đành đợi tái bản thôi."

 

“Cậu bé trông xinh xắn như tiên đồng là con trai xưởng trưởng Tô, chính là bao bì kẹo dừa đấy, cũng là do em trai kỹ sư Phó vẽ."

 

Người của căn cứ và xưởng thực phẩm mỗi khi nhắc đến gia đình Tô Đào Đào đều tự hào như thể nhà .

 

“Thật ngưỡng mộ các chị, ngày nào các chị cũng thấy họ ?

 

Những con đẽ như , ai nấy đều ưa , chắc ăn cơm cũng ngon thêm hai bát, đến xưởng các chị việc quá."

 

Người chuyện lắc đầu:

 

“Làm gì chuyện đó, xưởng trưởng Tô bận lắm, xưởng chúng đặc biệt lớn, một tuần họa may mới gặp hai ba .

 

Kỹ sư Phó là cuồng công việc nổi tiếng ở căn cứ, việc là nhận luôn, đoán ngay cả xưởng trưởng Tô một tháng cũng chẳng gặp mấy , gì đến chúng ."

 

Người rõ ràng là một kẻ lắm lời, mở miệng là thao thao bất bạt:

 

“Phó Viễn Hàng mỗi tuần đều đến xưởng thêm theo chương trình học , thỉnh thoảng cũng đón Trần Trần tan học, mỗi tuần tính cũng gặp vài .

 

Con trai và Trần Trần cùng một trường tiểu học, chậc chậc chậc, Trần Trần đúng là một thiên tài, cần lên lớp cần học hành mà nào cũng nhất, đề bài của các lớp lớn cũng khó thằng bé.

 

còn thằng bé còn học theo Phó Viễn Hàng nội dung của cấp hai, ngay cả nội dung cấp hai cũng khó thằng bé, nó mà vì còn quá nhỏ, đoán thi lấy cái bằng đại học cũng chẳng thành vấn đề."

 

Quần chúng hóng hớt kinh ngạc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-540.html.]

 

“Không đến mức đó chứ?

 

Trần Trần mới bao nhiêu tuổi nhỉ?

 

Bảy tuổi tám tuổi?

 

Mà đòi thi đại học?"

 

Những chuyện khác họ còn tin, chứ một đứa trẻ bảy tám tuổi mà đòi xuống trường thi tham gia thi đại học với họ, còn đỗ đại học, họ thật sự tin.

 

“Các chị ?

 

Người quý thì chậm , Trần Trần chậm, nhưng thể thuộc lòng Tam Tự Kinh, bảng cửu chương, Đường thi Tống từ ba trăm bài thằng bé chỉ qua một là nhớ.

 

Còn Pi nữa, kỹ sư Phó bao nhiêu là thằng bé thể thuộc bấy nhiêu, bẩm sinh bản lĩnh qua là quên!

 

Còn các loại cờ nữa, chỉ cần là cờ thằng bé chơi thì khác ai thắng nổi, còn cái khối Rubik đó, cái khóa Lỗ Ban đó...

 

, thằng bé còn đặc biệt gấp giấy, máy bay, đại bác, chiến hạm... thằng bé cứ thấy là gấp .

 

Chỉ là họ khiêm tốn, bao giờ đem chuyện con cái , đây mấy năm ?

 

Sách giáo khoa tiểu học và cấp hai còn chẳng đủ cho Trần Trần 'xào nấu', thằng bé mà thi đại học thì chẳng đơn giản như chẻ tre ?

 

Chỉ là thằng bé học đến sách cấp ba thôi."

 

Mọi càng càng thấy kinh hãi, ai nấy đều hít một khí lạnh.

 

“Thật, thật sự thiên tài như ?"

 

Người chuyện:

 

“Sao ?

 

Kỹ sư Phó là ai chứ?

 

Các chị thấy thủ khoa thi đại học điểm gần như tuyệt đối bao giờ ?

 

Anh giảng bài cho chúng , đó đúng là phúc ba đời, tiền cũng mua nổi .

 

Cứ xưởng trưởng Tô nhà chúng , cũng là thông minh hiếm thấy, còn Phó Viễn Hàng nữa, vẽ tranh đúng ?

 

từ lúc học cũng năm nào cũng nhất đấy!

 

Tóm là cả gia đình họ..."

 

Người chuyện vẻ mặt khâm phục giơ ngón tay cái lên:

 

“Đều là tầm cả đấy!

 

ở gần nhà họ, việc ở xưởng tận mắt chứng kiến, con trai học cùng trường tiểu học với Trần Trần, thì cũng chẳng tin!"

 

thở phào nhẹ nhõm:

 

“Đỉnh thật!

 

Nói cũng , may mà Trần Trần và Phó Viễn Hàng còn nhỏ, họ mà xuống trường thi tham gia thi đại học, chắc chẳng còn phần của chúng nữa."

 

Một khác :

 

“Nói như thể họ tham gia thi đại học thì chúng chắc chắn sẽ đỗ bằng, các chị đừng quên, còn xưởng trưởng Tô nữa đấy, còn kỹ sư Phó bồi dưỡng riêng cho, mang vinh quang về cho huyện chúng , rinh cái thủ khoa tỉnh về chừng!"

 

Người chuyện :

 

“Đừng đừng đừng, xưởng trưởng Tô nhà chúng vốn dĩ khiêm tốn, các chị đừng đem cô lên giàn hỏa mà nướng.

 

Các chị là hiểu cô , dựa thông minh tài trí của cô , cho dù kỹ sư Phó giúp sức, thi đỗ đại học cũng chẳng chuyện gì khó khăn, cứ quy hết công lao cho kỹ sư Phó như công bằng với cô ."

 

Một :

 

thế, kỹ sư Phó bây giờ cũng bồi dưỡng riêng cho chúng đấy thôi, chẳng lẽ ai trong chúng cũng thành thủ khoa chắc?"

 

Quả nhiên chua ngoa :

 

“Người là quan hệ gì, còn chúng với họ là quan hệ gì?

 

Có thể giống ?"

 

 

Loading...