Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 536

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

thấy đấy, chỉ là về phía giáo viên thì sắp xếp thế nào?"

 

Trương Cảnh An hỏi.

 

Tô Đào Đào gõ gõ mặt bàn:

 

“Trước chỉ hơn một tháng, nước đến chân mới nhảy tìm giáo viên dạy học kịp ."

 

Cô đẩy một tờ đề thi mới lò đến mặt Trương Cảnh An:

 

“Đây là khi cửa, nhờ Kỹ sư Phó nhà chúng tiện tay đề.

 

Anh chút thiên phú trong việc học tập, nên định bóc lột một chút, bảo dành thời gian giúp khoanh vùng trọng điểm của các môn.

 

Lợi dụng thời gian hơn một tháng để thực hiện chiến thuật biển đề thi, xem thể nâng cao điểm .

 

Dĩ nhiên, điều lẽ chỉ hiệu quả với những vốn nền tảng , còn những nền tảng quá kém thì vẫn tự nghĩ cách bù đắp phần căn bản.

 

Cũng thể cho một bộ đề để nắm tình hình , chia thành hai lớp trình độ khác để ôn tập trọng điểm, nâng cao bao nhiêu bấy nhiêu, tóm là tận nhân lực tri thiên mệnh ."

 

Tô Đào Đào đương nhiên thể ôn tập hơn một năm , đề thi trong tay cô vô , chỉ cần lấy một ít photocopy là , nếu sẽ thể giải thích tại tin tức khôi phục thi đại học.

 

Trương Cảnh An hợp tác với Tô Đào Đào bấy lâu nay, hiểu con cô, đương nhiên tại .

 

Trương Cảnh An gật đầu:

 

“Ừm, cần phối hợp công việc gì cứ việc dặn dò.

 

Đợt sản xuất Trung thu bận xong, nếu xưởng chúng đỗ đại học thì cũng là chuyện rạng danh cho xưởng.

 

Chỉ là nhiệm vụ sản xuất Tết cũng nặng nề, cô định sắp xếp thế nào?"

 

Tô Đào Đào :

 

“Tăng thêm một phần vị trí công nhân thời vụ, đợi công nhân học đại học thì để những công nhân thời vụ biểu hiện chuyển sang chính thức để lấp chỗ trống đó.

 

Ngoài công trình giai đoạn ba cũng đang dần bàn giao đưa sử dụng, cũng sẽ nhiều vị trí mới, cần tuyển dụng lượng lớn, chuẩn từ bây giờ cũng tầm."

 

Trương Cảnh An gật đầu:

 

“Được, công nhân thời vụ mới cứ sắp xếp phân xưởng sản xuất trực tiếp thực tập hai tháng, đến lúc đó sẽ dựa biểu hiện cá nhân mà sắp xếp vị trí phù hợp."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được, về mảng nhân sự thể giao quyền cho dì Chung, dì cách sắp xếp.

 

Về phần thi đại học cứ mở một buổi đại hội động viên , phân tích rõ lợi hại, thi đỗ đại học xưởng sẽ phần thưởng, ngoài học xong đại học mà vẫn xưởng việc thì thể ưu tiên sắp xếp vị trí cán bộ, đãi ngộ thỏa đáng, chúng cố gắng giữ chân nhân tài."

 

Trương Cảnh An ghi chép từng điều một.

 

“Còn cô?

 

Cũng tham gia thi đại học ?"

 

Trương Cảnh An hỏi.

 

“Dĩ nhiên là tham gia , nếu thi đỗ đại học, lẽ đổi cộng sự ."

 

Tô Đào Đào .

 

“Cô, nữa ?"

 

Trương Cảnh An hỏi một cách bình thản.

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Cái , đợi thi đỗ hãy tính."...

 

Ngày hôm , Trương Cảnh An cầm tờ đơn đăng ký của Tô Đào Đào mở đại hội động viên.

 

Thực tế cũng chẳng cần động viên, việc tham gia thi đại học là nỗi đau trong lòng đa những đèn sách mười mấy năm trời, giờ đây thể khôi phục kỳ thi đại học, bọn họ lập tức hưởng ứng lời kêu gọi, đăng ký tham gia.

 

Thời gian thành lập nhà máy dài, so với những nhà máy quốc doanh kiểu cũ một một chỗ, công nhân viên xưởng thực phẩm phổ biến là trẻ tuổi.

