Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:30
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Đào Đào cúi đầu, giả vờ xem sổ tiết kiệm, thực tế là cô cầm ngược sổ, ngay cả đó mấy chữ cô cũng rõ.”
Phó Chinh Đồ trở , lời ít ý nhiều :
“Trong sổ tiết kiệm là tiền lương và tiền thưởng gần hai ba năm nay, trong phong bì là tiền mặt, qua một thời gian nữa sẽ phát thêm một khoản tiền thưởng."
Tiền tích góp lúc phần lớn dùng để kết hôn, chỉ riêng việc sắm đủ “tam chuyển nhất hưởng" và cải tạo nhà vệ sinh tốn ít tiền, tiền còn chỉ giữ tiền lộ phí, khi đều để trong nhà chi tiêu, lúc đó còn tiền dư, những chuyện với Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào gật đầu bừa bãi một cái, biểu thị , thực tế cô chẳng lọt tai cái gì, bây giờ trong đầu cô là “phế liệu", , trong đầu là cơ ng-ực của Phó Chinh Đồ.
Người đàn ông bất kể là tướng mạo vóc dáng đều là gu của cô, còn đáng xem hơn cả những tiểu thịt tươi cô từng theo đuổi ở kiếp , cô khó giữ lòng bình thản.
Nam sắc hại mà.
Phó Chinh Đồ vốn cũng nhiều, thấy cô gì hỏi, cũng thêm gì nữa.
“Nghỉ ngơi sớm ."
Giường gỗ thời phổ biến đều cao, một bên giường sát tường, Phó Chinh Đồ ngủ phía ngoài, Tô Đào Đào ngủ bên trong, tất yếu bước qua Phó Chinh Đồ, chuyện chút ngượng ngùng , cô bò qua Phó Chinh Đồ!
Trên ...
Bò...
Tô Đào Đào c.ắ.n c.ắ.n môi, m-ông xuống giường , hai chân từ từ nhấc lên tạo thành tư thế quỳ , hai tay chống giường, một chân cẩn thận bước qua Phó Chinh Đồ, tuy nhiên, định luật Murphy chính là bạn càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.
Phía thao tác , nhưng chân của cô cẩn thận chăn vướng , lúc cô đ-á chăn thì trọng tâm vững, khéo thế nào cả ngã nhào lên cơ ng-ực của Phó Chinh Đồ!
, khối cơ ng-ực mà cô thèm thuồng bấy lâu nay bây giờ đang cô áp mặt xuống , thậm chí môi chỉ cần động nhẹ một chút là thể hôn tới!
Sau đó cô thấy bên rên rỉ một tiếng, mới cảm thấy cảm xúc ở đầu gối càng đúng, chút mềm, còn chút nóng, đó là, đó là...
Tô Đào Đào quả thực nước mắt, tay chân đều đặt , cái lưỡi bình thường linh hoạt vô cùng giờ cũng bắt đầu thắt nút:
“Xin xin xin, xin ..."
Lúc Nữ Oa nương nương nặn thực sự thiên vị, thì nặn qua loa, thì tinh xảo tỉ mỉ, bất kể là Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào, đều là những nặn tinh xảo tỉ mỉ đó.
Tô Đào Đào sở hữu làn da trắng như tuyết, mặt chân dài, chỗ nào cần lớn thì lớn, chỗ nào cần thon thì thon, mị cốt thiên thành, là phong cách “thuần d.ụ.c" thịnh hành ở thế kỷ hai mươi mốt.
Khuôn mặt trong gang tấc, thể ngửi thấy thở của , thấy nhịp tim của , Phó Chinh Đồ cảm nhận cảm giác mướt mịn như mỡ đông của Tô Đào Đào, thốt nhiên một tay ôm lấy Tô Đào Đào, dậy thổi tắt ngọn đèn dầu hỏa bên đầu giường, đó lật một cái, đè cô xuống, theo đó là nụ hôn che trời lấp đất gần như tham lam.
Anh thánh nhân, nữ đồng chí mắt là tự tay tiêu hết tiền tích góp, sắm sửa “tam chuyển nhất hưởng" để cưới hỏi đàng hoàng, bôn ba đường xa, cộng thêm hai quá lâu gặp, cả hai đều chút lạ lẫm, tối nay vốn định gì, nhưng khoảnh khắc nữ đồng chí thở như lan, da dẻ như mỡ đông đè lên , chuyện thuận theo tự nhiên như .
