Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 519

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:09:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Viễn Hàng :

 

“Ông nội bí thư đừng lo lắng quá, tụi cháu ý đó, chỉ là chị dâu phái tụi cháu về đón , cho dù đón thì cũng nên tìm để hỏi cho rõ ràng mới thể về báo cáo công việc .”

 

Cháu phiền đến đồng chí công an từng đến đây, chủ yếu là lo lắng định kiến với việc quản lý nội bộ của làng , ảnh hưởng đến việc đ-ánh giá thành tích cuối năm của ông nội bí thư."

 

Phải là chiêu của Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc tác dụng.

 

Nếu đó, ông bí thư già vẫn coi họ như trẻ con, thì bây giờ ông dám lơ là nữa.

 

Ông nhận đứa trẻ khúm núm ngày nào, từ lúc nào trưởng thành đến mức ông dám coi thường.

 

Thực Phó Viễn Hàng cũng mới rời hai ba năm, thật chẳng là thời gian bên ngoài rèn luyện con , là vợ chồng Phó Chinh Đồ dạy dỗ trẻ nhỏ nữa.

 

Tóm quan đè ch-ết quan , ngộ nhỡ kinh động đến công an hoặc lãnh đạo cấp , việc ông cần vẫn , chi bằng bây giờ trực tiếp luôn cho , còn thể để cái ơn cái huệ.

 

“Các cháu yên tâm, hộ khẩu của Tiểu Mai T.ử vẫn ở làng , tự nhiên vẫn là làng , ông bí thư chi bộ trách nhiệm và nghĩa vụ tìm hiểu tình hình của mỗi xã viên, thế , ông tìm bác cả cháu hỏi cho rõ ràng, về sẽ với các cháu, đúng , tại cháu trực tiếp tìm bác cả cháu để hỏi cho rõ?"

 

Phó Viễn Hàng một tiếng, định thần ông bí thư già, trả lời câu hỏi của ông.

 

Chính vì thế ông bí thư già thực sự tìm thấy câu trả lời từ ánh mắt của Phó Viễn Hàng.

 

Ông xua xua tay, tự vấn tự trả lời:

 

“Thôi thôi, bác cả cháu cũng thật là...

 

ông các cháu qua với ông , thôi để ông ."

 

Phó Viễn Hàng khi luôn thể khiến khác cảm thấy như gió xuân tràn về, khẽ gật đầu:

 

“Làm phiền ông nội bí thư , đúng , việc chị dâu cháu gửi hợp đồng tuyển dụng cho Tiểu Mai T.ử mong ông nội bí thư giữ bí mật giúp cháu, tạm thời đừng nhắc đến với bên ngoài, chị nảy sinh rắc rối, cũng xin đừng nhắc đến tụi cháu với đại đội trưởng."

 

Ông bí thư già gật đầu:

 

“Ông hiểu, sẽ bậy với bên ngoài , các cháu yên tâm."

 

Ông bí thư già thở dài:

 

“Nói cũng , thằng cháu nội bất tài của ông còn lớn hơn Tiểu Mai T.ử một tuổi đấy, nó cái phúc phận công nhân."

 

Ông bí thư già xong, kín đáo Phó Viễn Hàng một cái.

 

Phó Viễn Hàng mỉm một cái:

 

“Công nhân trong xưởng của chị dâu cháu phần lớn đều là nghiệp cấp ba, nếu ông nỡ để Trúc rời quê hương, đợi học xong cấp ba hỏi xem xưởng của chị dâu còn tuyển cũng muộn."

 

Việc vẽ miếng bánh lớn , Phó Viễn Hàng hiện tại thể thành thạo, chẳng hứa hẹn gì cả, chuyện vài năm sẽ thế nào thì chẳng ai .

 

Cháu trai của ông bí thư già vẫn đang học cấp hai, nếu vài năm ai hỏi Phó Viễn Hàng từng câu , nhớ rõ cũng là chuyện bình thường ?

 

Tóm chủ yếu là để đ-ánh lừa.

 

Ông bí thư già xong thì mừng rỡ khôn xiết:

 

đúng đúng, ông cũng với nó như , nỗ lực thi đỗ cấp ba thì cơ hội công nhân mới nhiều hơn!"

