Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:29
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô quả thực vốn liếng để tự hào.

 

Đừng là tiệm cơm quốc doanh, ngay cả hương vị quốc yến cũng chắc hợp khẩu vị bằng món cô nấu.”

 

Đặc biệt là món cá chua cay đó, đầu thấy cách .

 

Xương cá trắm cỏ chiên thơm nước dùng, nước cá màu trắng sữa, thịt cá thái mỏng như cánh ve, kết hợp với dưa cải muối chua lâu năm, khi ăn vị chua sảng khoái dễ chịu.

 

Có lẽ vì tính đến khẩu vị của Trần Trần nên cô chỉ rắc vài quả ớt khô đỏ rực lên cùng để trang trí, dùng dầu nóng dội qua một lượt để tăng thêm hương thơm và phong vị, thực tế chẳng hề cay.

 

Anh từng ăn qua ít loại cá, nhưng nào cảm thấy thèm ăn như hôm nay.

 

Tô Đào Đào giống như thường lệ, để nguyên miếng bụng cá cho Trần Trần, còn tự tay bóp nát, xác định còn một chút xương cá nào mới đặt bát của Trần Trần.

 

Cậu nhóc ăn khỏe, cái nhỏ xíu mà ăn hết một bát canh một bát cơm, cộng thêm một đống thức ăn, cái bụng nhỏ căng tròn như quả bóng.

 

Tô Đào Đào dám để Trần Trần ăn thêm nữa, bảo bé xuống đất chơi quả bóng da nhỏ để tiêu hóa thức ăn.

 

Phó Chinh Đồ bắt đầu thấu hiểu tại Trần Trần lớn lên thành một quả bóng thịt nhỏ, ngay cả bản cũng vô thức xới thêm hai cơm nữa.

 

Phó Viễn Hàng thì càng ôm lấy lớp cháy trong nồi cơm chấm với nước sốt thức ăn mà quét sạch sành sanh.

 

Cả gia đình kết thúc bữa tối no nê khi tia nắng hoàng hôn cuối cùng khuất rặng núi phía Tây.

 

Phó Viễn Hàng tranh phần rửa bát, Chu Linh Lan lau bàn cất ghế, Phó Chinh Đồ khiêng bàn, Tô Đào Đào trở thành nhàn rỗi nhất.

 

chiếc ghế nhỏ xem Trần Trần đ-ập bóng da, thỉnh thoảng ngắm rặng mây đỏ phía xa.

 

Xuyên tới đây lâu như , cô dường như đầu tiên cảm nhận thế nào là năm tháng tĩnh lặng.

 

Bất kể cô và Phó Chinh Đồ nền tảng tình cảm , trượng phu trượng phu, là chồng trong một trượng, chồng trong một trượng của cô, là chủ gia đình .

 

Anh về, chỗ dựa tinh thần của cô cũng về theo.

 

Cảm nhận khoảnh khắc vô cùng rõ rệt.

 

Có lẽ, cô thể thử tin tưởng đàn ông chăng?

 

Sau bữa tối, Phó Chinh Đồ dắt Trần Trần chơi xếp giấy.

 

Tô Đào Đào vốn cảm thấy Trần Trần chơi thành thạo , nhưng khi cô thấy mấy tờ báo cũ bình thường gì lạ lùng tay Phó Chinh Đồ liền chớp mắt biến thành một chiếc xe tăng, cô chẳng còn lời nào để .

 

Chẳng cần nhỏ m-áu nhận , cũng chẳng cần xét nghiệm DNA, đúng là hai cha con ruột sai .

 

“Đây là xe tăng."

 

Phó Chinh Đồ đưa chiếc xe tăng xếp xong cho Trần Trần.

 

Trần Trần hiếm khi nhíu đôi lông mày nhỏ , giọng non nớt lặp theo Phó Chinh Đồ:

 

“Tăng xe~~"

 

“Là xe tăng, tăng xe."

 

Phó Chinh Đồ chỉnh cho bé.

 

Trần Trần:

 

“Tăng xe~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“..."

 

Thôi bỏ , nhóc còn nhỏ mà.

 

Kết quả, Phó Chinh Đồ trố mắt nhóc còn nhỏ chẳng mấy chốc tháo tung chiếc “tăng xe" .

 

Phó Chinh Đồ nhíu mày, suy nghĩ xem giao tiếp với nhóc thế nào để bảo bé rằng hành vi đúng.

 

Sau đó, trố mắt nhóc chỉ trong ba hai cái lắp chiếc “tăng xe" tháo tung về nguyên trạng, biến thành dáng vẻ khi tháo, còn “À~~" một cái như bừng tỉnh đại ngộ, đôi lông mày nhỏ đang nhíu cũng giãn , đưa đến mặt Phó Chinh Đồ, nghiêng cái đầu nhỏ giọng non nớt :

 

“Tăng xe~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“..."

 

Bây giờ nhóc hai tuổi lợi hại thế ?

