Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:34
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sư phụ Hứa xem mười công thức món ăn trong sổ, năm món đều là nội tạng heo, nhịn :

 

“Cháu đúng là duyên với nội tạng heo thật đấy."

 

Tô Đào Đào :

 

“Thịt ngon thì dễ , mua về nhà tùy tiện đều ngon, chúng là đầu bếp, thì tranh với họ nữa, đem nguyên liệu mà khác cho là ngon cho ngon, thành món đặc sắc, như chẳng càng cảm giác thành tựu ?"

 

Sư phụ Hứa:

 

“Công thức là cháu tự nghĩ ?

 

Không gia truyền của nhà các cháu ?"

 

Tô Đào Đào sờ sờ mũi một cái:

 

“Không quan trọng, ngon là quan trọng nhất."

 

Trong thời gian tiếp theo, Tô Đào Đào đem tác dụng và liều lượng của từng vị nguyên liệu trong túi nước dùng giảng giải rõ ràng cho sư phụ Hứa, mười công thức món ăn khác yêu cầu trọng điểm của từng món cũng giảng giải rõ ràng, còn để bếp phó ghi chép ở bên cạnh, một chút cũng giấu giếm.

 

Bếp phó xong ghi chú nhịn :

 

“Đồng chí Tô, nên gọi cô một tiếng sư phụ mới ."

 

Người đều sợ dạy đồ thì sư phụ đói ch-ết, từng thấy ai vô tư như Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào :

 

mới thèm ," cô chỉ chỉ đầu , “Cái là gì, trong còn cả đống công thức món ăn đấy."

 

Mọi đều bật .

 

“Hôm nay kịp nữa , ngày mai chú vài món sở trường, cùng ăn một bữa cơm, coi như tiễn biệt cháu, tiền lương cần kết toán, ngày mai cũng sẽ kết toán hết cho cháu một ."

 

Sư phụ Hứa tuy nỡ để Tô Đào Đào , nhưng cô tiền đồ hơn, tự nhiên cũng chúc phúc cho cô.

 

Tô Đào Đào tự nhiên đồng ý.

 

Rời khỏi tiệm cơm, Tô Đào Đào đến chỗ Trần Tứ Hải một chuyến, cảm ơn sự chăm sóc của ông trong thời gian qua, bàn giao tình hình của Tào Quốc Hoa, cũng chào tạm biệt ông.

 

Tô Đào Đào xuyên qua lâu như , đầu tiên lộ diện với “diện mạo thật", cũng là đầu tiên chậm bước chân chiêm ngưỡng huyện nhỏ , bình thường cảm thấy gì, mỗi ngày bận rộn vất vả, niềm hy vọng duy nhất là chờ Phó Chinh Đồ trở về, mở chương mới của cuộc sống.

 

Thật .

 

Quay tiệm cơm quốc doanh, Phó Chinh Đồ một tay bế con đợi sẵn ở đó.

 

Anh , cách cửa xa, ngang qua ai theo, ghi phong cảnh .

 

Tô Đào Đào đón lấy nhóc con từ tay Phó Chinh Đồ:

 

“Trần Trần theo cha ?

 

Chờ lâu con?"

 

Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút:

 

“Phố~~ bệnh viện~~"

 

Tô Đào Đào sững , hỏi Phó Chinh Đồ:

 

“Anh khỏe ?"

 

Phó Chinh Đồ lắc đầu:

 

“Đi lĩnh chút vật dụng kế hoạch hóa."

 

Lĩnh cái gì cơ?

 

Vật dụng kế hoạch hóa?

 

Tô Đào Đào hóa đ-á trong gió.

 

Người đàn ông thể giữ khuôn mặt tuấn tú nghiêm túc lời màu sắc “vàng tươi" như chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-54.html.]

Ai cùng dùng vật dụng kế hoạch hóa chứ!

 

Chẳng chút nào.

 

Chương 37 Sâu củi

 

Tô Đào Đào thậm chí nghi ngờ Phó Chinh Đồ chở cô lên huyện chỉ là vì những vật dụng kế hoạch hóa .

 

Sáng nay lúc thức dậy còn đang nghĩ khi vấn đề kế hoạch hóa gia đình giải quyết thì để chạm nữa, ngờ trực tiếp giải quyết luôn .

 

Đây tính là tâm linh tương thông ?

 

Chỉ là bế con trai lĩnh vật dụng kế hoạch hóa thì nghĩ gì nữa, Trần Trần là đứa trẻ bình thường ?

 

Cậu bé thể nhớ cả đời tin .

