Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 486
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Trần nheo mắt :
“Ừm, ngày mai tụi cùng học nhé!"...
Tô Đào Đào những lời ngây ngô của hai đứa trẻ, thèm thuồng cô bé trong lòng Hạ Tri Thu, chạm chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của bé:
“Bé Hạ nhà chúng càng lớn càng xinh xắn nhỉ, mong mong trăng, cuối cùng cũng mong cô con gái nhỏ, là thấy vui ."
Cô bé sinh Hạ Chí, nhưng Đông Đông để tên em gái như một nhà với , đòi đặt tên là Trương Hạ Chí.
Không chỉ bao gồm họ của Trương Xuân Thành và Hạ Tri Thu, mà còn chứa đựng tiết khí tương ứng với Trương Đông Chí, một công ba việc, thế là thuận nước đẩy thuyền luôn.
Hạ Tri Thu vẻ mặt mãn nguyện con gái nhỏ, đầy lòng hoan hỉ:
“ , lúc đó Đông Đông và Trần Trần đều bảo là em trai, chuẩn sẵn tâm lý sinh thêm một đứa em trai nữa , ngờ ông trời cho một bất ngờ lớn thế , cho một cô con gái."
Hạ Tri Thu kiểu tâm lý càng nhiều con càng nhiều phúc hiện nay, Đông Đông là một tay bà chăm bẵm lớn lên, tốn nhiều tâm huyết mới dạy Đông Đông hiểu chuyện như , sinh thêm đứa , bất kể trai gái, đều sinh nữa.
Đây cũng là sự đồng thuận giữa hai vợ chồng họ.
“Thật ."
Ai mà cưỡng cô con gái nhỏ mềm mại đáng yêu chứ?
“Còn ?
Không định sinh thêm cho Trần Trần một cô em gái ?"
Hạ Tri Thu trêu chọc.
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Tạm thời xem xét, ai thể đảm bảo sinh chắc chắn là em gái chứ?"
Hạ Tri Thu cũng vẫn còn sợ hãi:
“Nói cũng đúng, , nhà họ Trương đếm ngược lên ba đời cũng chẳng mấy mống con gái, nhà bác cả đến một mống con gái cũng .
Bản ông cụ sinh liền năm đứa con trai, năm đứa con trai sinh cho ông cụ thêm mấy đứa cháu trai, cả một gia đình đông đúc là bọn nhóc thối, ở nhà mỗi ngày cứ như đại náo thiên cung , mà thấy đau đầu."
Tô Đào Đào :
“Mình và Chinh Đồ cũng cảm thấy Trần Trần là đủ , hiện tại quan trọng nhất là xưởng , những chuyện khác tính .
, kỳ nghỉ t.h.a.i sản của nghỉ bao lâu cũng , đó nghỉ lương là , tất nhiên, cũng thể gửi lớp mẫu giáo, bên xưởng mới định mở thêm một lớp nhà trẻ, trẻ em nửa tuổi nếu nhu cầu thể gửi lớp nhà trẻ, trong thời gian cho b-ú thể đến cho b-ú bất cứ lúc nào."
Hạ Tri Thu vẻ mặt sùng bái Tô Đào Đào:
“Đào Đào, từng thấy lãnh đạo nào như , xuất phát điểm của đều là vì công nhân, luôn nghĩ cho tụi ."
Phúc lợi của xưởng thể là phóng tầm mắt cả nước cũng chẳng mấy nhà .
Đến cả đồ bảo hộ lao động, quà cáp lễ tết những chi tiết nhỏ như đều xuất phát từ nhu cầu của công nhân.
Tô Đào Đào :
“Biết thì mau ch.óng dưỡng sức khỏe mà giúp , và dì Chung đều là cánh tay trái cánh tay của đấy, thiếu ai cũng ."
Hạ Tri Thu tự nhiên Tô Đào Đào là để yên tâm nghỉ t.h.a.i sản, lúc lòng ấm áp, cùng cô mỉm ....
Hành trình liên tục tất nhiên là mệt, cuộc sống vợ chồng của Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ gác hơn một tuần, tối hôm về đến nhà, kỹ sư Phó đem bộ nhiệt tình tích tụ cả tuần phản hồi lên Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào lúc đầu còn thể phối hợp một hai, về đến cả ngón tay cũng động đậy.
