Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:28
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ cứ yên tâm, con điều chuyển công tác, căn cứ cũng xây dựng xong.
Nếu đồng ý, con về định sẽ đưa cùng ."
Chu Linh Lan xong, tim đ-ập thình thịch dữ dội, vui mừng nắm tay con trai hỏi:
“Con thật ?
Đào Đào và Trần Trần thể ở bên cạnh con?"
Chu Linh Lan chắp tay:
“Tạ ơn trời đất, cảm ơn tổ tông phù hộ, còn lo lắng Đào Đào và Trần Trần rời xa nhà chúng nữa ."
“Mẹ và Viễn Hàng cũng cùng luôn."
Phó Chinh Đồ nhấn mạnh.
Lần Chu Linh Lan lắc đầu:
“Mẹ vẫn còn trẻ như , phiền những trẻ các con sống thế giới riêng gì?
Đợi già , nổi nữa thì tính .
Còn về phần A Hàng, con tự mà hỏi ý kiến nó, nếu nó đồng ý, Đào Đào cũng bằng lòng mang theo thì hãy , cũng thể giúp Đào Đào chăm sóc Trần Trần một chút."
Chu Linh Lan trong lòng hiểu rõ, Tô Đào Đào mười phần thì đến tám chín phần là mang theo Phó Viễn Hàng.
Cô chỉ một rằng với tư chất của Phó Viễn Hàng mà vùi lấp ở cái làng nhỏ thì quá đáng tiếc.
Cô nếu cơ hội nhất định sẽ nghĩ cách đưa khỏi núi rừng , để kiến thức thế giới cao hơn, xa hơn, rộng lớn hơn.
Bây giờ cơ hội thế , cô nhất định sẽ mang theo Phó Viễn Hàng, chỉ xem bản Phó Viễn Hàng bằng lòng thôi.
Phó Viễn Hàng ngờ Chu Linh Lan nghĩ như :
“Mẹ..."
Cậu thể để bà ở đây một chứ?
Chu Linh Lan lắc đầu:
“Chinh Đồ, cả đời đều sống vì hai em con.
Nếu cơ hội để một thanh thản, sống với bản thì cũng chuyện gì .
Đợi vài năm nữa lớn tuổi , tự nhiên sẽ sống cùng các con thôi, cũng nỡ xa Đào Đào và Trần Trần lâu .
Con và Đào Đào thiếu hụt quá nhiều thời gian, cả Trần Trần cũng nữa.
Mẹ hy vọng các con thể nhiều thời gian ở bên hơn.
Đào Đào và Trần Trần quá , quan tâm con nghĩ gì, nhưng nhất định đối đãi với họ, nếu sẽ nhận đứa con trai ."
Chu Linh Lan là nông thôn gốc.
Bà sinh trong một gia đình thư hương thế gia, từ nhỏ làu làu kinh thư.
Năm tám chín tuổi bắt cóc bán , một trận ốm nặng thì quên mất nhiều chuyện, vòng vo mãi mới đến với cha của Phó Chinh Đồ.
Nếu thì họ chính là hai kiểu chẳng liên quan gì đến suốt tám đời.
Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng thực đều do Chu Linh Lan đích khai sáng.
Tuy bên ngoài thể hiện , ngoài cho rằng Chu Linh Lan nhu nhược dễ bắt nạt, nhưng đó là vì ai thực sự dẫm giới hạn của Chu Linh Lan.
Phó Chinh Đồ ý của bà, càng một khi bà quyết định thì cơ bản khả năng đổi.
Cuối cùng, Chu Linh Lan :
“Chuyện con đừng vội ngay, cứ nghỉ ngơi cho vài ngày , đợi vài ngày nữa sẽ với Đào Đào, nó sẽ thấu hiểu cho thôi."
Phó Chinh Đồ còn thể gì nữa đây?...
Chương 32 Tiểu biệt thắng tân hôn
Phó Chinh Đồ và Chu Linh Lan chuyện riêng xong , Tô Đào Đào lúc nấu cơm xong.
Phó Chinh Đồ bước bếp liền thấy ba khuôn mặt mèo tươi hớn hở.
Trần Trần giơ hai cái tay nhỏ đen nhẻm, bảo chú nhỏ dắt bé rửa tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-48.html.]
Chu Linh Lan :
“Đào Đào cũng rửa mặt con, để dọn cơm."
Tô Đào Đào cởi tạp dề :
“Mẹ ơi, cơm trong nồi còn ủ thêm một lát nữa, cứ múc cho mỗi một bát canh cà chua ạ.
Trần Trần thích ăn cà chua, cho bé thêm hai miếng nhé."
“Được, ."
