Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 495

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói thật, lúc đầu tin đứa bé tí như Trần Trần cũng thể xưởng thêm, họ thực sự định mang con cái ở nhà đến đây, trông con kiếm tiền tiêu vặt, một công đôi việc.

 

Nghe Tô Đào Đào họ mới từ bỏ ý định.”

 

Trong lòng Tô Đào Đào đang bận tâm nhiều việc nên bữa trưa thấy ngon miệng lắm.

 

Ngược là Trần Trần vì việc nặng nên “bao thầu" hết chỗ thức ăn ăn thừa.

 

Bạn nhỏ vốn dĩ trông đẽ, giờ ăn uống ngon lành khiến cảm thấy bữa cơm hôm nay đặc biệt thơm ngon.

 

Ăn cơm xong, Tô Đào Đào dặn dò Phó Viễn Hàng vài câu dẫn Trần Trần về văn phòng nghỉ ngơi .

 

Gần đây để kịp tiến độ sản xuất Trung thu, học sinh đến xưởng thêm nhiều, Bạch Hoa càng bỏ lỡ nào.

 

Trần Trần theo họ việc cả buổi sáng, cô thích đứa cháu của Phó Viễn Hàng.

 

Bé tẹo mà gì cũng đấy, còn xinh xắn.

 

Bạch Hoa lấy trong túi một nắm tiền đưa cho Phó Viễn Hàng.

 

Phó Viễn Hàng thản nhiên nhận lấy, buột miệng hỏi:

 

“Bao nhiêu?"

 

Bạch Hoa lắc đầu:

 

“Chưa đếm, cứ ghi sổ giúp ."

 

Phó Viễn Hàng đếm kỹ mặt cô, một tờ biên nhận đưa cho cô:

 

“Cất kỹ , cô tự trong lòng bao nhiêu chứ."

 

Bạch Hoa thản nhiên nhận lấy, thèm mà nhét luôn túi, tiếp tục ăn cơm.

 

Ngược Mộc Mộc con biên nhận, hít một khí lạnh:

 

“Mới trôi qua bao lâu , để dành nhiều tiền thế ?"

 

Bạch Hoa nuốt thức ăn trong miệng mới :

 

“Nghỉ hè các chơi hết, một ở đây mệt hơn lừa của đội sản xuất, mà giống ?"

 

Mộc Mộc tin:

 

cũng thể nhiều thế ?"

 

Bạch Hoa:

 

“Đừng quản, dù cũng trộm cướp, kiếm tiền bằng bản lĩnh của .

 

A Hàng còn hỏi, nhiều thế."

 

“Có khi nào nghề cũ (buôn chuyến) đấy?"

 

Mộc Mộc hỏi.

 

Anh quên cái gan to bằng trời của cô nàng hồi .

 

Bạch Hoa lười để ý đến , ăn no xong ôm hộp cơm chạy mất.

 

“Này, A Hàng xem thái độ của kìa!"

 

Phó Viễn Hàng bỏ tiền đếm túi:

 

“Cô trộm cướp , nghĩa vụ cho ."

 

“Cậu..."

 

Mộc Mộc quàng cổ Phó Viễn Hàng, “Vậy cho tớ , rốt cuộc cô gửi chỗ bao nhiêu tiền?"

 

Phó Viễn Hàng cũng lười để ý , gạt tay bưng hộp cơm mất.

 

Mộc Mộc đuổi theo:

 

“Này, A Hàng, ngay cả cũng thế hả.

 

Cậu chỉ cần cho tớ tiền của cô đủ để học cấp ba thôi."

 

Phó Viễn Hàng trả lời.

 

Bạch Hoa khai giảng mới lên lớp 9, còn một năm nữa mới lên cấp ba.

 

Với tốc độ kiếm tiền của cô, dù ba năm cấp ba thêm nữa thì cũng thừa đủ .

 

Ăn trưa xong, Tiểu Lục đưa nghỉ .

 

Các lão nhân ngơ ngác:

 

“Lục...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-495.html.]

Lục đồng chí, ý cháu là ?"

 

Họ cứ tưởng Tiểu Lục dẫn họ về văn phòng lúc , ngờ dẫn thẳng tới tòa nhà ký túc xá.

