Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 484

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Chiếu Đường dây thần kinh nào đúng, cuồng nhan sắc đến ch-ết , đặc biệt thích Trần Trần, mỗi Tô Văn Hãn dẫn Trần Trần ngoài, hễ thời gian là bám đuôi lưng họ một cách mặt dày.

 

Sau khi thấy sự thông minh của Trần Trần, càng thể cứu vãn, gặp ai cũng khoe “đây là cháu ngoại lớn của , cháu ngoại lớn tuấn tú thông minh".

 

Đến cả Tô Văn Hãn cũng cạn lời với .

 

Tuy nhiên, thời gian vui vẻ luôn trôi qua nhanh, một tuần lễ chớp mắt hết.

 

Thoắt cái đến lúc về.

 

Trần Trần đáng yêu thế nào tự nhiên cần bàn cãi, tiếp xúc qua với em Phó Chinh Đồ cũng ai là thích họ.

 

Người còn tiễn khỏi cửa, nước mắt rơi lã chã.

 

Một tay ôm c.h.ặ.t nỡ buông, một tay nhét bao lì xì túi chú ch.ó nhỏ của bé:

 

“Trần Trần nghỉ lễ nhớ về thăm bà ngoại nhé."

 

Trần Trần ôm cổ bà ngoại gật đầu lia lịa:

 

“Vâng ạ bà ngoại, bà yên tâm , rảnh là sẽ dẫn chúng cháu về ạ."

 

Tô Đào Đào cũng kìm mà đỏ hoe mắt.

 

Mẹ Tô thực sự yêu cô con gái , về chuyện tỉ mỉ chu đáo, hận thể bù đắp hết tình mẫu t.ử thiếu sót mấy năm qua cho cô.

 

Tô Đào Đào nhịn ôm cả bà và Trần Trần lòng:

 

“Mẹ yên tâm , chúng con rảnh sẽ về, và ba xem Tết thể xin nghỉ sớm mấy ngày, cũng qua chỗ chúng con xem thử."

 

Trần Trần tán thành gì bằng:

 

“Ông ngoại bà ngoại, hai nhất định đến nhé, cháu dẫn hai xem biển lớn," nhóc dùng hai bàn tay mũm mĩm hiệu một vòng tròn rộng nhất, “biển lớn thật là lớn luôn ạ, còn hải âu và vỏ ốc nữa."

 

Mẹ Tô ôm c.h.ặ.t Trần Trần:

 

“Được , bà sẽ cố gắng qua, Trần Trần và A Hàng đều giữ gìn sức khỏe nhé."

 

Mẹ Tô cứ lải nhải mãi:

 

“Đào Đào đừng liều mạng quá, chú ý sức khỏe ?

 

Lần con về g-ầy nhiều đấy."

 

“Giám đốc giám đốc nọ gì chứ, quan trọng bằng sức khỏe."

 

“Chinh Đồ cũng , đều chăm sóc bản cho , ?"...

 

Ba Tô Tô mua cho họ ít đồ, dù Tô Đào Đào khó mang mà từ chối một phần lớn, nhưng vẫn họ ép nhét đầy hai túi lớn.

 

Họ đích tiễn ga tàu, Tô Đào Đào cho, họ liền tiễn đến trạm xe buýt, đợi đến khi chiếc xe biến mất nơi góc cua, ba Tô Tô mới dìu dắt , quẹt nước mắt về.

 

Tô Đào Đào bóng lưng của họ thấy buồn, kiếp duyên phận với cha mỏng manh, kiếp dù là Chu Linh Lan Tô, đều bù đắp đủ cho cô.

 

Phó Chinh Đồ khoác vai cô, khẽ bóp nhẹ.

 

Trước khi , để một bức thư cho ba Tô Tô, bày tỏ sự xin về những năm qua, cũng đưa lời hứa cho quãng đời còn của Tô Đào Đào, trong phong bì còn để một tiền, bảo họ đừng tiết kiệm, ăn uống cho , chăm sóc sức khỏe của .

 

Đợi họ về là thể thấy.

 

chuyện nhỏ Phó Chinh Đồ với Tô Đào Đào.

 

Trần Trần lúc cũng sờ túi của , chỗ đó bao lì xì bà ngoại nhét cho , nặng trĩu.