Một nụ hôn kết thúc, đôi môi mỏng của Phó Chinh Đồ dời đến vành tai của Tô Đào Đào, nắm lấy tay cô hôn một cái, đặt gáy , bình phục thở nặng nề mới khàn giọng hỏi:
“Có thể chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-50.html.]
Lúc Tô Đào Đào cảm thấy thật giống một quả đào nhỏ chín mọng đang chờ hái, lúc khuôn mặt nóng hổi của cô chắc chắn còn đỏ hơn cả đào chín.
Cô lên tiếng, dù cũng là từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên qua, ăn thịt heo chẳng lẽ thấy heo chạy ?
Vợ chồng hợp pháp, chuyện nam nữ yêu đương, là , là , gì nũng nịu.
Cô một tay giữ gáy Phó Chinh Đồ, một tay vuốt lên cơ bụng của Phó Chinh Đồ, giống hệt như cô tưởng tượng, lòng bàn tay là tám múi cơ bụng rõ rệt, cảm giác cực .
Cô dán sát tai Phó Chinh Đồ, học theo giọng điệu của , khẽ thốt hai chữ:
“Chuẩn ."
Tiểu biệt thắng tân hôn, nắng hạn gặp mưa rào, nước chảy thành sông, tận tình thỏa thích.
Tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua khe hở rèm cửa nhảy , tinh nghịch nhảy múa tấm ga trải giường rực rỡ.
Đôi vợ chồng ôm vẫn đang ngủ say.
Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng vốn thói quen dậy sớm thức dậy, vệ sinh cá nhân xong xuôi, một xếp hàng mua sữa dê, một bắt đầu chuẩn bữa sáng cho hôm nay, buổi sáng bình thường tràn ngập thở khói lửa ở sân nhỏ nông gia dường như gì khác biệt so với khi.
Chỉ Tô Đào Đào đang mệt mỏi rã rời mới nó khác với bình thường đến nhường nào.
Cực lạc và cực mệt cùng tồn tại, Tô Đào Đào thức dậy theo đồng hồ sinh học cảm thấy sắp tan xương nát thịt đến nơi .
Ký ức ùa về, từng li từng tí của đêm qua tràn não hải, cô hai tay kéo chăn lên đến cằm, đỏ mặt nghiêng đầu đàn ông bên cạnh.
Cô thể hiểu nổi tại một đàn ông quanh năm ngâm trong phòng thí nghiệm thể lực đến .
Khuôn mặt khi ngủ của đàn ông vẫn kinh diễm như lúc mới gặp, lúc đang nhắm mắt, hàng mi dài và rậm phủ lên mí mắt, thêm vài phần ôn nhu và vô hại, chỉ Tô Đào Đào mới đàn ông trông vẻ vô hại trong một thời điểm vẫn là kiểu thâm trầm ít , thể khiến điêu , mang cho cô trải nghiệm tột đỉnh, cô thể tưởng tượng bình thường thí nghiệm chuyên chú và nghiêm túc đến mức nào.
Giống như tâm linh tương thông, đàn ông còn đang ngủ say thốt nhiên mở mắt, nghiêng đầu, tầm mắt chuẩn xác sai lệch đ-âm sầm đôi mắt long lanh như sương khói của Tô Đào Đào, đôi mắt phượng mơ màng của đàn ông bỗng nhiên nhếch lên, khóe môi cũng mang theo độ cong tương ứng, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng là sự khàn đặc đặc trưng của đàn ông sáng sớm:
“Chào buổi sáng."
Tô Đào Đào chớp chớp mắt vài cái, cũng là dây thần kinh nào chập, rõ ràng chỉ cần đáp một câu “Chào buổi sáng" là xong chuyện, cô như đào tẩu mà kéo tấm ga trải giường qua khỏi đầu, che kín mít cả .
Sau đó, tiếng trong trẻo của đàn ông khẽ vang lên đỉnh đầu cô...
Chỗ nào lỗ ?
Bây giờ cô chỉ tìm cái lỗ để chôn xuống!
Chương 34 Không
Phó Chinh Đồ dậy , khi đóng cửa phòng còn với Tô Đào Đào bảo cô ngủ thêm một lát.
Tô Đào Đào ngạt trong chăn sắp thở nổi nữa, đợi đến khi tiếng đóng cửa vang lên mới lén lút kéo ga trải giường xuống, xác định trong phòng chỉ còn cô mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.