Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 508
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:09:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cố Thanh Hà vẫn nhíu mày, cô cứ ngỡ với điều kiện của thì việc xưởng văn phòng là chắc chắn, nếu thì Chu Chính và Phó Chinh Đồ quan hệ như , nhờ Tô Đào Đào một tiếng gì khó, ngờ vẫn biến .”
“Nhiều trẻ con như em sợ chăm , hỏng con em nhà ."
Chu Chính bóp tay cô :
“Sao chăm ?
Em xinh , tính tình dịu dàng thế , lũ trẻ chắc chắn đều sẽ thích em.
Bây giờ cái cũng ích gì, đợi tổ chức tiệc cưới xong em ứng tuyển sẽ thôi, nhà của nhân viên sẽ ưu tiên sắp xếp công việc, vấn đề lớn, quan trọng là xem vị trí nào còn trống."
Cố Thanh Hà thẹn thùng gật đầu, gì thêm.
Chu Chính dù cũng là cháu nội của từng đầu căn cứ, cô cứ tưởng với các mối quan hệ của , sắp xếp cho cô một vị trí văn phòng trong căn cứ cũng thành vấn đề.
Không ngờ tình hình thực tế là ngay cả vị trí văn phòng ở xưởng phụ thuộc cũng gặp vấn đề, thậm chí khả năng giáo viên mẫu giáo hoặc công nhân sản xuất.
Điều khác xa với mong đợi của cô .
Cô vất vả lắm mới thoát khỏi chồng cũ, bám một công t.ử như Chu Chính, gì thì cũng thể để công dã tràng.
Những ngày ở bên Chu Chính đối với cô cứ như là mơ , cô từng đời còn đàn ông như , hề để ý việc cô từng lấy chồng, khiến mỗi ngày trôi qua cô đều thấy chân thực, cô bao giờ cuộc sống nữa.
Công nhân sản xuất thì công nhân sản xuất , dù cứ ở đây cái .
Chương 416 Lại một cặp kết hôn
Cũng may Phó Chinh Đồ thói quen cất giữ sách vở, bộ sách giáo khoa cấp ba của vẫn còn giữ , Tô Đào Đào tập hợp chúng và bắt đầu lập kế hoạch học tập.
Chỉ là quãng đời học sinh cấp ba của Phó Chinh Đồ cách hiện tại cũng nhiều năm, sách giáo khoa đổi bao nhiêu .
Tháng chín Bạch Hoa sẽ lên cấp ba, đến lúc đó mượn sách giáo khoa của cô bé xem là ngay.
Tuy nhiên nội dung thi cử thì vẫn là những thứ đó, vạn biến bất ly kỳ tông, tranh thủ thời gian ôn tập luôn luôn sai.
Để che mắt đời, Tô Đào Đào tìm sách giáo khoa cấp hai của Phó Chinh Đồ bình phong.
Bản trình độ tiếng Anh của Tô Đào Đào vốn , cộng thêm việc hàng ngày băng tiếng Anh cùng bọn trẻ, nền tảng vững chắc, đây là môn ít lo lắng nhất.
Nền tảng toán học của cô cũng , sách giáo khoa thời đơn giản hơn nhiều so với những gì cô học ở thế kỷ hai mươi mốt, cũng tính là khó.
So với các môn khác, Văn và Chính trị ngược là những môn Tô Đào Đào cần đặc biệt bỏ công sức, nhất là Chính trị tư tưởng, các loại ngữ lục thuộc lòng.
Cô thể bắt đầu từ việc học thuộc lòng các câu ngữ lục.
Tô Đào Đào là , cầm cuốn sổ đỏ nhỏ bắt đầu học tập.
Lúc Phó Chinh Đồ dắt Trần Trần về, vặn thấy Tô Đào Đào cầm cuốn sổ đỏ tới lui trong sân, miệng lẩm bẩm.
Cậu nhóc cửa gọi:
“Ma ma, bà nội, bọn con về ạ!"
Phó Chinh Đồ rõ cuốn sách trong tay Tô Đào Đào, hiếm khi trêu chọc:
“Giác ngộ cao thế cơ ?"
