Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 513
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:09:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc nào cũng thì cưỡi Bạch Bạch theo bà nội chợ.”
Mỗi ngày nhóc đều tự sắp xếp thời gian luyện chữ và sách cho , dù chơi bời thế nào thì hai việc bao giờ bỏ lỡ ngày nào.
Những ngày tháng của bạn nhỏ Trần Trần trôi qua vô cùng phong phú, mỗi ngày đều đang lớn khôn một cách ....
Mộc Mộc xoa xoa đầu Trần Trần, bóc phong thư ngay mặt Phó Viễn Hàng:
“Tiểu Mai T.ử cũng gần nửa năm thư cho chúng nhỉ?
Lần nào cũng gửi kèm phong thư dán sẵn tem để bạn phản hồi, nhưng mà đúng là lười quá."
Mộc Mộc lẩm bẩm nhanh ch.óng lướt qua lá thư, xem xong, mím môi Phó Viễn Hàng, thần sắc nghiêm trọng:
“Xảy chuyện A Hàng..."...
Chương 420 Mình lập tức ga tàu hỏa mua vé, đưa Tiểu Mai T.ử về đây!
Lần khi về làng, Mộc Mộc để phương thức liên lạc cho Tiểu Mai Tử, luôn duy trì tần suất hai ba tháng trao đổi thư từ một .
Mộc Mộc là bắt đầu, khi lá thư đầu tiên cho Tiểu Mai Tử, một bé vốn dĩ thô thiển như mà nhớ để một phong thư dán sẵn tem để hồi âm, dặn dò cô bé nhớ thư .
Khiến Tiểu Mai T.ử ngại dám hồi âm, thêm đó Mộc Mộc còn là “chủ nợ" của Tiểu Mai T.ử nữa, vốn liếng để Mộc Mộc lấy vợ vẫn còn đang gửi chỗ cô bé mà, thế là khi lá thư hồi âm đầu tiên cho Mộc Mộc thì chuyện cứ thế tiếp diễn ngừng.
Trước đây , Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc mỗi năm kỳ nghỉ đông và nghỉ hè cố gắng tranh thủ thời gian về làng một , thực tế là kể từ khi họ cấp hai, thời gian trở nên vô cùng quý giá, cộng thêm nhiệm vụ sản xuất ở xưởng ngày càng nặng nề.
Họ hễ thời gian là đến xưởng thêm theo chương trình học , ngay cả tần suất chơi bóng rổ cũng giảm bớt, hai năm nay mà về làng Thanh Liên một nào.
Mộc Mộc hễ chuyện gì là thư cho , thỉnh thoảng kẹp phong thư ba năm đồng bạc, lấy danh nghĩa là nhờ Tiểu Mai T.ử giữ hộ vốn lấy vợ, còn dặn cô bé cứ tiêu hết , đợi lớn lên kiếm tiền thì trả cho .
Mộc Mộc vô tư, bao giờ nhớ gửi cho Tiểu Mai T.ử bao nhiêu tiền, còn Tiểu Mai T.ử thì lấy một cuốn sổ nhỏ ghi chép cẩn thận, ngay cả giá con tem mỗi phong thư hồi âm cô bé cũng ghi đầy đủ.
Và cẩn thận xé con tem đóng dấu bưu điện , dán cuốn sổ tay quý giá nhất của .
Mỗi Mộc Mộc thư hồi âm chắc chắn sẽ nhớ đính kèm phong thư dán sẵn tem, cũng sẽ bảo Phó Viễn Hàng vài câu.
Mộc Mộc luôn là kẻ , lẽ căn nhà tranh nghèo rớt mùng tơi của Tiểu Mai T.ử để bóng ma tâm lý quá lớn cho .
Thỉnh thoảng sẽ tiện tay gửi cho Tiểu Mai T.ử những bộ quần áo, giày dép mà dì Chung thải , trong thư sẽ :
—— “Tiểu Mai T.ử ơi, dì Chung nhà b-éo lên , quần áo rõ mà mặc , gửi cho bạn đấy, bạn xem ai dùng thì cho đó mặc nhé, dì Chung mà cứ b-éo với tốc độ thì chắc năm nào cũng mua quần áo mới mất, cảm ơn bạn giúp xử lý nhé."
Chẳng là vặn cho bà nội của Tiểu Mai T.ử mặc ?
Tốn bao nhiêu tâm tư gửi đồ cho mà còn lời cảm ơn, ngoài Mộc Mộc thì cũng chẳng còn ai khác.
Sau trong nhà Mộc Mộc thêm chị dâu Bình Quả, lý do để gửi đồ cho Tiểu Mai Tử:
—— “Tiểu Mai T.ử ơi, trai đúng là cái đồ ngốc, đầu tiên mua giày cho chị dâu mà mua chật!
