Mộc Mộc:
“...
Trần Trần, khi cháu năng lưu loát thì chẳng còn gì vui nữa , y hệt như cái ông chú nhỏ nghiêm túc của cháu , cháu mà cứ chuyện kiểu đó là sẽ bạn ?"
Đông Đông và B-éo B-éo xong, một cái, đồng thời tay mỗi một bên ôm lấy Trần Trần, đồng thanh :
“Chú mới bạn , chúng cháu với Trần Trần mãi mãi là bạn của !"
Mộc Mộc:
“..."
Được , bạn, ?
“Được , Trần Trần và Đông Đông về nhà ăn cơm , B-éo B-éo cháu cũng theo bà về ."
Bà nội đến đón B-éo B-éo nãy giờ vẫn hối thúc bé, vẻ mặt hiền hậu bên cạnh họ nô đùa.
Đợi đón Trần Trần và Đông Đông đến, bà mới thong thả tiến lên, dắt tay B-éo B-éo, cùng với họ.
“Bà nội, tối nay ba cháu về ăn cơm ạ?"
Bà nội gật đầu:
“Có về đấy, ba cháu bảo nếu cháu đói thì cứ ăn , cần đợi ba, lẽ ba về muộn một chút."
B-éo B-éo gật đầu:
“Cũng đúng ạ, dù muộn thế nào thì ba cũng sẽ về nhà thôi."
Bà nội xoa đầu B-éo B-éo:
“Đó là vì B-éo B-éo đang đợi ba ở nhà mà."
B-éo B-éo cúi đầu, nhảy chân sáo, nụ đầy chân thành.
Thời gian , Lý Thủ Vọng quả thực thực hiện đúng như lời hứa ban đầu của , trong phạm vi khả năng của , cho B-éo B-éo những thứ nhất, bao gồm cả vật chất và tình yêu....
Chương 399 Chỗ của đủ cưới mười tám cô vợ đấy!
Mộc Mộc cái cây hái tiền về là hận thể cho cả thế giới , càng hận thể cả thế giới đều đến đón gió tẩy trần cho .
Không thế nào mà xin dì Chung tận năm đồng “tiền khổng lồ", vì mặt quá đen nên mua kem dưỡng da mặt!
Đến cả Tô Đào Đào cũng cảm thấy nếu dì Chung bỏ bùa thì chắc chắn sẽ duyệt khoản kinh phí cho .
Thế mà dì Chung thực sự cho tiền.
Bởi vì Mộc Mộc , trai sở dĩ đến giờ mới tìm đối tượng là vì đây đối mặt với lò nên mặt hun đen!
Cậu mà trắng thì chắc chắn cũng khó tìm đối tượng.
Vô lý như đấy, mà dì Chung thực sự cho tiền.
Cũng thật thần kỳ.
Kết quả, Mộc Mộc đầu đưa tiền cho Phó Viễn Hàng, bảo giữ hộ.
Phó Viễn Hàng ngạc nhiên :
“Đây kinh phí mua kem tuyết hoa của ?"
Mộc Mộc xua tay:
“Móc tí tiền từ tay bà Chung thì cũng danh nghĩa chính đáng chứ."
Phó Viễn Hàng:
“Thế mua kem tuyết hoa thì ăn thế nào với dì Chung?"
Mộc Mộc ghé sát , chỉ chỉ mặt :
“ nắng hun thành thế , chẳng lẽ cái mặt của đáng giá năm đồng ?"
Phó Viễn Hàng thực sự cạn lời:
“Cái mặt của đáng giá, nhưng kem tuyết hoa thì đáng giá đấy."
Mộc Mộc xua tay :
“Bà Chung quên lắm, dạo xưởng bận như thế, tiền chỉ cần tay thì bà cam đoan ngày thứ hai là quên sạch, gì còn nhớ cái kem tuyết hoa nào?"
Có tiền mà tiêu thì thật sự giống Mộc Mộc chút nào, Phó Viễn Hàng nhịn hỏi:
“Lần chủ động để dành tiền?"
“Haiz..."