 

Ông bí thư già càng Phó Viễn Hàng càng cảm thấy đơn giản:

 

“Không hổ là con trai của Thạch Đầu, A Hàng , xa cách ba ngày bằng con mắt khác xưa , thằng bé lắm, khá lắm, cha cháu suối vàng chắc chắn cũng sẽ thấy an ủi."

 

Phó Viễn Hàng thu nụ , một tiếng:

 

“Làm phiền ông nội bí thư ạ."

 

Ông bí thư già:

 

“Không phiền, phiền, ông ngay đây..."

 

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-519.html.]

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc theo lưng ông bí thư già khỏi cửa.

 

Mộc Mộc ngắt một cọng cỏ đuôi ch.ó ngậm trong miệng, lùi kiểu lưu manh, học theo giọng điệu của ông bí thư già, giơ ngón tay cái với Phó Viễn Hàng:

 

“A Hàng , xa cách ba ngày bằng con mắt khác xưa , thằng bé lắm, khá lắm..."

 

Phó Viễn Hàng bực lắc đầu:

 

“Đi chỗ khác chơi ."

 

Mộc Mộc chạy đến bên cạnh Phó Viễn Hàng, khoác vai :

 

“Nói thật đấy A Hàng, đây tớ thực sự phát hiện còn đ-ánh lừa khác hơn cả tớ đấy, đây gặp lúc thế đều là tớ ở một bên bô bô , ở một bên khoanh tay , đến một cái rắm cũng thèm thả, bây giờ ngược , tớ chẳng còn việc gì để nữa ."

 

Mộc Mộc ngửa mặt lên trời thở dài, vẻ mặt đau buồn:

 

là dạy t.ử thì mất sư phụ mà, A Hàng, sóng xô sóng , sư phụ cũng chẳng còn gì để dạy nữa , tự lập môn hộ thôi."

 

Phó Viễn Hàng bực :

 

“Chưa xong ?"

 

Mộc Mộc thu vẻ đau buồn giả tạo, hì hì :

 

“A Hàng, tớ đây là thấy an ủi mà, nhận ?

 

Cậu nên là như thế , đây lạnh lùng quá, ít quá, cũng đủ tự tin, bây giờ thế mấy."

 

Phó Viễn Hàng cũng cảm thấy , chị dâu để ngoài “rèn luyện", tóm giao một bản “bài tập" khiến chị hài lòng, nếu uổng phí công lao dạy bảo tận tình của chị bấy nhiêu năm.

 

Còn về và Mộc Mộc, cần lời khách sáo gì, Mộc Mộc thế nào, ảnh hưởng đến lớn lao , trong lòng tự hiểu rõ.

 

Phó Viễn Hàng cũng cảm thấy bản bây giờ thực sự .

 

Cậu khoác vai Mộc Mộc, vỗ vỗ:

 

“Đi thôi, ruộng đào ít khoai lang, trưa nay nướng ăn."

 

Mộc Mộc lập tức chảy nước miếng:

 

“Chúng hố nướng khoai , lâu lắm tớ ăn, thèm ch-ết !"

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Cũng , thôi."

 

……

 

Chương 425 Thím , cháu là con lừa nhà thím ?

 

Ông bí thư già nhanh.

 

Khoai lang của Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc còn chín , ông tìm tới .

 

“A Hàng, hỏi địa chỉ , ông cùng hai cháu một chuyến nhé."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc chút bất ngờ, họ còn tưởng tốn thêm chút tâm tư nữa cơ.

 

“Không cần ông nội bí thư, chuyện cháu và Mộc Mộc giải quyết là , chuyện giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu còn phiền ông ạ."

 

Ông bí thư già:

 

“Đừng khách sáo với ông như , đều là việc ông nên mà, đúng , nếu hai cháu cần dùng máy cày thì cứ với A Ngưu, bây giờ vụ mùa, dùng xe căng thẳng ."

 

Ông bí thư già thêm một tình hình mà ông tìm hiểu cho họ , bao gồm tên là gì, cơ cấu nhân khẩu trong nhà thế nào, vân vân.

 

Người thành phố của Tiểu Mai T.ử cũng là danh gia vọng tộc gì, chỉ là công nhân bình thường của xưởng thực phẩm, hôm đó đúng lúc theo xe của xưởng ngoài thu mua nên thuận tiện đón Tiểu Mai T.ử luôn.

 

 

Loading...