Tô Đào Đào xoa đầu con trai, dối:
“Trong xưởng mở lớp xóa mù chữ, Trương Cảnh An định bổ túc văn hóa cho công nhân, em là xưởng trưởng đương nhiên tiến bộ cùng thời đại, gương nâng cao trình độ tri thức văn hóa cho bản , em dự định học văn hóa, học một lượt sách cấp hai và cấp ba."
Phó Chinh Đồ hai đống sách cô nhặt , hỏi:
“Em nghiêm túc đấy ?"
Tô Đào Đào:
“Trông em giống như đang đùa ?"
Phó Chinh Đồ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-508.html.]
“Nếu em thực sự học, sẽ tìm sách giáo khoa hiện tại cho em, những thứ của đều thời ."
Tô Đào Đào nhướng mày, cái gì gọi là buồn ngủ gặp chiếu manh?
Chính là đây chứ !
“Vậy thì quá, cảm ơn Phó công!"
Phó Chinh Đồ nụ của cô, tự chủ mà cong môi, xoa đầu cô:
“Nên mà, cần cảm ơn."
Trần Trần lon ton chạy lật xem những cuốn sách tìm , phát hiện thể hiểu .
Cậu nhóc ngẩng cái đầu nhỏ:
“Ma ma, con cũng học!"
Phó Chinh Đồ cúi bế nhóc lên, khuyên bảo:
“Con cứ theo nhịp độ của ba, nắm vững sách giáo khoa tiểu học , cần vội."
Trần Trần nghiêng đầu:
“Ba ba, tiểu học vẫn còn nhiều sách học lắm ạ?"
Phó Chinh Đồ:
“Không ít , tuần tự nhi tiến (theo đúng trình tự mà tiến lên)."
Trần Trần sùng bái ba nhất, ít khi nghi ngờ lời ba, liền gật đầu:
“Dạ ạ, con cùng ma ma xem sách ạ?"
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được chứ, cứ xem như sách giải trí thôi, tạm thời hiểu cũng ."
Trần Trần híp mắt:
“Vâng ạ!"
Tô Đào Đào đỡ trán, quả nhiên cô vẫn là ngốc nhất nhà.
Đến cuối tuần, Phó Chinh Đồ tìm trọn bộ sách giáo khoa cấp ba, cái mới cái cũ lẫn lộn, một phần là mua, một phần là “mượn" từ đồng nghiệp.
Tô Đào Đào chính thức bắt đầu tận dụng thời gian vụn vặt để ôn tập, hiệu quả thấp, chỉ thể coi như còn hơn .
Cứ thích nghi một thời gian , nếu tiến độ vẫn , kỳ thi đại học cô sẽ xin nghỉ lương một thời gian để chuyên tâm ôn tập.
vội, vẫn còn thời gian....
Tiệc cưới của Chu Chính sắp xếp ngày Đông chí hai ngày.
Trước đây ở căn cứ ai thói quen tổ chức tiệc cưới tại nhà ăn, đều tổ chức ở quê xong mới căn cứ phát kẹo hỷ cho .
Mạc Gia Cát mở tiền lệ , đến lượt Chu Chính thì càng thêm thành thạo.
Làm quy trình tương tự một nữa thì đơn giản hơn nhiều.
Nhờ phúc của Trần Trần, các bạn nhỏ ở lớp mẫu giáo ăn một bữa thịnh soạn mi-ễn ph-í theo nhóc.
Một bàn gồm những “củ cà rốt nhỏ" vây thành vòng tròn, từng đứa một đung đưa đôi chân ngắn, chú rể và cô dâu dâng một cách ngon lành.
“Trần Trần, tớ thích khác kết hôn thật đấy, hồng bao, thịt ăn!"
Phải là, những đứa trẻ như B-éo B-éo nếu ăn thả ga, đặt ở thế kỷ hai mươi mốt ăn buffet theo giá lớn chắc chắn cũng huề vốn, chứ đừng là ba cái bữa tiệc .
Mỗi khi đĩa thức ăn nào bưng lên, nhóc đều chia cho mỗi bạn một ít , chỗ còn mới vét cả nước lẫn cái bát , đĩa nào lên là hết sạch đĩa đó, lớn thấy đều thầm kinh ngạc.
Lũ trẻ chung sống hòa thuận, B-éo B-éo nhỏ như mà chăm sóc trẻ con, cần lớn chăm nom, chỉ điều là nhóc B-éo B-éo thật sự quá khỏe ăn.