 

Tiểu Lục :

 

“Mọi cứ nghỉ ngơi ở đây một lát, chiều nay xe về huyện, lúc đó sẽ cho nhờ một đoạn."

 

Các lão nhân vui mừng khôn xiết.

 

“Vậy thì quá, cảm ơn cháu Lục đồng chí."

 

Tiểu Lục xua tay:

 

“Là Tô xưởng trưởng sắp xếp ạ, cứ nghỉ .

 

Nhà vệ sinh ở phía bên trái hành lang, phòng nước nóng ở bên , cả thảo mộc và nước đun sôi để nguội, khát thì cứ tự lấy nước uống.

 

khu nhà xưởng là trọng địa, nhất nên tùy tiện, quản lý ký túc xá sẽ đuổi đó ạ.

 

Đợi cháu thông báo là , cháu bận việc đây."

 

Tiểu Lục , các lão nhân bàn tán.

 

“Xem Tô xưởng trưởng và Lục đều ."

 

, từng thấy nhà máy nào sạch sẽ và trật tự như thế .

 

Được xây một nhà máy như đất của , còn thấy vinh dự nữa."

 

“Haiz, địa khế tìm thấy, Chính phủ công nhận ."

 

“Sợ gì chứ, phòng quản lý nhà đất đăng ký, trung gian cũng hồ sơ lưu .

 

Chỉ cần chứng minh phận, đất là của tổ tiên chúng thì chẳng ai quỵt ."

 

thời buổi ... chỉ lo họ sẽ quy chúng thành phần địa chủ thôi."

 

Vị lão niên cao tuổi nhất lắc đầu:

 

“Nếu đất tập trung tay một , cộng thêm ngọn đồi thì lẽ sẽ , nhưng đất chia cho chúng , mỗi nắm giữ nhiều, cộng thêm đất canh tác , chúng từng dùng đất để trục lợi, ngọn đồi chúng cũng nhận, đương nhiên sẽ địa chủ ."

 

Mọi gật đầu, lòng cũng yên tâm hơn.

 

“Nói cũng đúng, nhà xưởng xây , nhà máy ăn thế , dù phá dỡ trả đất thì chúng cũng chẳng dùng gì, chi bằng xem xem lấy bao nhiêu tiền bồi thường."

 

Lão nhân cao tuổi lim dim mắt ký túc xá mới tinh, bên ngoài.

 

Trước đây ai dám tưởng tượng bãi cát thể hưng thịnh thế ?

 

Nếu thể về đây sinh sống, họ cần tha hương cầu thực, phiêu bạt khắp nơi nữa?

 

“Mọi từng nghĩ đến việc ở đây ?"

 

Lão nhân hỏi.

 

“Ở đây?"

 

Lão nhân vuốt râu gật đầu:

 

“Ừm, ở đây."

 

Mọi ngơ ngác.

 

... nhưng mà, chúng ?"

 

“Sự tại nhân vi (việc do ), chúng cứ thống nhất ý kiến ."

 

Lão nhân ....

 

Chương 405 Phương án bồi thường

 

Khi Trương Cảnh An dẫn Bí thư Chu tới, Tô Đào Đào và Trần Trần đều nghỉ ngơi xong.

 

Trần Trần đang sofa chơi món đồ chơi mới của .

 

Mấy định phòng khách chuyện, Tô Đào Đào bế Trần Trần sang theo.

 

Một bạn nhỏ tinh tế xinh như đương nhiên thu hút sự chú ý của Bí thư Chu.

 

Bạn nhỏ hiện tại còn sợ lạ lắm, nhưng cũng chỉ nghiêng cái đầu nhỏ, nở nụ với Bí thư Chu tiếp tục chơi đồ chơi.

 

Vị Bí thư Chu vốn nghiêm nghị bỗng nhếch môi , thần sắc khá vui vẻ.

 

Thời gian gấp rút nên Tô Đào Đào cũng bỏ qua khâu chào hỏi xã giao, thẳng vấn đề.

 

Bí thư Chu quả nhiên đúng như Trương Cảnh An , là một việc thực tế.

 

Trước khi tới đây ông điều tra tình hình mảnh đất , và thật với Tô Đào Đào.

 

 

Loading...