Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 500

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợt của Mạc Gia Triết dĩ nhiên là kịp , hiện tại xưởng đường vẫn đang trong tình trạng cung đủ cầu, đợi dây chuyền sản xuất giai đoạn hai hoạt động diện, thể đưa nhiều kẹo hơn các hợp tác xã cung tiêu để phân phối hãy .”

 

Các bạn nhỏ ở lớp Dục Hồng cô Trần và chú Triết kết hôn, tự phát tổ chức cả lớp để tặng quà cưới cho cô giáo.

 

Một đám nhóc con chổng cái m-ông nhỏ, đầu ghé sát rạp mặt đất bàn bạc:

 

Em gái Thải Hồng:

 

“Tớ và chị tặng hoa cài đầu nhỉ?

 

Mẹ tớ mới mua cho chúng tớ hoa cài đầu mới, vẫn dùng , cô Trần lúc cô dâu cài lên nhất định ."

 

Có bạn tán thành:

 

“Tớ thấy đấy, cô dâu đều đeo hoa cài đầu mà."

 

Cậu bé Đông Đông từng trải qua đám cưới của các chú các , tỏ vẻ hiểu rộng, lên tiếng phản đối:

 

“Hoa cài đầu của cô dâu là màu đỏ rực và to, giống với hoa cài đầu của các , hoa hồng đỏ lớn mới hỷ khí."

 

Em gái Thải Hồng hết cách:

 

“Được , tớ tặng gì nữa."

 

B-éo B-éo :

 

“Hôm qua ba tớ mua cho tớ táo tớ thích ăn nhất, tớ quyết định tặng táo!"

 

Chị Thải Vân chớp mắt:

 

“B-éo B-éo, cô giáo tên là Bình Quả (Táo) mà, đem táo tặng cho Bình Quả, tớ cứ thấy kỳ kỳ ."

 

B-éo B-éo lý sự:

 

“Tớ thích cô giáo Bình Quả cũng nhiều như thích táo , tớ đem quả táo tớ thích nhất tặng cho cô giáo Bình Quả tớ thích nhất, chẳng ?"

 

Các bạn nhỏ suýt nữa nhóc cho ch.óng mặt.

 

Đôn Đôn vỗ vỗ đầu:

 

“B-éo B-éo đừng nữa, tớ ch.óng mặt quá."

 

Trần Trần nãy giờ gì, B-éo B-éo liền hỏi Trần Trần:

 

“Trần Trần, thấy ý kiến của tớ đặc biệt ?"

 

Trần Trần :

 

“Tớ thấy bất kể chúng tặng gì cũng đều là tấm lòng cả, cô giáo Bình Quả đều sẽ thích thôi."

 

“Vậy Trần Trần tặng gì thế?"

 

đấy, Trần Trần, định tặng gì?"

 

Trần Trần lấy túi nhỏ qua, từ bên trong lôi một quyển vở vẽ, lật từng trang một:

 

“Tớ định tặng cái ."

 

Những cái đầu nhỏ vốn đang tụ một chỗ lúc va cục cục.

 

“Ái chà chà, B-éo B-éo đầu to quá, đụng trúng đầu tớ ."

 

“Cậu cũng đụng trúng tớ mà!"...

 

Trần Trần dậy, xa một chút, giơ quyển vở vẽ nhỏ lên từ từ lật mở, để cho rõ.

 

“Ơ, đây là tớ ?"

 

“Đây là tớ ?"

 

“Đây là cô Trần và chú Triết ?"

 

“Trần Trần, vẽ từ bao giờ thế?"

 

, bọn tớ nhỉ?"...

 

“Từ lúc cô giáo sắp kết hôn với chú Triết là tớ bắt đầu vẽ , một là tớ nhờ chú nhỏ giúp đỡ vẽ đấy."

 

Trần Trần .

 

Trần Trần trí nhớ , chỉ cần thấy Trần Bình Quả và Mạc Gia Triết cùng bé đều nhớ rõ, những khoảnh khắc cả đám nhỏ ở bên cạnh Trần Bình Quả bé cũng nhớ.

 

Nên nảy ý tưởng dùng hình thức truyện tranh để vẽ từng khung hình , còn phối thêm những câu chú thích đơn giản như “Lần đầu gặp cô Trần", “Chú Triết đỏ mặt kìa", “Cô Trần và chú Triết ở vườn rau", “Cô giáo Bình Quả hôm nay chơi trốn tìm cùng chúng con", vân vân, chuẩn dùng để tặng cho Trần Bình Quả và Mạc Gia Triết quà cưới.