 

Đặc biệt là những tuyển , đa đều là học sinh nghiệp cấp ba của mấy năm nay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-536.html.]

Nói cũng , bọn họ đều cảm ơn Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào khi tuyển dụng giới hạn độ tuổi khắt khe, vì đa gia đình đều c.ắ.n răng cố gắng nuôi con học hết cấp ba, đợi đến tuổi mới cho chúng đến xưởng ứng tuyển.

 

Như thì cần xuống nông thôn nữa.

 

Do đó, huyện của họ là huyện tỷ lệ phổ cập cấp ba cao nhất tỉnh, thậm chí quốc.

 

Ban đầu, nghiệp cấp ba còn thể ứng tuyển nhân viên văn phòng, nhưng vị trí văn phòng thì ít thì đông, cái thiếu là công nhân trực tiếp sản xuất.

 

Cũng chính vì , nhiều công nhân trực tiếp trong xưởng đều là học sinh nghiệp cấp ba của mấy năm nay.

 

Xưởng của Tô Đào Đào ngoài việc là xưởng trẻ hóa nhất tỉnh thậm chí quốc, độ tuổi trung bình nhỏ nhất, thì học lực trung bình là cao nhất.

 

Lần động viên , trong xưởng thế mà hơn hai trăm điền đơn đăng ký.

 

Với tỷ lệ đăng ký , chắc chắn cũng là đầu trong các nhà máy tỉnh thậm chí quốc.

 

Chương 440 Tiểu Vân Đóa “bỏ trốn"

 

Tô Đào Đào sấm lôi phong hành, .

 

Tối hôm về nhà liền tìm mấy đứa “công nhân nhí" chữ đến chép đề thi.

 

Dẫn đầu là Phó Viễn Hàng, Trần Trần, Mộc Mộc, Khang Tử, Đông T.ử đều đến cả, còn cái kiểu chữ gà bới của Áp Đản thì thôi bỏ qua.

 

Cũng cần chép nhiều, mỗi môn chép hai ba tờ là tương đối .

 

Chu Linh Lan hớn hở đồ ăn cho các “công nhân nhí".

 

Bà vẻ mặt từ ái đám trẻ ngoan :

 

“Ăn chút gì , uống miếng nước nghỉ ngơi , đừng để mệt quá nhé."

 

Mộc Mộc xoa xoa cổ tay:

 

“Mẹ nuôi, chúng con mệt , chị dâu Đào Đào của con hào phóng lắm, chúng con chép một tờ đề thi năm hào đấy, con cố gắng hôm nay chép xong bốn tờ, kiếm của chị hai đồng!"

 

Khang T.ử và Đông T.ử hi hi gật đầu:

 

dì Chu, chúng con tranh thủ thời gian chép xong sớm."

 

Sau khi Tô Đào Đào mở xưởng, tạo nhiều cơ hội thêm cho trẻ em trong căn cứ.

 

Tiền tiêu vặt trong tay trẻ em ở đây nhiều hơn hẳn so với trẻ em ở những nơi khác.

 

Bọn trẻ thù lao thông qua lao động của chính , dùng để mua những thứ thích, đứa nào đứa nấy đều vui vẻ.

 

Giám đốc Tô nổi tiếng hào phóng, đối xử với trẻ con cũng là điều ai nấy đều .

 

Bọn trẻ đều sẵn lòng theo sự chỉ huy của cô.

 

Tô Đào Đào :

 

“Mẹ, con sẽ để chúng nó thiệt cái mồm , chúng nó ăn cơm xong mới qua đây mà, con đang nướng bánh mì đấy, chuẩn cho chúng nó ít canh ngọt, đợi chúng nó chép xong là thể ăn ."

 

Các “công nhân nhí" xong, việc càng thêm hăng say.

 

Trần Trần đúng là kẻ học mót, cái đứa tinh ranh chọn tờ đề tiếng Anh mà cảm thấy dễ nhất để chép.

 

Đừng nha, đúng là đầu tiên thành nhiệm vụ.

 

“Mẹ ơi con chép xong , con gọi Đông Đông xuống ăn bánh mì đây!"

 

Tô Đào Đào xoa xoa cái đầu nhỏ của :

 

“Đi , gọi cả Hạ Hạ qua đây nữa."

 

Trần Trần nhíu mày, lắc đầu một cái:

 

“Không ạ."

 

“Tại con?"

 

Tô Đào Đào hỏi.

 

 

Loading...