Người bảo qua nên cho đổi, chị dâu giận tím mặt, bạn xem bạn ?
Nhà cũng chẳng còn đứa con gái nào khác, để đấy thì phí lắm, thì đừng để lãng phí nhé."
Rõ ràng là Mộc Mộc dùng tiền tiêu vặt thêm của để mua giày cho Tiểu Mai Tử, mà cứ là do Mạc Gia Cát mua chật cho Trần Bình Quả, phiền xử lý giúp, ngoài Mộc Mộc thì cũng chẳng còn ai khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-513.html.]
Trong thư Tiểu Mai T.ử nhiều , bảo Mộc Mộc đừng gửi đồ cho nữa, cũng đừng gửi tiền, nếu cô bé sẽ thư nữa.
Mộc Mộc mới thôi một thời gian, nhưng mỗi khi thấy thứ gì hợp với Tiểu Mai Tử, vẫn kìm mà mua cho cô bé.
Cô bé tết tóc đuôi sam lớn, nụ sạch sẽ e thẹn, ở nhà tranh dép cỏ, vất vả lắm mới ăn một miếng thịt gà mà cảm động đến phát nhưng vẫn còn nghĩ đến việc để dành một miếng cho bà nội, cái vẻ đáng thương đó chạm chút tinh tế ít ỏi duy nhất sâu trong nội tâm của kẻ vô tâm như Mộc Mộc.
Mộc Mộc đối với những coi trọng luôn hết lòng hết , đối với Phó Viễn Hàng là , đối với Trần Trần là , đối với bọn Khang T.ử cũng , chỉ là đối với Tiểu Mai T.ử thì thêm mấy phần thương xót.
“Sao ?"
Phó Viễn Hàng hỏi.
Mộc Mộc thu tất cả nụ mặt, hít một thật sâu đưa thư cho Phó Viễn Hàng:
“Những đó thật là quá đáng quá !
A Hàng, chúng tranh thủ lúc còn thời gian, mau về làng Thanh Liên một chuyến đưa Tiểu Mai T.ử lên đây ."
Phó Viễn Hàng nhận lấy thư, nhanh ch.óng xong, đôi mày nhíu c.h.ặ.t :
“Cậu bình tĩnh một chút , tuy bà nội của Tiểu Mai T.ử còn nữa, nhưng chúng và Tiểu Mai T.ử quan hệ họ hàng gì, lấy phận gì để đưa bạn lên đây?
Bản bạn cũng chắc đồng ý."
Mộc Mộc phẫn nộ :
“Chẳng lẽ cứ trơ mắt Tiểu Mai T.ử bỏ học, để những kẻ tám đời chẳng liên quan gì dắt bạn về nhà trâu ngựa, đợi đến tuổi thì 'tay bắt giặc' thu một khoản tiền lễ hỏi ?"
Thành tích của Tiểu Mai T.ử thế nào chứ, thường xuyên thi điểm tuyệt đối, năm nào cũng nhất, chữ lúc đầu là mô phỏng theo Phó Viễn Hàng, đó luyện dần luyện dần phong cách riêng của , những con chữ nhỏ nhắn thanh thoát chịu .
Mỗi khi Tiểu Mai T.ử gửi thư tới, Mộc Mộc hận thể chữ của cô bé mấy .
“Họ nuôi Tiểu Mai T.ử ngày nào ?
Họ giúp đỡ bà nội Tiểu Mai T.ử ?
Lúc họ khó khăn như , những kẻ gọi là tránh như tránh tà, bây giờ thấy lợi , nhặt một sức lao động như Tiểu Mai T.ử là ai nấy đều đến hái quả, gì chuyện hời thế chứ?"
Mộc Mộc càng càng giận:
“Không , lập tức ga tàu hỏa mua vé, đưa Tiểu Mai T.ử về đây!"
Mộc Mộc xong là định đạp xe ngay.
“Cậu bình tĩnh ."
Phó Viễn Hàng giữ đầu xe của Mộc Mộc , “Cậu cũng xem xem bây giờ là mấy giờ , định đạp xe thị trấn ?
Cậu đến nơi thì cũng tan .
Chuyện vội , chúng về bàn bạc với chị dâu hãy tính kế lâu dài."
Mộc Mộc nghĩ cũng đúng:
“Phải , nuôi thương Tiểu Mai Tử, còn bàn bạc với nuôi nữa, , tối nay ở nhà ăn cơm, Tiểu Mai T.ử đợi lâu , chúng nhanh ch.óng bàn bạc phương án mới !"