 

Có thể món quà cưới vô cùng dụng tâm và đặc biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-500.html.]

 

“Trần Trần, vẽ thật đấy, còn hơn cả truyện tranh ngoài hiệu sách."

 

Đông Đông ngưỡng mộ .

 

B-éo B-éo gật đầu:

 

đó Trần Trần, tớ thích quá mất, lúc tớ kết hôn cũng tặng tớ một quyển ?"

 

Em gái Thải Hồng nổi nữa:

 

“B-éo B-éo hổ , mới bao nhiêu tuổi mà nghĩ đến chuyện kết hôn ?

 

mà Trần Trần, thể vẽ giúp tớ và chị tớ một bức ?

 

Cậu vẽ thật sự !"

 

“Trần Trần, tớ cũng !"

 

“Tớ cũng !"...

 

Trần Trần bọn trẻ ồn đến mức còn cách nào, đành thu quyển tranh :

 

“Phần lớn là do chú nhỏ của tớ vẽ đấy, vật họp theo loài, tớ và chú nhỏ dễ dàng vẽ tranh , chỉ khi tớ thấy nên tặng mới thể vẽ tặng kỷ niệm, bình thường thì , các thì thể tự học vẽ mà!"

 

“Bọn tớ vẽ."

 

Mọi cũng tính cách của Trần Trần, cũng quen với việc phàm là chuyện gì cũng lấy Trần Trần trung tâm, Trần Trần thì dĩ nhiên là .

 

tớ ngốc quá vẽ, Trần Trần, khi nào tớ mới tư cách sở hữu một bức tranh của đây?"

 

B-éo B-éo thở dài .

 

Trần Trần chớp mắt, nghĩ ngợi một lát hỏi:

 

“B-éo B-éo, và chú Lý từng chụp ảnh cùng bao giờ ?"

 

B-éo B-éo lắc đầu:

 

“Hình như là ."

 

Trần Trần :

 

“Tớ thấy ảnh chụp hơn tranh vẽ, thể bảo chú Lý đưa chụp ảnh, đợi lớn xem , sẽ lúc trông như thế nào ."

 

B-éo B-éo vỗ trán:

 

nhỉ, tớ nghĩ nhỉ?

 

Tớ thể tiệm chụp ảnh để chụp mà!"

 

Các bạn nhỏ đều Trần Trần dắt mũi .

 

Vừa nãy còn bám lấy Trần Trần đòi vẽ tranh, giờ đây từng một đang nghĩ xem để thuyết phục lớn ở nhà đưa tiệm chụp ảnh để chụp hình.

 

Chỉ Đông Đông ghé sát tai Trần Trần nhỏ giọng :

 

“Trần Trần, đợi lúc em gái tớ tròn một tuổi, thể giúp tớ vẽ một bức ảnh tớ và em gái ?"

 

Trần Trần chút do dự gật đầu:

 

“Được chứ!"

 

Đông Đông viên mãn , cứ xoay quanh Trần Trần:

 

“Tớ quả nhiên là bạn nhất của !"

 

B-éo B-éo nãy thấy họ gì, câu thì rõ mồn một, lập tức bỏ mặc “đại quân" chạy tới, học theo dáng vẻ của Đông Đông xoay quanh Trần Trần:

 

“Tớ cũng là bạn nhất của Trần Trần!"

 

Các bạn nhỏ thấy thế, lập tức đều vây , nắm tay xoay quanh Trần Trần:

 

“Chúng tớ cũng là những bạn nhất của Trần Trần!"

 

Trần Trần chớp đôi mắt to vô tội, bé hình như nhỉ, chỉ là vẽ tranh thôi mà....

 

Chương 410 Anh thật lòng cưới em ?

 

Mặc dù thời buổi kết hôn thứ đều giản lược, nhưng những nghi lễ cần dì Chung vẫn bỏ sót cái nào.

 

Dì và Bình Quả cả hai bên đều bận rộn đến mức chân chạm đất.

 

Mạc Gia Triết đưa Trần Bình Quả lĩnh giấy chứng nhận kết hôn ngày hôm đó tình cờ gặp Chu Vi Ninh và Chu Chính mua đồ.

 

 

Loading...