Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 497
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Cao suy nghĩ một lát thật:
“E là , móng của quy hoạch cũ đều đổ xong, phá thì công trình quá lớn, cần thiết.
thể mở rộng thêm vài tòa nhà giai đoạn hai từ phía khu đất giai đoạn ba."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Vấn đề đó lớn.
Chia giai đoạn chỉ là để đẩy nhanh việc đưa sản xuất từng phần, khu công nghiệp là một kết cấu tổng thể, quy định mảnh đất nào nhất định xây cái gì, thể điều chỉnh bất cứ lúc nào."
“Vậy phía cô bản vẽ, sẽ triển khai.
Tô xưởng trưởng, cô nghĩ cho họ chu đáo quá."
Không ai hiểu rõ năng lực của Tô Đào Đào hơn Lão Cao, trong mắt ông cô là năng, còn bụng, một như thật khó để khiến tâm phục khẩu phục.
Tô Đào Đào :
“Bồi thường cho họ là một phần, cũng tư tâm riêng.
Sau lẽ cũng sẽ chuyển sang bên ở.
Tiểu Lục, Trương thư ký và những khác đều lập gia đình, căn hộ riêng biệt vẫn thuận tiện hơn nhiều.
Ở thành phố đủ diện tích thì đành chịu, nhưng ở đây chúng thừa đất.
Hiệu quả kinh doanh của xưởng , cuộc sống cái để mong đợi thì mới nỗ lực tạo doanh thu hơn.
Chuyện chú đừng ngoài vội, đợi sửa xong bản vẽ, báo cáo với cấp xong hãy ."
Tô Đào Đào dừng một chút tiếp:
“Ký túc xá giai đoạn ba, còn sửa một tòa thành nhà khách độc lập nữa."
Lão Cao lúc thực sự kinh ngạc:
“Nhà khách?"
Tô Đào Đào gật đầu:
“Nơi của chúng quá hẻo lánh, giao thông bất tiện.
Đợi hiệu quả của chúng lên, lãnh đạo đến thị sát chỉ đạo, các đơn vị em đến tham quan học tập chắc chắn sẽ ít.
Có khi còn cả nhà công nhân viên đến thăm, nếu tiện để họ ở trong ký túc xá khu xưởng thì thể sắp xếp nhà khách, cũng dễ quản lý."
Lão Cao một nữa bái phục:
“Tô xưởng trưởng nghĩ xa thật đấy."
Tô Đào Đào thản nhiên :
“Tại kỳ vị mưu kỳ chính (ở vị trí nào thì lo việc đó), nếu chú ở vị trí chú cũng sẽ nghĩ nhiều như thôi."
Câu hỏi giả định Lão Cao trả lời .
Thời buổi việc thực thụ thiếu, nhưng kẻ chiếm chỗ mà gì cũng đầy đấy.
Nói chung, như Tô Đào Đào đúng là phượng mao lân giác (hiếm như lông phượng sừng lân).
Hai bàn bạc thêm một chi tiết Lão Cao mới hài lòng rời .
lúc Trương Cảnh An cũng tới báo cáo, Bí thư Chu dẫn xác minh phận, nếu vấn đề gì sẽ thực hiện bước tiếp theo.
Tô Đào Đào ý kiến gì.
Giữa chừng cho Trần Trần ăn chút đồ ăn vặt, Tô Đào Đào hỏi bạn nhỏ:
“Nếu bên cũng lớp mẫu giáo, Trần Trần sang đây học ?"
Trần Trần nghiêng đầu nghĩ ngợi hỏi ngược :
“Đông Đông và B-éo B-éo sang đây học ?"
Tô Đào Đào :
“B-éo B-éo thì chắc là , nhưng Đông Đông thì thể, vì dì Tri Thu cũng sẽ sang đây việc."
Trần Trần dõng dạc trả lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-497.html.]
“Vậy thi thoảng con sẽ sang ạ."
Tô Đào Đào mỉm xoa đầu bạn nhỏ:
“Đi cùng thấy buồn chán ?"
“Dạ ," Trần Trần lắc đầu, vẻ mặt khổ sở, “Chỉ là nhiều việc quá ạ, nhiều lời con hiểu hết .
Mẹ ơi, Trần Trần ngốc quá ạ?"
Tô Đào Đào:
“..."
