Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 530

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng nghiệp A:

 

“Xưởng thực phẩm phụ ở phía Nam năm nay bánh trung thu nhân dừa đấy, đơn vị các phát ?"

 

Bạn:

 

“Không nha, xưởng bán kẹo dừa đó hả?"

 

Đồng nghiệp A:

 

, ngoài nhà họ thì còn ai ý tưởng như nữa?"

 

Đồng nghiệp B:

 

“Cũng đúng, nhưng đơn vị chúng cũng keo kiệt thật, chỉ phát đúng một cái."

 

Đồng nghiệp A:

 

“Đâu là keo kiệt, căn bản là đặt hàng nổi ?

 

Cậu xem cái bánh trung thu đó tinh xảo bao, nhỏ hơn bánh trung thu bình thường hẳn một vòng, giống như tác phẩm nghệ thuật , còn nỡ ăn nữa là."

 

Đồng nghiệp B:

 

“Cái túi bao bì đó mới , đứa nhỏ túi bao bì lớn thêm chút nữa , năm nay còn thêm một con ch.ó đen lớn, trông cứ như truyện tranh liên .

 

Đứa nhỏ nhà gom hết túi bao bì những năm , cất giữ như báu vật, ngày nào cũng hỏi vẫn cái mới."

 

Người bạn hâm mộ :

 

“Phúc lợi đơn vị các thật đấy, đơn vị chúng năm nay đông , đừng là bánh trung thu, kẹo dừa phát còn ít hơn năm ngoái một chút nữa kìa.

 

mà túi bao bì năm nay đúng là thật, con nhà cũng thích.

 

Nghe thiết kế bao bì đó dự định khi lên cấp ba sẽ vẽ xong một bộ truyện tranh liên tên là 'Câu chuyện thời gian'.

 

Sang năm em lên lớp 9 , ước chừng kỳ nghỉ hè năm thể mắt thị trường."

 

Đồng nghiệp A:

 

“Thật ?

 

Sao ?

 

Căn cứ phía Nam cách tổng bộ chúng xa vạn dặm, đến chúng còn , ai ?"

 

Đồng nghiệp B cũng tỏ vẻ nghi ngờ:

 

“Không thể nào chứ?

 

Hình vẽ túi bao bì là do một học sinh cấp hai vẽ ?"

 

Bạn:

 

“Sao thể chứ?

 

Nói chính xác thì lúc lô kẹo dừa đầu tiên mắt, em mới học lớp 4, lớp 5 thôi."

 

Đồng nghiệp A:

 

“Lừa ?"

 

Bạn:

 

“Hừ, lừa thì kẹo ăn chắc?

 

việc bên đó, bảo thiết kế bao bì là cháu ruột của giám đốc xưởng phụ, còn cả nhà giám đốc ai nấy đều trông , thông minh.

 

Nữ giám đốc thể sản xuất sản phẩm như thế , thì cháu trai vẽ cái túi bao bì nhỏ thì ?"

 

Đồng nghiệp B:

 

“Cũng đúng, chuyện em sắp truyện tranh liên là thật ?

 

Nếu là thật thì quá, thằng nhóc thối nhà sẽ ngày nào cũng đuổi theo đòi đưa túi bao bì nữa."

 

Bạn:

 

“Là thật đấy, gửi đến nhà in để sắp xếp lịch in , nhanh thì kỳ nghỉ đông năm nay mắt chừng."...

 

Tin vỉa hè của bạn sai, kỳ nghỉ đông năm 1976, bộ truyện tranh liên “Câu chuyện thời gian" do Phó Viễn Hàng chấp b.út, Đường lão bảo chứng, xưởng phụ độc lập đầu tư xuất bản chính thức mắt bản đầu tiên....

 

Chương 435 Năm năm mài một kiếm

 

Thời buổi , thông qua nhà xuất bản phương tiện truyền thông chính thống mà dám tự bỏ tiền túi, tự chịu lỗ lãi để xin mã xuất bản cá nhân hoặc đơn vị là chuyện hiếm thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-530.html.]

thì thông tin liên lạc phát triển, danh tiếng, thể tiếp thị, về cơ bản đồng nghĩa với việc ế hàng.

 

Phó Viễn Hàng thì khác, em tự mang “lưu lượng", việc thiết kế túi bao bì cho xưởng thực phẩm tạo cho em ít mua tiềm năng.

 

Tuy nhiên để bảo đảm, in đầu tiên cũng chỉ in một vạn bản.

 

Và tất cả đều tặng kèm chữ ký tay của Phó Viễn Hàng.

 

Đây là đề nghị của Tô Đào Đào, cô cảm thấy việc đối với Phó Viễn Hàng và xưởng thực phẩm mà đều ý nghĩa đặc biệt.