Mộc Mộc thở dài, “A Hàng , , các bác nông dân vất vả lụng cả năm, trừ ăn uống ị đái, khi cả gia đình đến cuối năm cũng chẳng dư mấy đồng, khổ cực lắm, dám tiêu tiền bừa bãi nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-489.html.]
Phó Viễn Hàng:
“...
Có khi nào vốn dĩ là từ nông thôn đến, bùn chân còn rửa sạch , còn rõ hơn đấy?"
“Ồ," Mộc Mộc chằm chằm mặt Phó Viễn Hàng, “Mặt trắng quá, thường xuyên quên mất là từ nông thôn đến đấy."
Phó Viễn Hàng lười để ý .
Mộc Mộc đuổi theo Phó Viễn Hàng hỏi:
“ A Hàng, chỗ để dành bao nhiêu tiền ?"
Phó Viễn Hàng đưa “sổ cái" cho :
“Tự xem ."
Phó Viễn Hàng dùng phương pháp ghi chép chữ Đinh đơn giản nhất mà Tô Đào Đào dạy cho , bên trái là thu nhập, bên là chi tiêu, mỗi khi phát sinh một khoản thu hoặc chi đều gạch một đường ngang tính dư, đó đ-ánh dấu thời gian phát sinh.
Đơn giản, rõ ràng ngay từ cái đầu tiên.
“Đậu xanh, thế mà để dành nhiều tiền thế á?
Nghe ông chú họ , ở nông thôn cưới vợ khi chỉ tốn tám mười đồng tiền sính lễ, chỗ của đủ cưới mười tám cô vợ đấy!"
Phó Viễn Hàng:
“...???"
Cậu đôi khi thực sự cái đầu của Mộc Mộc đang nghĩ cái gì nữa.
“Hay là trả tiền cho ?
Để cưới mười tám cô vợ về quản lý tiền giúp nhé?"
Mộc Mộc xua tay lia lịa:
“Đùa thôi đùa thôi mà, đúng , Bạch Hoa thì ?
Cô gửi chỗ bao nhiêu tiền?"
Mộc Mộc định lật “sổ cái".
Phó Viễn Hàng giật “sổ cái":
“Bí mật, cũng cho Bạch Hoa gửi chỗ bao nhiêu tiền ."
Mộc Mộc đưa tay cướp:
“Quan hệ giữa hai mà cái con bé giả trai Bạch Hoa đó bì ?
Mau cho xem !"
Phó Viễn Hàng giơ “sổ cái" quá đỉnh đầu:
“Đây là vấn đề nguyên tắc."
“Xì," Mộc Mộc thấy mất hứng, “ xem thì thôi, đúng , mau xem thành phố G gì vui , Trần Trần đ-ánh cờ với thắng nhiều đồ lắm?"
Phó Viễn Hàng:
“Cậu chẳng nhận quà em tặng ?"
Trần Trần mang quà nhỏ về cho từng thiết với , Mộc Mộc tự nhiên ngoại lệ.
Mộc Mộc:
“Trần Trần nhà đúng là giỏi thật đấy, nhưng vẫn kể mà."
Phó Viễn Hàng đành chọn một chuyện thú vị để kể.
Đặc biệt là khi đến Tô Văn Hãn, Mộc Mộc càng càng hối hận:
“Cậu của Trần Trần đúng là vui tính thật!
Lúc đó đáng lẽ nên mặt dày bám đuôi theo thành phố G, dù cũng là con trai của nuôi, tính cũng là nửa ông chú nhỏ của Trần Trần, phận rành rành đó, tư cách mà!"
Phó Viễn Hàng mỗi Mộc Mộc chuyện đều chút khó tả.
Da mặt cái tên mọc kiểu gì, chắc chắn dày đến ba thước.
“Mộc Mộc, mau cùng A Hàng xuống uống canh đậu xanh ."
Chu Linh Lan ở tầng một gọi .
Mộc Mộc thấy , liền linh hoạt hẳn lên:
“Đến đây nuôi, tụi con xuống ngay đây ạ!"
“Đi thôi A Hàng, tụi uống xong canh đậu xanh thì mau nhặt vỏ dừa, nỗ lực để dành tiền, chí ít cũng thể ít hơn Trần Trần ."