 

Trần Trần lấy xem, đếm đếm, nhíu mày, vẻ mặt khổ sở với Tô Đào Đào:

 

“Mẹ ơi, bà ngoại cho con nhiều tiền thế , bà với ông còn tiền ăn cơm ạ?"

 

Tô Đào Đào cầm lấy xem, tận mười tờ đại đoàn kết, ở thời đại mà lương công nhân bình thường chỉ hai ba mươi đồng , thể gọi là một khoản tiền khổng lồ.

 

Tô Đào Đào thở dài:

 

“Bà ngoại cho Trần Trần, Trần Trần cứ giữ lấy , sẽ để bà ngoại đói , sẽ nghĩ cách bù cho bà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-484.html.]

Phó Chinh Đồ lúc mới :

 

“Đào Đào, nãy để hai trăm đồng trong phòng ."

 

Tô Đào Đào nhướng mày Phó Chinh Đồ:

 

“Tiền thế?

 

Lương chẳng đều đưa em ?

 

Chẳng lẽ lén giấu quỹ đen lưng em?"

 

Phó Chinh Đồ sờ mũi, lắc đầu:

 

“Không , đúng lúc phát ít tiền thưởng."

 

Tô Đào Đào thêm gì nữa, bóp bóp mu bàn tay Phó Chinh Đồ:

 

“Thay ba em cảm ơn ."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Nên mà."...

 

Chương 395 Về đến nhà

 

Lúc cả gia đình bốn lạch cạch lạch cạch về căn cứ, nhóm Mạc Gia Triết đều về .

 

Mộc Mộc “giữ" , các bậc tiền bối để quê trải nghiệm một trận “thu hoạch mùa hè", đợi đến khi khai giảng mới về.

 

Cậu nhờ Mạc Gia Triết mang về cho Phó Viễn Hàng một bức thư, lóc kể lể sự vất vả của ở quê, đồng thời bày tỏ mới về vài ngày đen như than, hy vọng lúc khải trở về, đừng chê .

 

Phó Viễn Hàng “giọt nước mắt" vẽ đầy nửa bức thư, nhất thời thế mà nên gì cho .

 

Trong thời gian còn xảy một chuyện lớn, đó là Mạc Gia Triết và Trần Táo đang tìm hiểu !

 

, dì Chung khi chuyện, vui đến mức thấy mặt trời, Trần Táo chính là ứng cử viên con dâu mà bà mắt ngay từ cái đầu tiên khi tuyển dụng đấy, khi Mạc Gia Triết ý đó, bà tiếc nuối, ngờ một vòng lớn cuối cùng vẫn thành đôi với Mạc Gia Triết, bà thể vui ?

 

riêng với kỹ sư Mạc:

 

“Chuyến tàu thật xứng đáng, đầu bảo Mộc Mộc gửi cho trưởng tàu ít đồ ăn, coi như tạ ơn bà mai!"

 

Kỹ sư Mạc gãi gãi cái trán còn mấy sợi tóc nhưng vẫn coi là thông minh, nửa ngày nghĩ chuyện con trai với Trần Táo tìm hiểu thì liên quan gì đến trưởng tàu.

 

Cảm ơn Tô Đào Đào mở xưởng tuyển Trần Táo thì còn .

 

hiếm khi dì Chung phấn khởi như , lời kỹ sư Mạc dám .

 

Người lớn xách túi lớn túi nhỏ cửa, bé Trần Trần đeo ba lô nhỏ của , cửa cảm nhận sự nhiệt tình của các bạn nhỏ.

 

Đặc biệt là Bạch Bạch, suýt nữa thì vồ ngã Trần Trần xuống đất.

 

“Bạch Bạch, em thanh lịch một chút , thô lỗ quá đấy!"

 

Bạch Bạch:

 

“Gâu gâu gâu..."

 

Trần Trần xoa xoa đầu nó:

 

“Chị cũng nhớ các em lắm."

 

Con vịt trắng lớn vỗ cánh, vây quanh Trần Trần “cạp cạp cạp" vòng vòng.

 

Trần Trần nheo mắt vuốt ve từng con một.

 

Chu Linh Lan cúi bế cháu nội yêu quý lên:

 

“Trần Trần nhớ bà nội ?"

 

Trần Trần ôm cổ bà nội dụi dụi:

 

“Nhớ ạ, bà nội cháu còn mang quà về cho bà nữa đấy."

 

 

Loading...