Lúc Tô Đào Đào đang mơ màng, kỹ sư Phó ghé tai cô, thì thầm:
“Đào Đào, sinh thêm cho Trần Trần một cô em gái ?"
Hôm nay cô thèm thuồng con gái nhà Hạ Tri Thu, đều thấy hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-486.html.]
Nhắc đến chuyện , Tô Đào Đào lập tức tỉnh táo hẳn, mở mắt ôm cổ Phó Chinh Đồ lắc đầu liên tục:
“Chồng ơi, tạm thời em ."
Phó Chinh Đồ ngậm lấy vành tai cô:
“Được, chiều ý em, đổi cách khác khiến em thoải mái."
Dứt lời, Phó Chinh Đồ liền men theo vành tai, đường xương hàm, cổ, xương quai xanh của Tô Đào Đào...
Đi thẳng xuống ......
Trăng sáng treo cao, ánh bạc rắc xuống mặt biển, sóng xô dạt dào thể che giấu.
Mà những con sóng ngầm giữa đôi vợ chồng trẻ trong căn phòng ngay cả ánh trăng cũng thẹn thùng dám , lặng lẽ trốn trong mây...
Cho đến khi chút ánh trăng cuối cùng biến mất trong rạng đông, một vòng mặt trời mới nhảy vọt lên khỏi mặt biển, ánh ban mai xuyên qua khe hở rèm cửa nhảy múa Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào mở mắt, từ từ tỉnh .
Cô nghiêng đầu bên gối vẫn đang chìm trong giấc ngủ, những hình ảnh khó đêm qua ùa về trong tâm trí.
Cô chỉ nhớ lúc cuối cùng, bàn chân nhỏ của là gác vai Phó Chinh Đồ...
“Chào buổi sáng..."
Giọng trầm khàn đặc trưng của đàn ông buổi sáng vang lên bên tai, chẳng khác nào lời tình tự nồng cháy.
Da mặt dày như Tô Đào Đào cũng đỏ bừng mặt, nhưng nhịn nũng:
“Chào buổi sáng, chồng ơi."
Chồng ơi...
Phó Chinh Đồ cong môi, từ nhỏ rộng hiểu nhiều, đây loại sách gì cũng xem qua một chút, từ một dã sử của triều Đường và triều Tống thấy “lão công" và “lão bà" là cách xưng hô giữa vợ chồng, và ngụ ý ân ái dài lâu, cùng đến bạc đầu.
Ngay cả trong “Thủy Hử truyện", Tiểu Bá Vương Chu Thông kẻ cưỡng bức con gái Lưu Thái Công, khi Lỗ Trí Thâm giả tân nương đ-ánh cho tơi tả cũng kêu oan, tự xưng là lão công.
Chỉ là hiện tại ít xưng hô với yêu của như .
Lúc mật nhất đêm qua, Tô Đào Đào cũng gọi như thế.
Thế là Phó Chinh Đồ nhanh ch.óng chấp nhận xưng hô , và đáp một câu:
“Chào buổi sáng, vợ ơi."
Tô Đào Đào xong, tinh thần chấn động, cô trợn to mắt Phó Chinh Đồ.
Độ cong khóe môi Phó Chinh Đồ mở rộng, in một nụ hôn lên trán Tô Đào Đào:
“Sau chỉ hai chúng thì cứ gọi như , thích."
Tô Đào Đào:
“..."
Cô còn tưởng lộ , kỹ sư Phó chắc cũng là xuyên đấy chứ?...
Chúc năm Thìn phát tài, sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý, may mắn như rồng...
Chương 397 Chị thực sự khen !
Sau khi cuộc sống trở bình thường, vợ chồng Tô Đào Đào bắt đầu cuộc sống bận rộn như con .
Những ngày Tô Đào Đào rời , xưởng mới vận hành thứ như thường, chỉ Tiểu Lục bận rộn đến mức chân chạm đất, sắp bốc khói đến nơi .
Cậu thấy Tô Đào Đào , cảm động đến mức ôm Tô Đào Đào một trận thật lớn.