 

Anh từ nhỏ khen thông minh, nhưng lúc hai tuổi chơi xếp giấy chắc chắn chơi đến trình độ .

 

Vô tình đến giờ ngủ của Trần Trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-49.html.]

 

Nhiệm vụ khi ngủ mà Tô Đào Đào giao cho Phó Viễn Hàng là mỗi ngày cho Trần Trần một mẩu chuyện, giới hạn ở truyện cổ tích, danh tác, thơ ca thậm chí là ngữ lục đều , nhưng nhất định dùng tiếng phổ thông chuẩn.

 

Lúc đầu Phó Viễn Hàng vô cùng gượng gạo, phát âm cũng chuẩn.

 

Sau đó theo Tô Đào Đào cho Trần Trần vài , gặp chữ nào phát âm thì hỏi cô, còn học theo đài phát thanh mà .

 

Cứ như mất vài tháng trời mới rèn luyện chút ít.

 

Hiện tại bất cứ cuốn sách nào cũng thể nhả chữ rõ ràng, lúc bổng lúc trầm, tuy bằng giọng phát thanh viên nhưng cũng kém cạnh là bao.

 

Trần Trần cũng quen với việc giọng kể chuyện của chú nhỏ mà chìm giấc ngủ, gặp câu chuyện nào thú vị Tô Đào Đào cũng ở một chút.

 

Phó Chinh Đồ khoanh tay ở cửa phòng em trai lâu, đang nghĩ gì.

 

Đợi đến khi đêm khuya tĩnh lặng, nhà đều lượt về phòng ngủ, Tô Đào Đào cũng tắm rửa xong.

 

Bước phòng ngủ thấy một mỹ nam mặc đồ ngủ đang dựa đầu giường sách, cởi hai chiếc cúc cùng của áo sơ mi, cơ bắp màu mật ong săn chắc lộ rõ rành rành.

 

Tô Đào Đào túm lấy cổ áo, tim suýt chút nữa thì ngừng đ-ập!

 

Suýt nữa thì quên khuấy mất chuyện , cô và Phó Chinh Đồ là vợ chồng, là vợ chồng thật sự cùng chung nuôi nấng một đứa trẻ.

 

Cái gọi là tiểu biệt thắng tân hôn, chút chuyện tắt đèn kéo rèm đắp chăn hợp tình hợp pháp.

 

Vấn đề là kiếp Tô Đào Đào chính là độc từ trong bụng , kiếp ngay cả chuyện đứa trẻ sinh thế nào cô cũng nhớ, lấy ký ức về chút chuyện đêm động phòng hoa chúc chứ?

 

Điểm mấu chốt là, cô và Phó Chinh Đồ chẳng thiết chút nào!

 

Hai thiết thì chuyện đó ?

 

“Lại đây."

 

Giọng trong trẻo của đàn ông, trong đêm thôn quê chỉ tiếng ếch kêu côn trùng râm ran đặc biệt rõ ràng, giống như một chiếc tăm bông mềm mại thọc tai cô, mang theo cảm giác ngứa ngáy tê rần.

 

Tô Đào Đào tự phụ da mặt dày ba thước, lúc cũng nhịn mà đỏ mặt.

 

Cô nắm c.h.ặ.t cổ áo chậm chạp tới:

 

“Làm, ?"

 

Phó Chinh Đồ bỗng đặt sách xuống, dậy đưa tay về phía cô.

 

Tô Đào Đào cứng đờ tại chỗ, thở bỗng chốc đình trệ...

 

Chương 33 Tiểu biệt thắng tân hôn (hạ)

 

Phó Chinh Đồ thản nhiên Tô Đào Đào một cái, đưa tay chạm chiếc ba lô lưng cô.

 

Sau đó, từ trong túi lấy một cuốn sổ tiết kiệm, một chiếc phong bì, cùng một xấp phiếu chứng lớn, tất cả đều đặt lòng Tô Đào Đào:

 

“Cho cô tất cả đấy."

 

Tô Đào Đào chớp chớp mắt, đại não đình trệ, nhất thời phản ứng kịp.

 

Cái gì thế ?

 

là ai?

 

đang ở ?

 

đang ?

 

Chẳng tiểu biệt thắng tân hôn, thổi đèn kéo rèm hôn hít ôm ấp nhấc bổng lên cao thế thế nọ ?

 

“Đào Đào?"

 

Tô Đào Đào:

 

“...!!!"

 

Á á á á, đúng là mạng mà, tại áp sát tai cô mà gọi tên cô như ?

 

Tại tên cô từ miệng gọi gợi tình đến thế?

 

Rõ ràng Chu Linh Lan gọi bình thường mà!

 

“Có chuyện gì ?"

 

Giọng mạng đó vang lên bên vành tai Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào đỏ mặt, ôm đống đồ bất động thanh sắc lùi một bước, lắc đầu:

 

“Không, gì."

 

Loading...