Nếu Trần Trần mà ngốc thì đời chắc chẳng đứa trẻ nào thông minh nữa.
Tô Đào Đào véo má bạn nhỏ:
“Mẹ luôn đợi con lớn lên sẽ hiểu, đó là suông để dỗ con .
Trong quá trình 'lớn lên' , ngoài việc sách chữ, phần nhiều cần sự tích lũy kinh nghiệm và trải nghiệm, những thứ đó đều để thời gian bồi đắp.
Ba dạy con thành ngữ 'nhổ mạ giúp lớn' (yển miêu trợ trưởng) nhỉ?
Câu chuyện ngụ ngôn đó dạy Trần Trần rằng sự phát triển của vạn vật trong tự nhiên đều quy luật riêng, quá nôn nóng sẽ hỏng cả mạ non.
Trần Trần cũng là một thành viên của tự nhiên, hơn nữa Trần Trần là bạn nhỏ thông minh nhất mà từng thấy ở lứa tuổi .
Cái gọi là d.ụ.c tốc bất đạt, Trần Trần cứ tuần tự nhi tiến (theo thứ tự mà tiến), lớn lên một cách vững chắc thì tương lai sẽ trở thành mà con thôi."
Thực Tô Đào Đào hiếm khi giảng đạo lý lớn lao cho con.
Một bạn nhỏ thiên tài như Trần Trần cái đầu giống như một hố đen , luôn hấp thụ ngừng nghỉ những dưỡng chất từ thế giới bên ngoài.
Có những thứ bé tiêu hóa nhanh, nhưng những thứ bắt buộc để thời gian xử lý.
Có những chuyện bạn nhỏ khác xong thì thôi, sẽ suy nghĩ thêm, càng mưu cầu hiểu thấu đáo.
Trần Trần thì khác, những gì thấy thấy đều sẽ tìm cách hấp thụ bằng hết.
Bản Tô Đào Đào cũng mâu thuẫn.
Năng lượng là bảo , con thông minh là chuyện , nhưng lo con thông minh quá sẽ “tuệ cực tất thương" (quá thông minh dễ tổn hại).
Cô hy vọng thể tìm một điểm cân bằng, để Trần Trần thể lớn lên một cách tự nhiên, khỏe mạnh và hạnh phúc.
Có lẽ cô cũng tham lam một chút .
Một ngày bận rộn luôn trôi qua nhanh.
Tô Đào Đào dẫn bọn trẻ về nhà, Chu Linh Lan chuẩn xong bữa tối.
Trần Trần thậm chí còn chẳng kịp chơi với Bạch Bạch và Vân Đóa nhỏ, gọi một tiếng “Bà nội" lao thẳng căn phòng nhỏ tầng hai, đang hí hoáy cái gì.
Tô Đào Đào hiệu cho Phó Viễn Hàng:
“Lên xem nó em."
Phó Viễn Hàng gật đầu, theo lên tầng....
Chương 407 Cô quả nhiên hiểu mạch não của bạn nhỏ thiên tài
Trần Trần lên lầu cất đồ xong, việc đầu tiên là chạy đến tủ sách của ba.
Sách tủ cao quá, bé khênh cái ghế nhỏ tới giẫm lên, kiễng chân mãi mới chạm tới .
Khi Phó Viễn Hàng , cái ghế lung lay sắp đổ, tim suýt nữa thì nhảy ngoài.
Cậu dám đột ngột lên tiếng, nhẹ nhàng tới lưng Trần Trần bảo vệ.
Đợi bé lấy sách, từ từ xổm xuống, Phó Viễn Hàng mới tay đỡ lấy cánh tay bé.
“Trần Trần, lúc nãy nguy hiểm quá, nữa, cần sách gì cứ gọi chú lấy giúp cho."
Trần Trần để tâm, giơ quyển sách trong tay lên :
“Việc của tự ạ."
Trẻ con ở lứa tuổi thực sự lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác.
Một bạn nhỏ thông minh như Trần Trần, thời gian qua ngày nào cũng theo đài phát thanh học quốc ngữ, giờ chuyện bằng giọng phát thanh chuẩn, phát âm rõ ràng, tròn vành rõ chữ.
Ngoại trừ việc thích nũng nịu gọi “Ba ba", “Mẹ ", “Chú nhỏ" , thì chỉ khi nào thật sự vội vàng mới bật giọng sữa.