Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 517

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:09:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

……

 

Bốn giờ chiều, Tô Đào Đào lái xe đưa hai trai trẻ đến ga tàu đúng giờ.

 

“Bản kế hoạch của A Hàng chị đ-ánh giá , tính khả thi cao, phần còn xem khả năng thực hiện của hai em thôi.

 

Mộc Mộc em tuyệt đối đừng xốc nổi, dù gặp chuyện gì cũng hành động thiếu suy nghĩ, bàn bạc với A Hàng mới hành động, càng tự ý hành động một .

 

Những tình huống đột xuất xử lý thì tìm công an địa phương giúp đỡ, chuyện gì đưa phán đoán thì kịp thời gọi điện thoại cho chị."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Em chị dâu, chị yên tâm."

 

Mộc Mộc:

 

“Chị Đào Đào chị yên tâm , A Hàng thông minh hơn em, em nhất định sẽ lời A Hàng, loạn !"

 

Tô Đào Đào vỗ vỗ vai hai :

 

“Đi , bắt đầu chuyến rèn luyện của giai đoạn cấp hai của các em , chị mong chờ các em khải trở về."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc , ăn ý cùng chào Tô Đào Đào theo kiểu quân đội, đồng thanh :

 

“Giám đốc Tô, chúng em hứa sẽ thành nhiệm vụ!"

 

……

 

Bốn giờ ba mươi phút, đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh đúng giờ, chậm rãi về hướng làng Thanh Liên.

 

Hai thiếu niên còn đùa giỡn như ngày thường, lên xe tìm chỗ xong, xuống là bắt đầu suy luận, tối ưu hóa kế hoạch.

 

Trong toa xe dòng phức tạp, họ ăn ý dùng mẩu giấy để giao lưu, khiến những khác trong toa xe ban đầu còn tưởng họ là câm.

 

Mãi cho đến khi trời bên ngoài tối hẳn, họ mới dừng bắt đầu ăn lương khô, giao lưu bình thường theo cách chuyện hàng ngày.

 

Phó Chinh Đồ mua vé giường cho họ, thời buổi thể bằng giường thì đều bình thường.

 

Những khác đều tò mò về họ, hỏi bóng hỏi gió ít câu hỏi, Mộc Mộc mấy định thật, đều ánh mắt Phó Viễn Hàng ngăn , dùng chiêu bốn lạng đẩy ngàn cân chặn về.

 

Mọi càng tò mò về họ hơn, đáng tiếc chẳng hỏi gì, đành thôi.

 

Trăng mờ gió mát, may mắn đêm qua là một đêm bình yên.

 

Tàu hỏa chỉ thể đến thành phố, họ quen đường quen lối lên chuyến xe khách về huyện Thanh Liên.

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc vốn chuẩn sẵn tâm lý bộ về làng, còn tỉnh táo tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa no nê mới về.

 

Không Phó Chinh Đồ đ-ánh tiếng , chú A Ngưu lái máy cày đợi sẵn ở đầu phố.

 

Họ vui vẻ chiếc máy cày phong trần của chú A Ngưu về làng.

 

Ngôi làng nhỏ ánh hoàng hôn vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc họ rời cuối.

 

Đặt chân lên mảnh đất quê hương xa cách lâu, cảm giác quen thuộc ùa về trong lòng.

 

Rõ ràng sống ở đây mười mấy năm, mới rời vài năm ngắn ngủi, khiến nảy sinh một loại ảo giác như thể cách một đời.

 

Lần Tiểu Mai T.ử để địa chỉ gửi thư trả lời cho họ, Phó Viễn Hàng dựa dấu bưu điện và mã bưu chính con tem mà phán đoán con bé vẫn còn ở trong ranh giới huyện Thanh Liên.

 

Chú A Ngưu đưa họ về đến nhà, Phó Viễn Hàng mới hỏi thăm chú về tình hình của Tiểu Mai Tử.

 

Chú A Ngưu :

 

“Các cháu vẫn hả, khi bà nội Tiểu Mai T.ử mất, thành phố của con bé đến giúp an táng bà nội xong, tiện thể đón con bé về thành phố hưởng phúc .