Chu Linh Lan đón lấy tạp dề của cô treo lên bức tường bên cạnh.
Phó Chinh Đồ nụ lấm lem bụi đất và đôi mắt sáng lấp lánh của Tô Đào Đào, bỗng nhiên chút thấu hiểu tại đột nhiên yêu quý cô đến thế.
Tô Đào Đào chỉ rửa mặt sạch sẽ mà còn về phòng một bộ quần áo sạch khác.
Cô nấu cơm xong đầy mồ hôi, Trần Trần bẩn một bụi, bẩn đến mức bản cô cũng nổi.
Gian bếp nhà họ lớn, mùa đông ăn cơm trong bếp cho ấm áp, mùa hè nếu mưa thì sẽ khiêng bàn cơm ngoài sân ăn.
Tô Đào Đào cũng thích ăn cơm ngoài sân.
Trước khi ăn cơm sẽ dùng nước giếng dội rửa sàn sân một lượt cho thanh thoát mát mẻ, đốt thêm một nắm ngải cứu, ngay cả muỗi mòng cũng dám bén mảng tới.
Trong một sân vườn nhà nông thế , bóng hoàng hôn, tiếng ếch nhái côn trùng kêu mà ăn cơm tối, là thời gian rảnh rỗi hạnh phúc nhất của cả gia đình.
Phó Chinh Đồ kiểu việc nhà, bình dầu đổ cũng thèm dựng lên mang tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Ngược , cũng chăm chỉ.
Tay áo sơ mi xắn lên, lộ cánh tay màu lúa mạch nhạt săn chắc khỏe khoắn.
Cái bàn bình thường cần hai mới khiêng nổi, một khiêng dễ như trở bàn tay.
Tô Đào Đào quần áo xong , thấy Phó Chinh Đồ xuống bên cạnh Trần Trần, hai cha con cúi đầu cũng chẳng chuyện, cứ cái đầu lớn chạm cái đầu nhỏ, đang nghịch món đồ chơi hiếm lạ gì.
Chu Linh Lan thấy Tô Đào Đào , với Trần Trần:
“Ăn cơm con, ăn cơm xong chơi tiếp."
Phó Chinh Đồ ngẩng đầu lên.
Đối diện là nữ đồng chí trong bộ sơ mi trắng, chân mày đôi mắt như tranh vẽ đạp lên nắng chiều chậm rãi tới.
Ánh hoàng hôn vàng rực rỡ rắc lên nụ trong trẻo như ngọc của cô, tựa tiên nữ hạ phàm trải kiếp lỡ bước sân vườn nhà nông.
Phó Chinh Đồ say mê nghiên cứu khoa học, tâm trí kiên định, ít khi vì chuyện ngoài nghiên cứu mà phân tâm.
Cưới vợ là ngẫu nhiên, con càng là ngẫu nhiên trong ngẫu nhiên.
Anh dường như đầu tiên rõ dung mạo của vợ .
Trước đây Chu Linh Lan Tô Đào Đào cố ý dùng nhọ nồi bôi đen mặt để tránh rước lấy thị phi, còn mấy để tâm.
Hóa xa cách hơn hai năm, vợ mà trở nên xinh đến thế .
Phó Chinh Đồ thu hồi tầm mắt.
Cô xứng đáng với bốn chữ “hồng nhan họa thủy".
Bữa tối vô cùng phong phú.
Tô Đào Đào nhắc Trần Trần thích ăn xương đầu lợn, bác Hứa hôm nay liền để dành cho bé một phần.
Tô Đào Đào còn mua một con cá trắm cỏ, ban đầu dự định buổi tối chỉ ăn xương đầu lợn, xào thêm đĩa rau là xong, cá để dành đến ngày mai ăn.
vì đột xuất đón gió cho Phó Chinh Đồ, Tô Đào Đào cá thành món cá chua cay, ngoài còn thêm món canh cà chua trứng.
Thời buổi bày biện bữa tối phong phú thế là tiêu chuẩn của bữa cơm tất niên .
Phó Chinh Đồ nhiều ham ăn uống.
Trước đây thức ăn đối với chỉ giới hạn ở việc lấp đầy bụng và bổ sung năng lượng, ngon ngon khái niệm rõ ràng, chỉ cần no bụng là .
Cho đến khi món ăn tối nay miệng, kinh ngạc phát hiện cách giữa các món ăn thể lớn đến thế.
Anh nghĩ đến việc Chu Linh Lan Tô Đào Đào dựa tay nghề nấu nướng mà tiệm cơm quốc doanh công nhân, mỗi tháng chỉ cần mười ngày là thể lĩnh mức lương bằng khác cả tháng, mặt bà tràn đầy vẻ tự hào.