 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, năm năm mài một kiếm, con và sự nghiệp đều sự nhảy vọt cùng với những năm tháng nỗ lực đó.

 

Thời gian ngoại khóa của Phó Viễn Hàng mấy năm nay, một nửa dành cho việc thêm kiếm tiền học, một nửa dành cho việc học vẽ với Đường lão.

 

Em phân bổ thời gian , việc gì cũng đến mức cực hạn.

 

Thời gian của em hề lãng phí một ngày nào.

 

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông, Phó Viễn Hàng đến nhà in để ký tên lên một vạn cuốn truyện tranh .

 

Em chỉ ký tên, thỉnh thoảng còn thêm một hai câu chúc phúc, hoặc ngẫu hứng vẽ thêm mấy món đồ chơi nhỏ, tiêu tốn ròng rã hơn một tuần mới ký xong bộ.

 

“A Hàng, nhiều công nhân viên xưởng chú đặt cho con cái họ, cháu thể giúp họ thêm vài câu khích lệ lên đó ?"

 

Giám đốc Trần của nhà in và lão Đặng bọn họ đều là quen cũ với nhà Tô Đào Đào, hợp tác từ lúc xưởng thực phẩm còn là một xưởng thủ công nhỏ cho đến tận bây giờ.

 

Họ từng bước chứng kiến xưởng thực phẩm từ quy mô nhỏ phát triển đến quy mô như ngày hôm nay, nhân tiện cũng thúc đẩy nghiệp vụ của xưởng bọn họ phát triển theo.

 

Phó Viễn Hàng và Trần Trần thỉnh thoảng sẽ theo Tô Đào Đào đến đây, vị giám đốc già đặc biệt thích hai đứa trẻ .

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Dĩ nhiên là ạ, cháu vinh hạnh."

 

Giám đốc Trần mặt mày rạng rỡ, cuốn truyện tranh của Phó Viễn Hàng ông đích xem qua, xem một cách ngon lành, bỏ sót trang nào.

 

Bản ông giữ mười mấy cuốn, còn đặt thêm mấy chục cuốn nữa định tặng cho con cái của bạn bè.

 

Công tác tuyên truyền trong xưởng cũng là do ông .

 

Xưởng ông quanh năm suốt tháng in bao nhiêu sách, bọn họ đều xem đến phát chán , nhưng một cuốn truyện tranh chất lượng cao thế , giám đốc Trần vẫn là đầu tiên thấy.

 

Dù là nội dung câu chuyện kỹ năng vẽ sống động như thật, đều bỏ xa mấy loại truyện tranh đang lưu hành thị trường mấy con phố.

 

Giám đốc Trần đương nhiên sức tuyên truyền.

 

Đa trong xưởng cũng lạ lẫm gì với Phó Viễn Hàng.

 

Phúc lợi hàng năm của bọn họ đều kẹo dừa, con cái nhà họ đều thích sưu tầm túi bao bì.

 

Nghe Phó Viễn Hàng truyện tranh, nhà nào con nhỏ, thậm chí con cũng ủng hộ.

 

Điểm quan trọng là:

 

“In màu!”

 

Thời buổi truyện tranh in trắng đen giá bán thấp, giá in màu còn cao gấp mấy in trắng đen.

 

Lúc đầu Tô Đào Đào dẫn Phó Viễn Hàng đến in màu, giám đốc Trần từng lo lắng, cũng khuyên họ in ít thôi.

 

cũng là tự bỏ tiền in, nhà xuất bản bảo trợ, đồ in đều là tiền, nếu bán thì lãng phí bao.

 

Có thể in ít một chút, xem phản hồi của thị trường, nếu bán chạy thì in thêm, tuy chi phí in ấn sẽ cao hơn một chút nhưng ít bảo đảm.

 

Ban đầu lòng đều đáy, đều mang tâm thái giúp Phó Viễn Hàng chạy “doanh " mà đặt mua.

 

Mãi đến khi giám đốc Trần xem xong bộ mới tại bọn họ tự tin như !

 

Đây là truyện tranh?

 

Rõ ràng là một tác phẩm nghệ thuật!

 

Chẳng chỉ một vạn cuốn thôi ?

 

In!

 

Hay là một in luôn hai vạn cuốn?

 

Mười vạn cũng ?

 

Chắc chắn sẽ bán hết nhanh, in thêm thôi!

 

Ánh mắt giám đốc Trần Phó Viễn Hàng bây giờ còn từ ái hơn cả cháu nội :

 

“A Hàng , xưởng chú tổng cộng đặt hơn năm trăm cuốn đấy, ký lên cũng khá vất vả."

 

 

Loading...