 

Trên đường về thôn, Tô Đào Đào nhân lúc Trần Trần ngủ mới nhỏ giọng với Phó Chinh Đồ:

 

“Lần thể đừng lĩnh thứ mặt Trần Trần ?"

 

Phó Chinh Đồ từ gương chiếu hậu giao tầm mắt với cô một cái, thu hồi:

 

“Thằng bé ."

 

Tô Đào Đào nhoài tới một chút:

 

“Trí nhớ thằng bé lắm, lớn lên chắc chắn vẫn nhớ cho xem."

 

Phó Chinh Đồ qua gương chiếu hậu thấy đôi mắt nghiêm túc quyến rũ đó, hiểu , nhớ đến phong tình của cô đêm qua.

 

Đêm ở nông thôn tối tối, chỉ cơn gió nhẹ thổi rèm cửa lên, khoảnh khắc ánh trăng nhân cơ hội tràn từ cửa sổ, cả trắng như tuyết của cô giống như tuyết vạn năm đỉnh núi tuyết, nhấp nhô cao thấp, đường nét hài hòa, đến kinh ngạc.

 

“Anh ."

 

Phó Chinh Đồ .

 

Anh nặng d.ụ.c vọng, nhưng khoảnh khắc đó, vô cùng tiếc nuối vì bỏ lỡ phong cảnh của hai năm rưỡi qua.

 

Phó Chinh Đồ đưa tay xoa xoa trán, mắt cô, dâng lên ý nghĩ nhanh ch.óng thử nghiệm chất lượng vật dụng kế hoạch hóa mới lĩnh về.

 

Nếm qua là nghiện.

 

Sau bất kể mang theo cô .

 

Tô Đào Đào tự nhiên biểu cảm gợn sóng của ẩn chứa những đợt sóng kinh hồn bạt vía.

 

Đến cửa nhà, khi xuống xe lập tức mở cửa ghế , nhẹ chân nhẹ tay đón lấy Trần Trần từ tay cô, biểu cảm trân trọng mang cho ảo giác thứ đang bế tay là bảo vật hiếm .

 

Cũng ảo giác, Trần Trần đúng là bảo vật hiếm của bọn họ.

 

Tô Đào Đào lén lút xoa xoa mu bàn tay nơi những ngón tay khô ráo thon dài của vô tình chạm qua, bóng lưng cao lớn vững chãi của và nghĩ, nhất định sẽ là một cha .

 

Thời điểm , chỉ gia đình ba ở nhà.

 

Tô Đào Đào đêm qua mệt mỏi , tranh thủ thời gian ngủ bù một lát, nhân lúc Phó Chinh Đồ bế Trần Trần về phòng, cô cũng vội vàng về phòng quần áo.

 

Quần áo một nửa, tiếng đẩy cửa vang lên, Tô Đào Đào giật , vội vàng lấy quần áo che ng-ực:

 

“Anh , gõ cửa?"

 

Phó Chinh Đồ cái trắng mắt cho hoa mắt, da trắng như tuyết, cả trắng đến phát sáng, lúc vợ đang chân trần sàn nhà màu xám, đôi môi đỏ mọng vì căng thẳng vì tức giận mà hé mở, đôi mắt đào lấp lánh trừng mắt , còn hơn cả phong cảnh ánh trăng đêm qua.

 

Yết hầu Phó Chinh Đồ lăn động, lẽ nên phi lễ chớ , câu “xin " lui mới , ánh mắt dời đến điểm trắng cực hạn đó, khuôn mặt của Tô Đào Đào, đôi mắt đen và sâu rời mắt khỏi mắt Tô Đào Đào, một tay đóng cửa , khóa chốt, một tay cởi chiếc cúc phong kỷ đang chặn ở yết hầu, như một thước phim chậm đang tiến tới, mỗi bước cởi một nút, đến mặt Tô Đào Đào.

 

Bàn tay cởi cúc áo ấn gáy Tô Đào Đào, khàn giọng :

 

“Một lát nữa hãy , thử chất lượng vật dụng kế hoạch hóa ."

 

Lời dứt, đôi môi mỏng theo sát phía , in lên môi Tô Đào Đào...

 

Tô Đào Đào thậm chí còn kịp phản ứng, bế lên, qua bao lâu...

 

Cuối cùng, Tô Đào Đào tự nhiên còn sức lực để quần áo, cô ngay cả động đậy cũng , việc vệ sinh là do Phó Chinh Đồ , quần áo cũng là .

 

 

Loading...