 

Không ngờ Tiểu Mai T.ử còn cái phúc phận , từ nay còn bán mặt cho đất bán lưng cho trời như chúng nữa, bà nội Tiểu Mai T.ử cũng yên lòng mà nhắm mắt ."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc nhíu mày một cái.

 

Phó Viễn Hàng hỏi chú A Ngưu:

 

“Chú A Ngưu, của Tiểu Mai T.ử là chính Tiểu Mai T.ử ạ?"

 

Chú A Ngưu lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-517.html.]

 

“Đều , bác cả của cháu đấy."

 

Nghe thấy cái tên , đôi mày Phó Viễn Hàng nhíu càng c.h.ặ.t:

 

“Bác cả của cháu?

 

Chuyện thì liên quan gì đến ông ?"

 

Chú A Ngưu :

 

“Liên quan lớn đấy chứ, cháu quên bác cả cháu là đại đội trưởng ?

 

Nói cũng , nhà Tiểu Mai T.ử vẫn là nhờ ông giúp tìm đến đấy.

 

Tiểu Mai T.ử còn cảm ơn ông đấy, nếu thể sống những ngày như , trở thành thành phố chứ."

 

Thời buổi ai cũng trở thành thành phố ăn lương thực quốc gia.

 

Phó Viễn Hàng ch-ết cũng tin bác cả gọi là lợi thì dậy sớm của việc giúp , trong chuyện chắc chắn điều gì đó mờ ám.

 

“Vậy chú A Ngưu, gặp Tiểu Mai T.ử ạ?"

 

Chú A Ngưu lắc đầu:

 

“Chỉ gặp đúng cái hôm đưa tang bà nội con bé lên núi thôi, đó thì thấy nữa."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Không là chú lái máy cày đưa họ ạ?"

 

Chú A Ngưu lắc đầu:

 

“Không , thành phố của Tiểu Mai T.ử lái xe con đến đón đấy, nếu bảo là thành phố sống những ngày ."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc , xem cái gọi là của Tiểu Mai T.ử bối cảnh nhỏ, độ khó giải cứu ước chừng sẽ tăng cấp, chút tiền nhỏ mà Tiểu Mai T.ử “nợ" Mộc Mộc, chừng căn cứ để mắt.

 

Xem chỉ thể c.ắ.n cét điểm “vợ nuôi từ bé của Mộc Mộc" , xem thể đưa .

 

“Chú A Ngưu, chú địa chỉ nhà của Tiểu Mai T.ử ạ?"

 

Phó Viễn Hàng tiếp tục hỏi.

 

Chú A Ngưu lắc đầu:

 

“Không , bác cả cháu chắc đấy, các cháu hỏi ông xem, đúng , các cháu về ngừng hỏi tình hình của Tiểu Mai T.ử , con bé lẽ xảy chuyện gì chứ?"

 

Phó Viễn Hàng suy nghĩ một chút, chân thành :

 

“Cũng chút chuyện, nhưng bây giờ tiện , xin chú A Ngưu thông cảm cho."

 

Chú A Ngưu ngạc nhiên , lắc đầu :

 

“Không , , tiện thì thôi, nếu các cháu cần chú giúp gì thì cứ lên tiếng, cần dùng xe thì cứ theo quy trình nộp tiền là ."

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Vâng, tụi cháu , cảm ơn chú A Ngưu."

 

Mộc Mộc đưa cho chú A Ngưu một gói kẹo nhỏ:

 

“Kẹo hỷ của trai cháu, để lâu một chút, chú A Ngưu nếu chê thì cầm về cho mấy đứa nhỏ ăn cho ngọt miệng."

 

Cát Cát kết hôn một năm rưỡi, kẹo hỷ còn sót thì cũng sớm chia hết , thảo nào bảo Mộc Mộc chuyện cơ chứ.

 

Chú A Ngưu vốn định nhận, nhưng là kẹo hỷ thì tiện từ chối nữa:

 

“Cảm ơn cháu nhé, chú chúc mừng trai cháu."

 

Sau khi chú A Ngưu , Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc vội vàng nhà.

 

Phó Viễn Hàng thong thả đặt hành lý xuống:

 

“Kế hoạch đổi , Mộc Mộc, xem chúng gặp vị bác cả đại đội trưởng bụng của tớ ."

 

 

Loading...